Chương 116: Rượu ngon cùng của

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 528 lượt đọc

Chương 116: Rượu ngon cùng của

1658 chữ

Tiểu viện bờ hồ, nhị phu nhân vội vàng đưa nhi tử Yến Kính Dương và một đám người hầu đến.

Cửa lớn mở rộng nhưng một đoàn người cũng không đi vào mà nha hoàn đứng ở bên ngoài gọi to. “Lý tiên sinh, Lý tiên sinh có ở đây không?”

Không nhận được câu trả lời nhưng lại nghe thấy một tiếng trâu.

“Ngưu… uu… ~ ”

(Hắn ra ngoài tản bộ rồi)

Nha hoàn lại gọi to vài tiếng nhưng không nghe thấy câu trả lời.

“Nương, hình như không ở đây, bây giờ phải làm sao?”

“Đi vào trong chờ một lát”

Một đoàn người đi vào giữa sân.

Trong phòng không có một ai, cũng không biết là người đã đi đâu, làm gì.

Nha hoàn chuyển ghế đến để Nhị phu nhân và Yến Kính Dương ngồi xuống.

Vẻ mặt Yến Kính Dương trầm ngâm, vừa nghĩ đến người ở rể kia bước vào tam phẩm là hắn làm cách nào cũng không cao hứng nổi, không nhịn được mà phàn nàn:

“Ai biết tên mù này lại là thế ngoại cao nhân, lại ở cùng người xin cơm, làm sao mà ta phán đoán được!”

Nhị phu nhân nghiêm mặt nói:

“Không được thất ngôn”

“Hắn cũng không ở đây”

Yến Kính Dương nhỏ giọng lẩm bẩm một câu nhưng ngay lập tức lại phát hiện ra lão Ngưu ở bên cạnh đang dùng ánh mắt sâu kín để nhìn mình.

Bỗng nhiên, hắn có một loại ảo giác rằng hình như lão Ngưu này….. nghe hiểu được mình nói gì.

Yến Kính Dương không nhịn được, cười cười, sao mình lại có cái ý nghĩ hoang đường như thế.

“Tiểu nhị, mang rượu lên!”

Rượu bản địa, cũng coi như đặc sản địa phương.

Đối với Lý Bình An thì có rượu để uống đã là một chuyện thật sự hạnh phúc.

Lại càng không cần phải nói, trước mắt, thời tiết đang là tháng mười thu vàng, chính là thời điểm tốt

để ăn cua.

Cái gọi là “chín thư mười hùng” chính là ý nói tháng chín âm lịch thì ăn con cái, tháng mười thì ăn con đực.

Hay có thể nói “tháng chín yếm cua, tháng mười ăn càng”

Là lúc cua tươi non và to nhất.

Cũng là thời điểm cua nhiều thịt ngon nhất, phong phú chất dinh dưỡng nhất.

Từ xưa đến nay, ăn cua đã là một thú vui tao nhã, cũng cùng là một loại cảm giác hưởng thụ giống như ngắm cúc, uống rượu, ngâm thơ, vẽ tranh.

Ăn một miếng gạch cua, uống một ngụm hoàng tửu.

Quá xá đã-

Lý Bình An gọi một mâm của to, chuẩn bị ăn một lần thoải mái.

Một ngụm hoàng tửu vào trong bụng liền đem đến một loại cảm giác thần thanh khí sảng, kết hợp

với một miếng gạch cua thì lại càng cảm thấy vô cùng mỹ vị nên không tránh khỏi việc vô cùng phấn khởi uống một hơi cạn sạch một chén rượu.

Đáng tiếc là lão Ngưu không chịu đi nên nhất định là không hưởng thụ được phần mỹ vị này.

Lúc này tiểu nhị đi đến, áy náy nói.

“Thật xin lỗi khách quan, hôm nay quá nhiều khách nên cũng không có đủ lò lửa nhỏ”

Hoàng tửu cần nóng, sau khi nóng lên mùi rượu hoàng tửu nồng đậm lại nhu hòa.

Có điều là thời gian làm nóng không nên quá lâu, nếu không rượu cồn rất dễ bay hơi.

Chỉ là cái thời tiết này, mọi người đều đi ra ngoài uống hoàng tửu và ăn cua nên trong khách điểm không đủ lò lửa nhỏ để nấu hoàng tửu.

“Hay là ngài chờ thêm một lát nữa, hoặc là để ta cho người đưa vào bếp hâm lại cho ngài”

Phòng bếp nóng nên không được cẩn thận lắm.

Đi ra ngoài ăn thì nhất định phải chú ý.

“Không cần, có mực và giấy không?”

Tiểu nhị không hiểu:

“Có, có, chỉ có điều là khách quan muốn cái đó để làm cái gì?”

Lý Bình An cười không nói.

Chỉ chốc lát, tiểu nhị đã đưa mực và giấy đến.

Móc “Hiệp khách” bên hông ra, ngọn bút như gió xuân viết một chữ “Hỏa” lên trên giấy.

Đầu tiên, tiểu nhị sững sờ, như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.

“Khách quan, cái này là ý gì?”

Viết một chữ hỏa là có thể tạo ra lửa sao? Tiểu nhị nghi ngờ không biết có phải là khách quan này có bệnh gì hay không.

Lý Bình An đặt chung rượu hoàng tửu lên trên chữ “Hỏa”.

Tiểu nhị cười một tiếng:

“Khách quan, ngài cũng đừng đùa ta chứ”

Lý Bình An không giải thích thêm, tự giải trí.

Tiểu nhị chỉ cảm thấy đối phương tự nhạc tự vui, với lại cũng không vì lò lửa nhỏ mà làm khó mình cho nên đợi chút nữa sẽ tặng cho Lý Bình An một bàn đồ ngọt.

