Chương 131: Đi cọc

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,980 lượt đọc

Chương 131: Đi cọc

1646 chữ

(*tư thế Thái Cực quyền)

“Hôm nay lão sẽ tiễn ngươi xuống mười tám tầng địa ngục” Thành hoàng ngưng tụ sức mạnh hương hoả trên bàn tay.

Lời vừa nói xong, một quyền đã đánh đến trước mặt.

Chỉ nghe thấy một tiếng “oanh” to đùng, cả người bị một quyền đánh bay xa tận mấy trượng.

Thành hoàng cực kỳ hoàng sợ, trong lúc hốt hoảng vội lấy cánh tay chặn trước thân, trên tay xuất hiện một cái động lớn.

Sức mạnh hương hoả không ngừng trôi mất.

Thành hoàng ngỡ ngàng trong phút chốc.

Lúc trước hắn chỉ cần hơi xuất thủ thì những điêu dân này một là hôn mê hai là ngủm.

Được an nhàn, tẩm bổ làm hắn quên mất bị thương là cảm giác ra sao.

Lý Bình An vung vung tay, đúng thật là thứ làm bằng bùn. Chưa chờ đối phương có phản ứng gì.

Bóng dáng chợt biến mất, xuất hiện trên đầu Thành hoàng.

Đạp một cước lên đỉnh đầu hắn.

Sau đó lại nện thêm một quyền.

“Ngươi không ngồi ăn bình thường được à?

Ăn cơm là phải lật bàn hả?

Ai dạy ngươi cái tật xấu đấy?

Mẹ ngươi không dạy ngươi là không được lãng phí lương thực à?

Vốn dĩ định ăn xong miếng cơm rồi xử lý ngươi sau, ngươi sao mà không ngoan tí nào thế?” Một quyền rồi lại một quyền, rất nhanh trên nền nhà đã xuất hiện một cái lỗ to.

Thành hoàng ban đầu chỉ kêu rên một tiếng, sau đó thì im bặt.

Nhục thể tan biến, hoá thành đống bùn.

Thành hoàng ở cái làng nhỏ này tác oai tác quái mấy chục năm thế mà mất mạng như vậy.

Xung quanh lặng như tờ.

“... Chạy đi!”

Cũng chẳng biết là ai hét lên, khiến những người xung quanh hoảng sợ giải tán ngay lập tức.

Chỉ còn lão Khương ngồi nguyên trên mặt đất.

Lý Bình An phủi bụi dính trên người, tìm bàn có thịt ngồi xuống.

“Đừng có nói với ai là lão dẫn ta đến bữa tiệc”

Lão Khương lặng im một hồi, mới nhận ra đối phương đang nói chuyện với mình, vội vàng gật đầu liên tục.

Biết rằng người này không muốn liên lụy đến mình.

Ngay cả Thành hoàng còn chẳng phải đối thủ của hắn, thần tiên sao?

Không lâu sau đó Lý Bình An buông đũa xuống.

Không được ăn gà xào khiến hắn cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì. “Tạm biệt”

Lý Bình An lại cầm lấy cây gây trúc, khẽ thở dài một tiếng.

Lão Khương hơi giật mình, dụi dụi con mắt.

Người ta rõ ràng chỉ đi mấy bước mà vèo cái đã chả thấy bóng dáng đâu. Lão Khương vội vàng quỳ xuống, hướng theo người đi mà lạy ba lạy.

Lý Bình An cũng không hẳn là rời khỏi làng, mà đi đến miếu Thành hoàng.

Tượng Thành hoàng cao to oai vệ, giờ đây vì Thành hoàng sụp đổ mà biến thành một pho tượng đất lạnh lẽo, không còn tí sức sống.

Đáng cười là, dân làng vì thờ phụng hắn mà bữa đói bữa no, ngày có ngày không.

Song dân làng bắt đầu thờ cúng, mong rằng Thành hoàng phù hộ nơi đây bình an.

