Chương 117: Ta là một sát thủ, chuyên nghiệ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,902 lượt đọc

Chương 117: Ta là một sát thủ, chuyên nghiệ

1526 chữ

Trong bóng tối, gió bay phất phới, thổi lá cây ngã trái ngã phải.

Chính giữa phòng bày một vò rượu, điểm này không có cái gì kì lạ.

Kỳ lạ

là trong

VÒ rượu có một mặt người, hai mắt vô thần, bờ môi khẽ nhúc nhích.

“Giết ta, giết ta…

Dường như chỉ nói duy nhất một câu kia.

Kiếp trước, Lý Bình An có đọc sách.

Người lợn!

Chỉ có điều là, nhờ đọc nhiều sách nên hắn cũng biết người lợn rất không có khả năng tồn tại ở thời cổ đại.

Với kỹ thuật chữa bệnh ở thời cổ đại thì sau khi chém đứt tứ chi, con người sẽ không thể sống được nữa.

Chỉ là, ở thế giới này…..

Lý Bình An trầm mặc hồi lâu.

“Nương, uống nước”

Nam hài bên cạnh bưng một bầu nước.

Nhưng nữ nhân trong vò rượu lại không nhìn đến, lẩm bẩm:

“Giết ta, cầu xin ngươi…”

“Không sống được lâu nữa”

Chẳng biết Thảo Thượng Phi đã tỉnh từ bao giờ:

“Chắc còn được khoảng hai ngày nữa.

“Khi ta tìm thấy nàng thì đã như vậy, lúc mua thức ăn ở trên đường phố đã bị một nhóm con buôn trói lại.

Ta không ở đây, trong nhà chỉ có ba đứa nhỏ và nàng nên đoán chừng là nhóm người kia sớm đã nhắm đến nàng”

Thảo Thượng Phi ngồi xổm trên mặt đất, nhìn trăng sáng.

“Vừa rồi ta ngửi ra, trong vò rượu còn có một ít dược liệu đặc biệt, nhóm người này rất chuyên nghiệp, chắc hẳn không phải là người bình thường”

Lý Bình An không hề nói nốt nửa câu sau, với trình độ chữa bệnh ở thời điểm này, hắn không cho rằng sau khi một người bình thường bị chém đứt tứ chi thì vẫn còn có thể còn sống.

Trừ phi là Luyện Khí sĩ…..

“Chỉ bắt được hai súc sinh làm chân chạy, những chuyện khác thì cái gì cũng không biết.

Trên bãi cỏ vang lên giọng nói trầm thấp.

“Giết ta… Van cầu ngươi.

Giọng của nữ nhân truyền đến đứt quãng, làm chua xót lòng người nghe.

“Nàng một mực cầu xin ta giết nàng, cầu xin ta giải thoát cho nàng.

Thế nhưng mà, con mẹ nó chứ, ta không xuống tay được, làm sao ta có thể hạ thủ được đây!”

Nói xong, Thảo Thượng Phi bắt đầu thấp giọng nức nở.

Trầm mặc một lát, Lý Bình An nói:

“Đưa hài tử đi, ta sẽ cho nàng được toại nguyện”

Ba đứa bé đang tập trung lại một chỗ để bóc những con cua mà Lý Bình An đưa cho bọn chúng. Đó vốn là cua mà Lý Bình An định mang về cho lão Ngưu.

Thảo Thượng Phi đi đến sau lưng:

“Ba đứa các con đi cùng cha, ra ngoài trước một chút”

Hai bé trai ngoan ngoãn để con của trong tay xuống, đi theo Thảo Thượng Phi ra khỏi phòng.

Tỷ tỷ hơi lớn một chút ngẩng đầu nhìn Lý Bình An, dường như là hiểu được gì đó, đưa gạch cua trong tay tới bên miệng mẫu thân:

“Nương, ăn thử, rất ngon”

Khi mẫu thân đã ăn xong hết thì mới đi ra ngoài.

Ba đứa bé ôm con cua của riêng mình, dựa vào một cái cây, trải giấy dầu trên mặt đất.

“Ta nghe thấy tiên sinh nói là trên đời này có thần tiên có thể cải tử hồi sinh, nếu có thể tìm thần tiên tới thì tay chân của mẫu thân sẽ có thể mọc lại một lần nữa”

Đứa bé trai nói.

Bé trai còn lại gật đầu:

“Vậy ngày mai chúng ta sẽ đi tìm thần tiên”

Bé gái hơi lớn một chút im lặng không nói lời nào.

Chưa đến một lát sau, Lý Bình An lại đi ra.

Thảo Thượng Phi có vẻ muốn đứng lên nhưng hai chân lại mềm nhũn như sợi mì.

“Đa tạ… Ta, ta tiễn ngươi.”

Đi được một đoạn đường.

Tiếng chuông khoan thai truyền đến, tan vào màn đêm mông lung.

Lý Bình An bỗng nhiên dừng lại:

“Ngươi có còn tiền không?”

Thảo Thượng Phi sờ khắp người nhưng chỉ móc ra được một đồng tiền, cười chua chát.

“Chỉ còn một văn”

“Một văn cũng đủ rồi”

9:58

Thảo Thượng Phi ném một văn tiền

Lý Bình An giơ tay đón được:

qua.

