Chương 129: Thành hoàng
1543 chữ
(*Chức quan chuyên phụ trách phúc, thọ, lộc của con người và trừng phạt cái ác, không phải là thần, là phán quan bảo hộ thành trì được dân gian và Đạo giáo thờ phụng)
Ngày hai mươi mốt tháng hai.
Hôm nay là ngày bái thần, Khương Vân trốn ở trong nhà.
Thực ra nàng rất tò mò, hình dáng của thần sẽ như thế nào.
Chỉ là cha chưa bao giờ nói cho nàng biết cũng chưa bao giờ dám mang nàng đi tế tự Thành hoàng lão gia.
Đây là ngày quan trọng nhất trong năm, một năm lễ bái ba lần.
Nhà nào cũng đều phải đi cúng bái thần linh, không chỉ đơn giản là dâng hương mà còn phải có gà, vịt, thịt, cá, hoa quả rau dưa.
Dù sao chỉ cần là thứ có giá trị thì Thành hoàng lão gia đều thích.
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa vang lên.
“Ai vậy?”
“Cô nương, tại hạ là một lữ khách đi ngang qua đây, có thể xin một ly nước uống được không? Khương Vân do dự một chút rồi đi ra mở cửa.
Trước mắt nàng xuất hiện một nam nhân đội nón lá, tay dắt một con trâu.
Dáng vẻ người này phong trần mệt mỏi, thật giống như là lữ khách phiêu bạt đã lâu.
“Đại ca, ngươi từ đâu tới?”
“Đại Tùy”
“Đại Tùy? Đó là nơi nào?”
Vẻ mặt Khương Vân tò mò.
“Là một nơi rất xa.
Thiếu nữ ở độ tuổi này tự nhiên vô cùng tò mò đối với thế giới bên ngoài, hơn nữa nàng nhìn khuôn mặt của Lý Bình An hiền lành, không giống như là người xấu.
Lý Bình An ngạc nhiên hỏi: “Vậy tại sao ngươi không đi?” Khương Vân chớp chớp mắt:
“Cha ta không cho ta đi!”
“Tại sao vậy?”
“Cha ta nói Thành hoàng lão gia thích thiếu nữ trẻ tuổi, nếu Thành hoàng nhìn thấy ta, muốn cưới
ta thì gia đình ta sẽ gặp rắc rối”
“Thành hoàng còn có thể cưới vợ sao?”
Trước đây hắn chưa từng nghe thấy điều nào giống như vậy.
Phần lớn Thành hoàng đều là người nhân từ hoặc là quan viên bản địa.
Sau khi chết thì được người dân lập miếu thờ cúng, đúc tượng vàng.
Lại được triều đình tán thành, cho hưởng thụ hương khói.
Phù hộ một địa phương bình an.
Mấy năm trước, đường tỷ của Khương Vân bị Thành hoàng lão gia bắt đi làm tiểu thiếp.
Từ đó về sau, Khương Vân chưa từng gặp lại nàng.
Người ta nói rằng nàng ấy đã chết.
Không phải quốc gia nào cũng giống như Đại Tùy, tuy chế độ không hoàn thiện nhưng cũng đủ kiện toàn.
Quân vương quan sát thiên hạ, thiết kỵ đạp khắp vạn dặm non sông.
Ba nhà Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo đều gửi đến đây vô số nhân tài.
Ngoài Đại Tùy, những nơi khác phần lớn vẫn hỗn loạn.
Như loại thôn xóm nằm giữa khe núi như thế này, đi tới nha môn phủ huyện còn phải trèo qua hai ngọn núi lớn, đến chim còn không thèm ỉa.
Tất nhiên là không ai nhớ rõ.
Vì thế kẻ làm mưa làm gió chỗ này chính là Thành hoàng lão gia bản địa.
Khương Vân thu hồi suy nghĩ của mình, ngồi xổm xuống một bên tiếp tục đan giỏ trúc nhỏ.
Một cái ba văn tiền, một ngày nhiều nhất có thể bán bảy tám cái.
Nếu có thể bắt kịp chợ phiên thì có thể bán được nhiều hơn.
Chỉ là ngay cả như vậy, cuộc sống vẫn không dễ dàng.
Hàng năm đều phải tiết kiệm tiền để dâng lễ cúng cho Thành hoàng lão gia.
Còn phải nộp thuế má lên trên.
Không lâu sau, phụ thân Khương Vân, Khương lão hán trở về nhà.
Lão thấy trong phòng có một người lạ thì hơi sửng sốt.