Lại còn xây ngói bằng gạch lưu li, thậm chí bên trong còn có một cái đình nghỉ mát.

Trồng trúc, trồng hoa, y hệt một hoa viên lộng lẫy.

Lý Bình An lắc đầu, thế giới này vốn kỳ lạ như vậy.

Vang một tiếng “Oanh” thật lớn, ngôi miếu thành hoàng này cuối cùng không chịu nổi được sức ép cực lớn nữa.

Phát ra tiếng rên, bụi bay tứ tung mà vang ầm đổ sụp xuống.

Biến thành một bãi phế tích.

Còn đâu quang cảnh hùng vĩ khi xưa, nháy mắt qua đi chỉ còn khung cảnh thê lương chốn này. Lý Bình An cầm cây gậy trúc, ngâm nga câu hát.

Lúc này hơi buồn vì không được ăn gà xào, giờ hết buồn rồi.

Trước mặt là núi cao nhấp nhô chập chùng.

Lý Bình An không hề để ý, giày cỏ dưới chân hắn không biết đã đạp xuyên qua bao núi bao sông rồi. “Lão Ngưu… đi thôi”

“Ngươi ngươi ngươi… thật sự là bạn của Lý tiên sinh?”

Tần Thời lắp ba lắp bắp hỏi lại.

Lão đạo sĩ Long Hổ sơn cũng bị lậm theo hắn:

“Phải… phải phải rồi! Hắn còn cầm đi của lão phu một bình hồ lô dưỡng kiếm kìa!”

Tần Thời ồ một tiếng: ”Vậy để ta xào cho ngài vài món

Lão đạo sĩ đa ăn bốn cái bánh bao to rồi, ăn cả dưa mối, giờ nghe thấy Tần Thời bảo xào mấy món

cho hắn.

Bất mãn hỏi ngược lại:

“Thế sao ban nãy không xào cho ta cả bàn?”

Tần Thời:

“Ban nãy không biết ngài là bạn của Lý tiên sinh, mấy món kia là ta để lại tí ta với mẹ cùng ăn, lát nữa ta nhịn là được.”

Lão đạo sĩ cười một tiếng:

“Ngươi là đứa trẻ trung thực”

Tần Thời thật sự bắt đầu nhóm lửa xào rau.

Một bên là đống củi chất cao.

Hắn cầm lấy một khúc gỗ, cũng không cần rìu.

Hai tay nhẹ nhàng dùng lực, khúc gỗ rất nhanh bị bổ thành hai.

Như đang xé đùi gà vậy, thậm chí lực còn nhẹ hơn.

Lão đạo sĩ đứng bên cạnh cẩn thận quan sát hắn.

Nhìn thấy hắn mặc đồ nhà

quan bèn hỏi:

“Ngươi là người nhà quan à? Chức vị nào thế?

Bỏ đi, nhìn con nhà người ta như thế này là biết chức vị không cao”

Tần Thời cúi đầu đi vào trong nhóm lửa.

“Căn cốt quả thật bất phàm.

Lão đạo sĩ hài lòng gật gật đầu:

“Chàng trai có muốn về Long Hổ sơn với ta không?”

“Không… không”

“Ngươi còn chưa hỏi ta Long Hổ sơn là nơi như thế nào mà?”

Tần Thời tiếp tục cúi đầu chẻ củi, không lâu sau đã chẻ xong mấy chục cây gỗ.

Tần Thời vẫn đần độn, mặc kệ mấy lời hoa ngôn xảo ngữ của lão đạo sĩ tâng Long Hổ sơn lên tận

mây, cũng không khiến hắn có chút lung lay.

Lão đạo sĩ thấy hơi tốn nước bọt, tiếp tục hỏi:

“Ngươi không muốn đạp trên con đường trường sinh bất lão sao?”

Tần Thời do dự một lúc:

“Ta đi rồi mẹ ta phải làm sao?”

