Chương 132: Đường còn rất dài

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 132: Đường còn rất dài

Cùng lúc đó.

Đại Tuỳ, học viện Hoài Lộc.

Trời trong như tờ giấy xanh, vài đám mây trắng mỏng manh.

A Lệ Á nằm trên bãi cỏ xanh biếc bốn mùa trong, miệt mài viết thư cho tỷ tỷ.

Thư cho đại thúc Lý Bình An cũng nhiều lắm rồi.

Chỉ là không biết hiện giờ thúc ấy đang ở nơi nào cho nên đành phải giữ lại từng bức, vẫn chưa gửi

“Tỷ tỷ có nhận được thì yên tâm, A Lệ Á ở chỗ này rất tốt, thầy giáo ở học viện rất nghiêm nhưng cũng không đến mức khắt khe.

Mặc dù A Lệ Á có hơi đần, nhưng vẫn đang cố gắng học cho nên miễn cưỡng có thể theo kịp tiến trình học.

Cũng không có người bắt nạt A Lệ Á, những người khác ở trong học viện đều rất tốt. Trong đám người thì Triệu Linh Nhi là học tốt nhất, thường xuyên được thầy giáo khen ngợi.

Triệu Linh Nhi cũng là người được các bạn nam hoan nghênh nhất, nàng đã từng trộm nói với ta, đã có mấy người viết thư tình cho nàng rồi.

Nhưng nàng đều không thích ai, thật ra ta biết người nàng thực sự thích là ai.

Nhưng nàng không cho ta nói ra.

Bàn Tuấn vẫn tham ăn như trước, có một lần nửa đêm hắn vụng trộm mang đùi gà đến nhà xí để ăn một mình.

Kết quả không cẩn thận bị rơi vào hầm cầu, chuyện này khiến người trong toàn viện đều biết.

Bàn Tuấn không có mặt mũi còn cãi cố với người ta đòi về nhà, nhưng quay đầu lại đã quên mất chuyện này.

Tỷ tỷ, Vương Nghị thế nào rồi?

Hắn bị đuổi khỏi học viện như vậy chắc chắn sẽ rất khổ sở, nếu ngươi gặp được hắn thì nhớ phải an ủi hắn…

A Lệ Á gấp lại bức thư viết cho tỷ tỷ rồi ôm vào trong lòng.

Chuẩn bị đến lúc đó rồi gửi ra ngoài.

Chỉ là thư gửi cho đại thúc thì không biết nên gửi đi nơi nào.

A Lệ Á thở dài một hơi, gấp bức thư viết cho đại thúc lại thành hình máy bay.

Đây là đại thúc dạy nàng, nói là gấp thành dạng này là có thể truyền lời mình muốn nói cho người kia.

A Lệ Á ném máy bay giấy ra ngoài.

Từng đợt gió nhẹ phiêu đãng mang theo lá thư được gấp thành hình máy bay trôi dạt đến nơi nào

Học viện Hoài Lộc.

Gió thổi qua đũng quần gây nên cảm giác mát lạnh.

Cảnh Dục ngồi xổm ở một ngóc ngách, nhắm mắt trầm tư.

Mụ nội nó! Đi nhà xí quên mang giấy.

Ngẩng đầu nhìn về phía nhánh cây.

Nếu không. . . lấy nó dùng cũng được nhỉ?

Vừa đúng lúc này, một cái máy bay giấy theo cơn gió bay qua, rơi lên đỉnh đầu của hắn.

“Trời cũng giúp ta!”

Cảnh Dục vui mừng quá đỗi.

“Vậy ta sẽ không khách sáo. . .”

Bỗng nhiên, tò mò mở ra xem.

Lúc này mới phát hiện thì ra là thư A Lệ Á viết cho Lý Bình An.

Một lát sau, Cảnh Dục cầm theo máy bay giấy ra ngoài.

Để lại trên mặt đất là mấy nhánh cây bị bẻ gãy.

Cảnh Dục vừa đi, vừa phàn nàn.

“Bà nội nó. . . quá đau.”

Trong sân nhỏ truyền đến tiếng vang lanh lảnh, giống như là là lão đạo sĩ lại bắt đầu rèn sắt.

10:06

Phanh phanh”

Hai tay Vương Nghị để trần, đang nhấc cây chùy thô nặng hơn cả cánh tay của mình lên.

Sau đó đập xuống từng lần một.

“Không đủ! Không đủ!”

Lão đạo sĩ nằm trên ghế đu.

“Tiếp tục”

Vương Nghị thở ra thật to:

“Sư phụ, đã đập nhiều hạch đào như vậy rồi, còn chưa đủ à?”

Lão đạo sĩ lắc đầu:

“Không đủ!”

Vương Nghị đành phải tiếp tục yên lặng đập hạch đào.

Một bên, một thiếu nữ cúi đầu cười một tiếng.

Vương Nghị trừng nàng một cái, cười cái rắm – Thiếu nữ hừ một tiếng, không nhìn hắn nữa.

Vương Nghị liếc qua đống hạch đào chất thành núi ở một bên, cái này thì bao giờ mới có thể đập xong hết vậy?

Một lát sau, Vương Nghị chợt thấy thiếu nữ cầm cái búa lên, ngồi xổm xuống một bên, im lặng không lên tiếng đập hạch đào.

Vương Nghị cười hắc hắc.

Quảng Lăng, Nam Quốc Công phủ.

Bầu trời xanh biếc, những đám mây lững lờ.

Thời tiết hôm nay thật đẹp.

Ánh nắng vẩy vào sân nhỏ và hai chủ tớ đang ở trong phòng.

Một người mài mực, một người viết chữ.

Đợi Yến Thập Tam viết xong.