Sau khi lão nghe nói Lý Bình An là lữ khách từ xa tới thì bảo con gái lấy bọt trà trong nhà ra.
Nước trà pha ra còn không dễ uống bằng nước lọc.
Nhưng Lý Bình An cũng không phải là người kén cá chọn canh.
Dù có rúc dưới gầm cầu, đắp chăn tự lau nước mắt.
Mặt khô lòng lặng, lại mỉm cười đáp lại tiếng người đời.
Khương Vân phát hiện Khương lão hán cầm về toàn bộ đồ vật hiến dâng cho Thành hoàng lão gia thì tò mò hỏi.
“Cha, sao cha không đưa những đồ vật này dâng cho Thành hoàng lão gia?”
Khương lão hán uống một ngụm trà lớn:
“Hôm nay Thành hoàng lão gia không có mặt nên ngày mai chúng ta quay lại”
Buổi tối lúc ăn cơm, Khương lão hán cố ý làm thêm mấy cái bánh ngô, nấu một nồi cháo và mì.
Chỉ là chút đồ ăn này đối với Lý Bình An mà nói, ngay cả nhét kẽ răng cũng không đủ.
Cha con Khương gia kinh ngạc nhìn Lý Bình An ăn hết chén cháo cuối cùng trong nồi mà vẫn còn nhét nửa cái bánh ngô còn lại vào miệng.
Dưa muối chua cũng bị ăn sạch sẽ.
Một suy nghĩ trong đây hai cha con đồng thời xuất hiện.
Con mẹ hắn ăn khoẻ quá!
Lý Bình An ăn xong rồi lau miệng.
Biết trong đối phương hoàn cảnh khó khăn, hắn cũng không thể ăn không.
Hắn lấy hai đồng bạc cuối cùng ở trong túi ra đưa cho Khương lão hán.
Khương lão hán kinh hãi, vội vàng kêu cái này không được, cái này không được!
Hai đồng bạc đối với những người trong thôn này đáng giá hơn hai tháng thức ăn cho cả một gia
“Ta đi bộ nhiều ngày như vậy cũng mệt mỏi.
Ta muốn ở chỗ này ở một hai ngày, những thứ này coi như phí ăn ở” Hai bên giằng co một hồi, cuối cùng Khương lão hán cũng nhận tiền.
Đêm khuya yên tĩnh, trong thôn thỉnh thoảng có một hai tiếng chó sủa.
Lý Bình An đang ngồi trong sân vừa giống như đang ngủ gật vừa giống như đang nghỉ ngơi. Hơi thở đều đều, có vẻ rất là thoải mái.
Trong tay hắn cầm hồ lô rượu nhưng không uống.
Đây là hồ lô dưỡng kiếm mà lão đạo sĩ Long Hổ sơn tặng cho hắn.
Cái hồ lô không chỉ có thể ôn dưỡng phi kiếm, còn có thể tăng cường khí lực cơ thể.
Lý Bình An đặt phi kiếm Tế Vũ của mình vào trong hồ lộ.
Sau vài ngày, quả thật hắn cảm giác được Tế Vũ có biến hóa.
Không chỉ như thế, ngay cả bản thân hắn cũng được cải thiện rất lớn.
Trong đầu thỉnh thoảng loé lên một tia kiếm ý.
Cố Tây Châu đã từng nói, khí huyết trong cơ thể của Lý Bình An quá mức tràn đầy, hơn nữa còn có các loại lực lượng hỗn tạp.
Đừng nói là thân thể của người bình thường, chỉ sợ ngay cả thân thể của tu sĩ dưới tam phẩm cũng chống đỡ không nổi, đã sớm bạo thể mà chết.
Hắn có thể sống đến bây giờ là nhờ có thể chất mạnh mẽ của “người bị trời phạt”.
Kết hợp với sáu bí huyệt Kim Cân, Thiên Môn, Trường Tinh, Huyền Tuyền, Thiên Cổ, Nê Hoàn luôn tràn đầy trên thân thể, nên Lý Bình An mới tiếp nhận, tích luỹ và giấu được nhiều lực lượng trong cơ
thể.
Lúc này, Khương Vân đi ra sân.
“Trời bên ngoài rất lạnh, cẩn thận nhiễm phong hàn
“Không sao, ta quen rồi”
“Cha ta nói, ngày mai Thành hoàng gia cưới vợ, sẽ mở tiệc lớn, ngươi có muốn đi cùng không?”
“Đi, có đồ ăn sao không đi”
Lý Bình An trả lời không chút do dự.