Một lát sau, có lò lửa nhỏ, tiểu nhị nghĩ đến Lý Bình An đầu tiên.

Nhưng Lý Bình An lại lắc lắc tay ra hiệu mình không cần.

Tiểu nhị quay đầu, nói nhỏ:

“Huynh đài này đùa chưa đã à!”

Màn đêm buông xuống, trong tiệm đã vắng bớt.

Cuối cùng tiểu nhị cũng rảnh rỗi thở ra một hơi, đưa mắt nhìn về phía Lý Bình An ngồi ở trong góc, không khỏi bị chồng xác của chất lên cao như ngọn núi nhỏ trên bàn của hắn làm cho kinh ngạc. Đây là đã ăn bao nhiêu cua vậy?

Lại qua một lúc lâu, Lý Bình An cuối cùng mới ợ một cái, trả hết tiền, lau miệng, cầm hồ lồ rời đi. “Khách quan đi thong thả!”

Tiểu nhị kéo dài giọng nói.

Tiểu nhị vừa thu dọn tàn vật trên trên bàn, vừa thấp giọng mắng.

“Thật là một quái nhân, chắc hẳn là trí óc có chút vấn đề?”

Nói xong, đưa tay nắm chung rượu.

“Oa!!”

Một cảm giác nóng rực truyền đến trong lòng bàn tay.

Chung rượu này nóng quá….

Tiểu nhị không khỏi nhớ lại, trợn tròn hai mắt, ngẩng đầu nhìn lại nhưng sớm đã không thấy bóng dáng.

Tiểu nhị nuốt nước miếng một cái.

“Mẹ nó chứ! Đúng là đã gặp phải cao nhân”

Ve kêu rôm rả, bóng đêm yên lặng.

Không biết ve trên cái cây nào đột nhiên kéo dài một tiếng kêu làm kinh động một đám chim. Gió thu mát lạnh.

Lý Bình An đột nhiên dừng bước, trước mặt là một hẻm nhỏ.

Con hẻm này vừa hẹp vừa vắng vẻ làm cho người ta có một loại cảm giác bị đè nén.

Ngày thường hầu như không có người đi qua, giống một con hẻm dài vừa an nhàn lại u ám.

Hai bóng dáng nhỏ của trẻ con co lại trong góc.

Ánh trăng kéo bóng của bọn hắn ra rất dài, gió nhẹ ngẫu nhiên thổi qua, thổi động lá cây ven đường rụng ào ào nhưng lại không giấu được tiếng thở hổn hển của bọn hắn.

Lý Bình An hơi sững sờ, đi qua.

Ngoài hai đứa bé ra thì hắn còn cảm thấy một hơi thở khác.

“Thảo Thượng Phi?”

Hai người gặp nhau trên thuyền đến kinh thành, đến Quy Đà thành, lại đến Quảng Lăng.

Sau khi vào Quảng Lăng phủ thì tạm biệt.

Lý Bình An còn ăn vài bữa cơm cùng Thảo Thượng Phi.

Thảo Thượng Phi sốt ruột về nhà đoàn tụ cùng thân nhân nên đã giới thiệu Lý Bình An cho Lưu Hưng đường để tránh né được kiểm tra mà vào trong thành.

Không ngờ rằng Quảng Lăng phủ lớn như vậy mà hai người lại vẫn có thể gặp lại nhau.

Hai đứa bé thấy có người đến, đứa bé trai sợ đến mức lập tức nấp vào sau lưng tỷ tỷ.

Lý Bình An cười ôn hòa:

“Ta là bằng hữu của phụ thân các ngươi.”

Thảo Thượng Phi nằm trên mặt đất, đầy mùi rượu.

Hiển nhiên là đã uống say.

Mặc dù gió thu không lạnh nhưng nếu ngủ một giấc ở chỗ này thì cũng khó tránh khỏi sẽ bị nhiễm phong hàn.

Lý Bình An đỡ Thảo Thượng Phi dậy, gọi mấy tiếng.

Cuối cùng, Thảo Thượng Phi mới miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn thoáng qua Lý Bình An.

“Ai vậy? Sao ngươi cũng ở đây? Đi! Đi uống rượu!”

Mới mở miệng đã nồng nặc mùi rượu.

“Rốt cuộc là ngươi đã uống bao nhiêu vậy, uống một mình còn mang theo hài tử, không sợ xảy ra chuyện sao”

Thảo Thượng Phi cười một tiếng:

“Xảy ra chuyện sao? Xảy ra chuyện còn tốt hơn, chết là xong hết mọi chuyện, còn thống khoái hơn là sống”

Nói xong thì đã ngã vào trong lòng Lý Bình An.

Lý Bình An chỉ đành để hai đứa trẻ dẫn mình đi về nhà hắn.

Hai đứa bé ngoan ngoãn dẫn đường.

Rẽ trái lượn phải, hai đứa đi hơi chậm, đi khoảng nửa canh giờ thì đến trước cửa một nhà.

“Trong nhà còn có người nào vậy?”

Bé gái hơi lớn hơn cúi đầu dường như là có ẩn tình gì khó nói.

Giọng nói trầm thấp:

“Còn có mẫu thân, và đệ đệ”

Bé gái mở cửa ra:

“Mẫu thân, chúng ta đã về”

Trong phòng không mở đèn, nhưng cũng không ảnh hưởng Lý Bình An.

Lý Bình An cảm giác có hai bóng người kỳ quái xuất hiện ở trong, làm cho hắn phải giật mình nhẹ.

Rất lâu sau cũng chưa lấy lại được tinh thần.

Đây là….. nương tử của Thảo Thượng Phi sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right