Chương 130: Hôn lễ của Thành hoàng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 130: Hôn lễ của Thành hoàng

Thành hoàng sắp lấy vợ nên mở tiệc linh đình.

Tiền dĩ nhiên không phải do ngài chi trả mà là do các hộ dân trong làng cùng nhau quyên góp.

Và dĩ nhiên người quyên góp nhiều nhất là các địa chủ trong làng.

Lý Bình An đi cùng với lão Khương trà trộn vào trong bữa tiệc, may thay không có ai chú ý đến hắn.

Hắn cũng tự giác sang một bên rửa rau, làm

Sao cũng mất tiền nên chẳng ai đề cập tới.

chút chuyện vặt.

Trong đền, tượng thờ bằng đất từ từ sống dậy, biến thành một người bằng xương bằng thịt.

Cao hơn một trượng, giống như một người khổng lồ nhỏ.

Thân mặc quan bào màu đỏ, trên đầu đeo mão tím vàng buộc bằng dây gấm.

Bên ngực phải thêu một đám mây đỏ.

Thoạt nhìn rất oai phong lẫm liệt.

Cùng đi ra với mấy tên địa chủ.

Thành hoàng hôm nay rất vui, cười ha ha đi ra phía trước.

Ngài cởi mũ, tháo ngọc bội bên eo xuống.

“Hôm nay mọi người cứ thoải mái đánh chén linh đình!”

Đám người nhao nhao mời rượu.

Lý Bình An một tay đưa bình rượu lên tay còn lại cầm đũa không ngừng càn quét các món ăn trên bàn.

Tựa như đang tung hoành thiên hạ.

Lý Bình An lăn lộn trong giang hồ bao nhiêu năm, đối với hắn, hoà nhập vào đám đông có thể nói là cực kỳ dễ dàng.

Trên có thể cùng mấy lão ngồi nhâm nhi chén trà bàn chuyện quốc gia đại sự, dưới có thể so với các bà các mẹ tám chuyện trong nhà.

Uống xong bình rượu, toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào đĩa gà xào bàn bên.

Bàn hắn đang ngồi chỉ có vỏn vẹn ba đĩa thịt, càng không nói đến là thịt gà.

Mà bàn bên lại toàn mấy tên địa chủ ngu ngơ.

Lý Bình An nhìn chằm chằm vào đĩa gà xào hồi lâu.

Trời đông rét buốt, lại còn ở nơi hoang vu hiu quạnh.

Ngày này qua ngày khác, đã hơn nửa tháng không được miếng thịt nào vào mồm.

Lão Ngưu cũng y như hắn, nuốt nước miếng một cái “ực” súyt nữa không kìm được bản thân.

Đột nhiên phía bên kia truyền đến tiếng ầm ĩ.

Mọi người nhìn theo phía âm thanh, chỉ thấy một người bị Thành hoàng đá ra ngoài.

Bát đĩa rơi đầy trên mặt đất, âm thanh loảng xoảng.

Đám người mặt biến sắc, chỉ cảm thấy sau gáy lành lạnh.

“Mẹ nó! Không có tiền thì cũng thôi đi, rồi mấy năm nay cúng bái cho ta bằng gì? Mẹ rồi còn chạy đến đây ăn chực?”

Ngài Thành hoàng chửi to.

Người bị hắn đá ra ngoài là người làng này, lão Ngô.

Đứa con trai duy nhất của lão đã mất sớm vì bị đá đè chết khi xây miếu Thành hoàng.

Lúc đó Thành hoàng còn lời nghiêm nghĩa chính vỗ tay lão bảo, sau này ta nuôi người. Mà nhìn khung cảnh bây giờ đi, quả thật khiến người ta thổn thức.

Lão ngô từ hồi trẻ đã có bệnh tật trong người, không làm được những việc nặng.

Con trai chết khiến lão buồn bã không nguôi làm cho bệnh càng thêm nặng.

Nhà đã nghèo không có gì để ăn, thì làm gì còn gì để hiếu kính ngài?

Mà cú đạp này của Thành hoàng vốn không hề nhẹ.

Lão Ngô vừa già vừa yếu, nhìn bằng mắt cũng thấy lão muốn về với đất mẹ.

Bị đá thêm một cú lập tức giống như bãi bùn nhão nằm trên đất, không một chút động đậy. Có người to gan nhìn thử:

“... chết rồi…”

“Nhanh, nhanh nhanh! Mau mang ra chỗ khác, đừng làm Thành hoàng mất hứng”

Một gã địa chủ họ Tiền nhanh chóng ra lệnh người hầu trong nhà mang xác của lão Ngô đi. “Thành hoàng bớt giận”

Trong tay Thành hoàng xách bình rượu, mà bình rượu lớn như vậy nhưng ở trong tay hắn chỉ như

món đồ chơi.

“Ta đây không thể hiện uy phong, chẳng phải để các ngươi nghĩ ta là kẻ dễ bắt nạt?” “Ngươi, ngươi, còn có ngươi nữa”

Thành hoàng thuận tay chỉ mấy người.

“Phó Nhị Cường, con mẹ ngươi, tưởng ngươi chôn lương thực sau nhà là ta không biết à?