“Ngươi đưa mẹ ngươi đi cùng là được.

Đừng nói mẹ ngươi, ngươi đem bao nhiêu cô bao nhiêu dì theo cũng được”

“Long Hổ sơn vốn ít người, đúng lúc thêm không khí”

Lặng im một lúc, Tần Thời lại lắc đầu.

Lão đạo sĩ hỏi hắn tại sao, hắn không trả lời.

Lão đạo sĩ hơi nheo mắt, cười.

Hắn đưa chân phải ra vẽ một vòng tròn, mình đứng trong vòng tròn ấy.

Mở miệng nói:

“Thế này thì sao, nếu như ngươi có cách khiến ta bước ra khỏi vòng tròn này vậy ta sẽ theo ý ngươi.

Còn nếu không ngươi phải theo ta về Long Hổ sơn. Ngươi thấy sao?”

Mà khoan, nhỡ người ta từ chối thì sao?

Lại thêm một câu:

“Lý tiên sinh của ngươi nói, ngươi theo ta về Long Hổ sơn là một chuyện tốt”

Tần Thời ngẩng đầu, nhìn vòng tròn kia.

Hết nhìn vòng tròn rồi nhìn lão:

“Sức lực của ta có hơi lớn… ngài chịu được không?”

Lão đạo sĩ cười ha ha, ý bảo hắn cứ bung hết sức lực.

Tần Thời mở rộng năm ngón, vồ lấy bả vai lão đạo sĩ, nhẹ nhàng dùng lực.

Mà lão vẫn đứng im bất động.

Tần Thời lại tăng thêm lực, vừa ngẩng đầu lại thấy lão đạo sĩ đang híp mắt nhìn mình.

Giống như đang nói, ngươi chỉ có vậy?

Tần Thời có hơi nổi nóng, thở ra một hơi.

Hai tay dùng lực.

Tần Thời năm mười một tuổi đã có thể đẩy được tảng đá to mà năm đến sáu tên to con không đẩy được.

Kéo một con ngựa chỉ như dắt chó.

Gương mặt Tần Thời đỏ ửng, lùi ra sau một bước, lại vung một quyền đến. Một quyền này vừa nhanh vừa mạnh, cực kỳ mãnh liệt.

Kể cả phía trước là tường kín cũng sẽ bị một quyền này của hắn đánh nát. Nhưng lão đạo sĩ chỉ đưa tay phải ra, đỡ nhẹ một cái.

Lão cười:

“Như thế nào?”

Ngực Tần Thời chập chùng, đi mà không quay đầu.

“Ài, ngươi làm sao thế? Hối hận à?

Lão đạo sĩ vội vàng dỗ dành:

“Ta… Ta về thu dọn đồ đạc.”

Ở con đường nhỏ bên khe núi.

Tần Thời đặt mẹ hắn đang ngồi trên lưng xuống tảng đá sạch sẽ, lại rót nước đưa cho

me hán.

“Mẹ, mẹ uống nước”

Sau đó liền đi sang bên kia, luyện Thái Cực quyền mà Lý Bình An đã dạy hắn. Tuy đã luyện thành nhưng hắn vẫn miệt mài luyện.

Lão đạo sĩ ngồi xổm trên tảng đá, dùng gậy gỗ vẽ vẽ trên mặt đất.

Lão lại không giống một ông già, ngược lại còn như một đứa trẻ.

Tần Thời thấy, khó tránh khỏi hiếu kỳ bèn hỏi.

“Sư phụ người đang vẽ gì thế?”

Lão thở dài một hơi:

“Vi sư đang tính thiên mệnh, đại kiếp sắp tới.

Không biết Cửu Châu có thể vượt qua kiếp này hay không, tương lai cửu châu sẽ ra sao?”

Lão đạo sĩ nhìn lên bầu trời, trong đôi mắt tỏ vẻ mờ mịt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right