“Đúng rồi, vẫn chưa giới thiệu nghề nghiệp của ta với ngươi. Ta là một sát thủ, chuyên nghiệp.”

Thảo Thượng Phi sững sờ.

Lý Bình An tiếp tục nói:

“Tiền này coi như là tiền thuê ta giúp ngươi xử lý cừu nhân của ngươi.

Theo quy tắc của Lệ Xuân viện, ngươi muốn sống hay là muốn chết?”

“A?”

Thảo Thượng Phi còn chưa kịp lấy lại tinh thần.

Trở lại tiểu viện bờ hồ ở nam quốc công phủ.

Nhị phu nhân và Yến Kính Dương đợi lâu mà vẫn không thấy Lý Bình An trở về nên đã rời đi từ sớm, đành phải nghĩ sẽ quay lại vào ngày mai.

Lão Ngưu:

“Ngưu… ưu… Ngưu… ưu…~”

Lý Bình An hơi nhăn mày:

“Sao? Đã có người đến đây à, còn nói xấu ta sao”

Lão Ngưu hừ một tiếng, nếu không có ta thì tiểu tử ngươi bị người khác mắng ở sau lưng cũng không biết.

Có mang cái gì cho ta ăn không?

Hai tay Lý Bình An trống trơn, áy náy cười cười.

“Vốn dĩ định mang cho ngươi của ngon, kết quả lại xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.

Sau đó lại nghĩ đến đi mua điểm tâm ở bên đường cho ngươi, nhưng đêm đã quá muộn nên đều đóng cửa hết rồi”

“Ngưu… uu…!!”

Lão Ngưu vênh váo ủi ủi Lý Bình An.

Ngươi không có lương tâm.

Lý Bình An ngồi trên bậc thang, khẽ thở dài một hơi.

“Lão Ngưu, ngươi nói xem vì sao có người lại biến chất như vậy?

Biến chất không có lý do, đơn giản như bọn họ sẽ vui vẻ khi nhìn người khác thống khổ”

Lão Ngưu nằm rạp trên mặt đất, hờn dỗi không để ý tới hắn.

Lý Bình An cũng hợp tác nói cho xong:

“Trước đây, ta nghe người ta nói đến người lợn thì chỉ cảm thấy hơi tàn nhẫn chứ không có cảm nhận gì đặc biệt. Nhưng hôm nay, sau khi được chứng kiến thì mới biết rằng không chỉ đơn giản là tàn nhẫn như vậy.

Nhất là bọn nhỏ của nữ nhân kia còn đang nghĩ đến chuyện đi tìm thần tiên để tay chân của mẫu thân bọn họ mọc ra một lần nữa.

Ngươi cũng biết, con người ta từ nhỏ đã rất dễ mềm lòng cho nên mới cho bọn họ cua mà ta định mang về cho ngươi.”

Lão Ngưu lại ủi ủi Lý Bình An, có vẻ như đang nói.

Tốt đấy, vậy ta tha thứ cho ngươi.

Hôm sau, mới sáng sớm, Yến Thập Tam đã cùng nha hoàn Lan Nguyệt đến tiểu viện bờ hồ để thăm hỏi Lý Bình An.

Đi được nửa đường thì vừa vặn lại gặp Nhị phu nhân và Yến Kính Dương.

So sánh với quà mà Nhị phu nhân và Yến Kính Dương mang theo thì đồ vật của Yến Thập Tam thật sự là không thể để lên mặt bàn được.

Lan Nguyệt kéo tay áo Yến Thập Tam:

“Thiếu gia, chúng ta…

“Không ngại, chúng ta có lòng là đủ rồi, đợi sau này có tiền báo đáp tiên sinh cũng không muộn”

Lan Nguyệt gật nhẹ đầu.

Nhị phu nhân liếc Yến Thập Tam, biết rõ còn cố tình hỏi:

“Thập Tam, đến đây để làm gì vậy?”

Yến Thập Tam nói:

“Thưa thẩm thẩm, Thập Tam đang muốn đến bờ hồ để thăm hỏi Lý tiên sinh”

Nhị phu nhân gật đầu:

“Vừa hay ta cũng muốn thay mặt lão phu nhân đến hỏi thăm Lý tiên sinh, ngươi đưa quà cho ta đi, ta sẽ thay ngươi đưa đến đó.

Dù sao, với thân phận của ngươi bây giờ mà đi bái phỏng Lý tiên sinh thì tóm lại là không được tốt lám.”

Yến Thập Tam không để ý đến vẻ chế giễu trong lời nói của đối phương:

“Thập Tam được tiên sinh chỉ điểm, giúp giải đáp khúc mắc, có thể đăng đường nhập thất để bước vào tam phẩm cảnh, may mắn được sánh vai cùng Kính Dương biểu ca.

ân tình như thế sao có thể không tự mình đi bái tạ được.

Huyệt Thái Dương của Yến Kính Dương giật giật, giận đến nghiến răng.

Nghĩ hắn chăm học khổ luyện bao nhiêu năm, danh sư chỉ điểm, đan dược phụ trợ, mới bước được chân vào cánh cửa tam phẩm cảnh.

Ai ngờ tiểu tử này gặp vận may, làm cho Yến Kính Dương chợt cảm thấy toàn bộ cố gắng nhiều năm đều đổ sông đổ biển…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right