Ta hỏi người lương thực đâu, ngươi lại bảo không có?”

Phó Nhị Cường mặt tái mét, nhanh chóng quỳ bịch xuống, không dám nói một câu.

Ngài lại thả vò rượu, tiếp tục nổi cơn thịnh nộ sang người khác.

“Cả ngươi nữa, lương thực ít hơn năm ngoái một nửa”

Người kia run rẩy nói:

“Thưa Thành hoàng, mẹ ta bị bệnh.

Thầy thuốc nói phải ăn cháo, bà già rồi nếu không ăn thế thì bệnh không khỏi được.

Không giấu gì ngài, hơn nửa tháng nay ta suốt ngày phải ăn canh cỏ.

Xin ngài hãy rủi lòng thương xót mà thành toàn cho

Thành hoàng lạnh lùng hừ một tiếng:

“Phân nửa là bà già muốn về với đất mẹ rồi, sao nào? Ngươi cùng muốn xuống dưới với mẹ ngươi à?”

Người kia vội vàng cúi đầu, run rẩy cầm đũa.

“Mau nộp lương thực thiếu, không thì sẽ biết thế nào là hậu quả!” Dạy dỗ xong ; hai người, hắn lại quay sang người khác.

Lần này ánh mắt dính chặt vào lão Khương, u ám cười.

“Lão Khương, con gái ngươi đâu, sao hôm nay không dẫn đến đây?”

Lão Khương biến sắc.

“Lần nào ngươi đi dâng lễ cũng không dám dẫn theo con gái. Đừng tưởng ta không biết ý đồ của ngươi.

Hôm nay ta vừa kết hôn rồi, chờ mấy ngày nữa ngươi đưa con gái đến đi.”

Lão Khương bỗng chốc mất đi toàn bộ sức lực, ngã ngồi trên mặt đất.

Thành hoàng giết gà dọa khỉ, ánh mắt quét qua một lượt.

Không ai dám nhìn vào hắn.

Ai nấy đều rùng mình, ai cũng sợ tên mình bị Thành hoàng gọi lên.

Lý Bình An nhìn lão Ngưu một cái, nhìn ta thể hiện đây này.

Lão Ngưu: .....

Một người một trâu ở với nhau đã lâu, tâm linh tương thông.

Lão Ngưu khe khẽ kêu “ngưu~” mà nhìn tên ngốc định ra tay trừ gian diệt ác, mò sang đĩa gà xào

bàn bên.

“Chưa nộp đủ thì phải bổ sung trong vòng nửa tháng, không đừng trách ta trở mặt không nhận người!”

Nói rồi hất vò rượu trong tay ném lên không trung.

Vò rượu bị ném lên vẽ một vòng cung đẹp đẽ, rơi xuống đám người ngồi dưới.

Mấy người ngồi gần đó vội vội vàng vàng né sang một bên, vò rượu to như thế, chẳng may bị rơi trúng…

Không mất mạng thì cũng ăn đủ.

Mắt thấy lão Ngưu sắp đắc thủ.

Vò rượu nặng rơi xuống giữa bàn, thức ăn trên bàn văng khắp nơi.

Mà lão Ngưu vẫn đứng ngơ ngơ ở đó.

Lý Bình An lặng lẽ uống một hớp.

Cùng lúc này, Thành hoàng cũng chú ý đến kẻ không thuộc làng này, mắt nheo lại nhìn chằm chằm đối phương.

Người này không giống ai ở đây.

Mười mấy năm nay hắn đã quen với việc lũ dân làng sợ sệt trước hắn, làm gì có kẻ nào dám đứng đó lại có cái kiểu khí thế oai phong lẫm liệt không ai có thể xâm phạm thế kia?

“Ngươi là ai?”

Thành hoàng trầm giọng hỏi.

Lý Bình An giọng đanh lại hỏi ngược hắn:

“Ngươi là cái quái gì?”

Lời vừa nói ra khiến đám người biến sắc.

Thành hoàng tác oai tác quái quen rồi, đừng nói là mắng hắn, đứng trước mặt hắn cũng không

dám ho he.

Nên hắn không thể không tức điên, tay trái hắn chợt loé.

“Tìm chết”

Một chưởng quạt oong cong.

Lão Ngưu đang cúi đầu nhặt mấy hạt lạc.

Đúng lúc đang chặn trước mặt Lý Bình An.

Chỉ cảm thấy như có người đang vỗ cho mông nó mát hơn thôi.

Vù vù vù vù-

Dư âm còn văng vẳng bên tai.

Lão Ngưu run cầm cập, ngẩng đầu phẫn nộ nhìn chằm chằm Thành hoàng.

Đồ súc sinh! Ngay cả trâu cũng không tha.

Thành hoàng thì bày vẻ quái dị.

Con trâu này hứng chưởng, đáng lí nếu không chết thì ít nhất cũng thành tàn phế.

Sao mà đánh vào con này lại không có tí hiệu quả nào vậy?

Thành hoàng trừng to hai mắt, trong ngực tự nhiên bùng nổ một sức mạnh to lớn. Sức mạnh hương hoả, ngưng tụ vào hai tay.

“Phàm nhân ngu si, hôm nay lão sẽ tiễn ngươi xuống mười tám tầng địa ngục…”