Chương 118: Tâm mai
Tiểu viện bờ hồ.
Lý Bình An đang rót trà trong ấm ra để đợi khách nhân của mình.
Gần như ngay lập tức, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân. Chỉ có điều, lại không phải là khách nhân mà hắn muốn chờ.
“Lý tiên sinh”
Người còn chưa thấy đã nghe được tiếng nói sốt sắng.
Nhị phu nhân cười đi đến:
“Mạo muội quấy rầy mong Lý tiên sinh đừng trách.
“Hóa ra là Nhị phu nhân, không tiếp đón từ xa, xin đừng trách, xin đừng trách”
Nhị phu nhân cười mỉm:
“Mấy ngày trước là lễ mừng thọ của lão thái quân, phải đón tiếp quá nhiều khách nhân nên thật sự
là bận quá nên chưa có thời gian đến.
Nhưng lại nghĩ rằng Lý tiên sinh là người trong nhà, nếu không đến gặp thì không phải là sẽ rất kỳ lạ sao. Thế nên, phải vội vàng làm cho xong việc.
Nhi tử Kính Dương của ta liên tục giục giã ta phải đến tạ ơn Lý tiên sinh đàng hoàng vì Lý tiên sinh là ân nhân của Yến gia ta”
Lý Bình An suýt nữa đã muốn tin những lời nói này.
Không hổ là nhân tinh trong nhân tinh.
Nhị phu nhân kéo Yến Kính Dương, giới thiệu với Lý Bình An:
“Tiên sinh, đây là Kính Dương con ta.
Kính Dương, còn không mau bái kiến tiên sinh!”
“Kính Dương công tử, ngươi với ta thật là có duyên phận, đây là lần gặp mặt thứ ba của chúng ta đấy”
Yến Kính Dương ngượng ngùng cười một tiếng.
Nhị phu nhân vui mừng:
“Lần thứ ba gặp mặt, Kính Dương, không ngờ ngươi và tiên sinh lại có duyên như vậy?” Yến Kính Dương càng lúng túng hơn.
Lần gặp mặt đầu tiên là ở Hoa Nguyệt các, Yến Kính Dương dùng ná cao su bắn Lý Bình An.
Lần gặp thứ hai là ở cửa phủ, Lý Bình An nhờ Yến Kính Dương giúp truyền tin nhưng kết quả lại bị Yến Kính Dương tuyệt tình từ chối.
Nhị phu nhân nhìn thấy sắc mặt nhi tử của mình không tốt lắm.
Đoán được tám chín phần, đoán chừng hai lần gặp mặt trước đã để lại ấn tượng xấu gì đó với Lý Bình An nên vội vàng đổi giọng:
“Kính Dương trẻ tuổi không hiểu chuyện, nếu mạo phạm tiên sinh thì mong tiên sinh có thể thứ
lỗi
Lý Bình An xua tay:”
Không ngại không ngại”
Sau đó lại gọi hai người chủ tớ Yến Thập Tam và Lan Nguyệt đến ngồi xuống, lấy thêm mấy cái chén, rót cho mỗi người bọn họ một chén trà.
Nhị phu nhân đang ở đây, theo lễ nghĩa cấp bậc thì Yến Thập Tam không thể tự ý nói.
Với lại Nhị phu nhân miệng lưỡi lưu loát, biết ăn nói, ở trước mặt nàng mà muốn tận dụng mọi thứ thì người bình thường thật sự không làm được.
Tuy nhiên, mặc kệ mồm miệng của Nhị phu nhân khéo léo, khoa trương như thế nào, Lý Bình An vẫn bất động.
Không thất lễ nhưng cũng không bị mê muội bởi hoa ngôn xảo ngữ của đối phương.
Nhị phu nhân nhấp một miếng trà, cuối cùng không nhịn được nữa mà nói ra:
“Tiên sinh, nghe nói ngài giải đáp khúc mắc cho Thập Tam nhà ta, giúp hắn bước một bước vào tam phẩm”
Lý Bình An hơi nhíu mày, bản thân cũng hơi giật mình.
Trước đó, đối phương còn nói mình là nhất phẩm, vậy mà mới có mấy ngày đã lên thẳng tam phẩm.
Yến Thập Tam vẫn chưa có cơ hội nói chuyện, cuối cùng cũng mở miệng nói:
“Tiên sinh, may mà có ngài nên Thập Tam mới có thể thông suốt, đại ân đại đức này Thập Tam mãi
mãi không quên
“Ta chỉ giúp ngươi một vấn đề nhỏ, có thể có ngày hôm nay là vì chính ngươi không ngừng kiên trì và cố gắng”
Nhị phu nhân nói:
“Tiên sinh khiêm tốn, tiên sinh đại tài.
Mới chỉ điểm một chút mà đã giúp những tiểu bối này được lợi rất nhiều.
Không dám nói dối tiên sinh, thuở nhỏ Kính Dương nhà ta có quan hệ mười phần tốt đẹp với lão thập tam nên khi nghe nói cuối cùng lão thập tam cũng đột phá khúc mắc, hắn đã vui mừng biết bao” Yến Thập Tam: .
Ngay cả bản thân nhi tử Yến Kính Dương cũng nghe không nổi nữa, vô tình sờ lên mũi.
Lại nghe Nhị phu nhân nói tiếp:
“Không dám nói dối tiên sinh chút nào, Kính Dương nhà ta nửa bước tam phẩm, nhưng vẫn không thể đăng đường nhập thất nên hôm nay tới đây là muốn mời tiên sinh chỉ điểm một chút”
“Phu nhân quá khen, tại hạ chỉ là một kẻ phàm nhân.
Thập Tam công tử đơn thuần là vướng tâm ma, Bình An chỉ phụ trợ cho Thập Tam công tử dựa vào nghị lực của mình để bài trừ tâm ma, lúc này mới có thể đưa thân tam phẩm.
Về phần Kính Dương công tử, năng lực của tại hạ thật sự là có hạn nên không nhìn ra Kính Dương công tử có tâm ma.
Mong rằng phu nhân đừng trách”
Đây cũng rõ ràng là từ chối.
Sắc mặt Nhị phu nhân vẫn không đổi, vẫn nhiệt tình như cũ.
Yến Kính Dương ở bên cạnh lại sớm đã lạnh mặt.
Một lát sau, thấy sự tình không có kết quả nên Nhị phu nhân cũng đành phải cáo từ.
Lúc gần đi lại liếc qua Yến Thập Tam, nhiệt tình nói.
“Thập Tam, tiện đường cũng trở về đi, thẩm thẩm cho người đi vào khố phòng lấy một chút lợi tức hàng tháng cho ngươi.”
Tất nhiên, không phải nàng có lòng tốt gì mà là sợ sau khi mình đi về, còn Yến Thập Tam này vẫn ở lại, hắn lại lần nữa được Lý Bình An truyền cho cái bí pháp đặc biệt gì đó.
Yến Thập Tam liếc mắt nhìn thấu thủ đoạn của nàng:
“Thẩm thẩm và đường huynh về trước đi, lúc nữa Thập Tam tự đi khố phòng để lấy là được, không cần làm phiền thẩm thẩm
Nhị phu nhân mỉm cười gật đầu, vừa quay đầu khuôn mặt trở nên lạnh lùng băng giá.
Trên đường trở về, Nhị phu nhân có vẻ u sầu.
“Yến Thập Tam này quả nhiên là gặp vận may, ai.”
Yến Kính Dương cúi đầu, không nói lời nào.
Bây giờ, trong lòng hắn, có lẽ ngoại trừ hối hận ra thì không còn gì khác.
Nếu ban đầu ở ngoài cửa phủ, mình không từ chối lời thỉnh cầu truyền tin của Lý Bình An.
Nếu lúc mẫu thân phân phó hắn đưa lễ vật đi bái phỏng Lý Bình An mà hắn không quên béng đi. Nếu như vậy thì sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì.
Hắn không trông chờ Lý Bình An có thể giúp mình có được biến hóa gì.
Nhưng mà hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy phế vật kia đột phá khúc mắc, bước vào tam phẩm.
Đây là chuyện hắn tuyệt đối không chấp nhận được.
Tâm ma được sinh ra.
Yến Kính Dương bước chậm, nhìn một đoàn người đi theo sau lão giả áo xám.
“Ngô thúc, rốt cuộc tu vi của Lý Bình An kia là như thế nào?”
Lão giả áo xám lắc đầu, trầm giọng nói:
“Nhìn không thấu!”
Đợi sau khi đám người toàn bộ rời đi, người Lý Bình An muốn chờ cuối cùng cũng đến.
Quạt giấy trắng của Lưu Hưng đường.
Lúc trước Lý Bình An đi được vào thành là vì đã hợp tác với Lưu Hưng đường, giết bang chủ Lão Long bang.
Bây giờ Lý Bình An lại tìm tới bọn họ.
Quạt giấy trắng đi tới, hận không thể mở rộng tầm mắt, hóa ra vị đại nhân mù này còn có quan hệ với nam quốc công phủ.
Không tầm thường!
“Đại nhân mù, đã có kết quả cho sự tình ngài nhờ ta hỏi thăm, đúng là gần đây Quảng Lăng phủ có một bang phái lừa bán phụ nữ.
Có điều rất kỳ lạ là bọn họ không bán cho thanh lâu lấy tiền, cũng không đưa ra khỏi thành
Lý Bình An nhấp một miếng nước trà, an tĩnh nghe.
Quạt giấy trắng lại nói:
“Đại nhân mù, chỉ cần ngài nói một câu!
Đám súc sinh này cứ giao cho chúng ta, lão đại của chúng ta nói là chuyện của đại nhân mù ngài
cũng chính là chuyện của Lưu Hưng đường chúng ta.
Huống hồ là đám người này quá không có đạo nghĩa, lừa bán phụ nữ tiểu hài, phá tan luật lệ
Nói xong, quạt giấy trắng chờ Lý Bình An trả lời.
Lý Bình An lại không để ý đến hắn, lấy hai hạt châu vàng làm thù lao.
“Vất vả rồi.”
“Đại nhân mù, ta không thể nhận tiền này được.
Lý Bình An khoát tay: “Chuyện nào ra chuyện đó”