Nha hoàn Lan Nguyệt đi tới nhìn, lẩm bẩm.

“Đời ưa mạnh, quân tử không ngừng tự vươn lên!”

Đây là một câu lúc gần đi thì Lý Bình An để lại cho Yến Thập Tam.

Vì khích lệ mình, mỗi ngày Yến Thập Tam đều sao chép một lần.

Ăn cơm tối xong, chủ tớ hai người ngồi ở trên thềm đá trước cửa, nhìn ánh mặt trời sắp lặn. “Nguyệt nhi, ta nhớ ngày đó khi ngươi đến phủ cũng là vào lúc này”

Đôi mắt sáng của Lan Nguyệt lóe lên một cái, khuôn mặt nhỏ hơi hồng nhuận phơn phớt:

“Thiếu gia còn nhớ rõ vậy”

“Làm sao quên được”

Yến Thập Tam duỗi lưng một cái.

Mặt của thiếu nữ càng thêm đỏ.

“Đồ vật đã thu dọn xong chưa?”

Lan Nguyệt như gà con mổ thóc mà nhẹ gật đầu:

“Những gì cần thu dọn thì đã thu dọn xong rồi”

Chủ tớ hai người xách hành lý, Yến Thập Tam khoác hết tất cả mấy bao nặng lên trên người mình.

Đạp lên bóng hoàng hôn trời chiều, rời khỏi Nam Quốc Công phủ.

Đại Tùy.

Vào canh giờ này thì đường từ bên ngoài vào trong hoàng cung đã bị phong cấm rồi.

Thế nhưng cũng vào lúc này, cánh cửa thông hướng từ hoàng cung đến Thần Võ môn lại mở rộng. Chở cỗ kiệu của trưởng công chúa đến chỗ sâu nhất.

Một đêm này, ai cũng không biết trưởng công chúa và hoàng đế bệ hạ nói cái gì.

Chỉ là cũng không lâu lắm, trưởng công chúa mang theo Thiên Tử kiếm của hoàng đế bệ hạ, ngồi lên ngựa của thiên tử.

Mang theo một nửa thành viên tổ chức, át chủ bài, còn có tính mệnh của mình đi đánh bạc.

Biên quan, Đột Quyết!

Đại Tùy suy sụp hơn hai mươi năm, lại sẵn sàng ra trận năm năm.

Trận chiến này nếu thành công thì nàng hoàn toàn xứng đáng là người thừa kế đế quốc.

Một lần nữa Đại Tùy ở trong tay nàng sẽ đi về phía huy hoàng.

Nếu thất bại.

Trên con ngựa của thiên tử, con ngựa chỉ chở người mang huyết thống của hoàng thất, chở trưởng công chúa từ Ngọ Môn quan ra ngoài hoàng cung.

Cộc cộc cộc!

Móng ngựa đạp trên mặt đất được lát đá vuông phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Theo tổ chế, chỉ có mình hoàng đế là không bị hạn chế địa điểm, có thể đi từ Ngọ Môn quan ra vào hoàng cung bất cứ lúc nào.

Ngoài ra, còn có ba người đứng đầu cuộc thi là Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa là có thể đi ra Ngọ Môn quan một lần.

Thể hiện sự tôn trọng của quốc gia đối người đọc sách.

Ánh nắng vẩy trên đầu vai, tạo ra cảm giác ấm áp vô cùng.

Liễu Vận ngửa đầu nhìn mặt trời rồi lại nhìn nhìn bầu trời xanh thẳm, trong đầu bỗng nhiên hiện ra một người. . .

Nàng lắc đầu, không để cho mình suy nghĩ nữa.

“Giá!”

Ngay khi nàng mở miệng.

“Oanh!”

Một tiếng thật to vang lên.

Một vòng pháo hoa màu vỏ quýt nổ tung ở trên bầu trời, trong nháy mắt lan rộng ra xung quanh. Đó là pháo mừng xuất chính.

Vầng sáng màu vỏ quýt chiếu rọi lên khuôn mặt của nàng trông đẹp như tranh vẽ, hai đầu lông mày lại lộ ra một tia khí khái hào hùng.

Gió nhẹ thổi qua, thổi loạn một đầu tóc dài mỹ lệ kia.

Con ngựa phi thật nhanh, bóng người của nàng cũng càng ngày càng xa.

Núi tuyết hùng vĩ cắm lên trên bầu trời

Sương mù lồng mây mờ, hạo khí thấu thương khung.

Lý Bình An bước từng bước một, in đầy dấu chân trên nền đất, từ từ chinh phục núi tuyết liên miên to lớn hùng vĩ trước mắt.

Không biết đã bao lâu, rốt cục hắn cũng đứng ở nơi cao nhất của đỉnh núi.

Lý Bình An giang hai cánh tay ra, hét lên một tiếng rung trời.

Lão Ngưu cũng kêu ngưu thật dài.

âm thanh nhanh chóng bị tiếng gió gào thét xoá đi, một người một trâu hít vào không biết bao nhiêu là gió tuyết.

Trong đầu lại nhớ đến một câu.

Ta đã đến thế giới này, ta đã nỗ lực hết mình, ta đã yêu sâu đậm, và ta không quan tâm đến kết

cục.

(Trích tác phẩm “ Ngộ Không truyện”, google bảo vậy)

Lão đạo sĩ cười ha ha một tiếng:

“Không tính không tính! Giữa thiên địa tự có định số.

Cái thế giới này từ trước tới giờ không thiếu người đi ngăn cơn sóng dữ!”

Tần Thời cõng mẹ mình, một nhóm ba người dần dần biến mất ở trên đường nhỏ cạnh khe núi.

Đường đời dài đằng đẵng, chưa từng có đường bằng phẳng.

Luôn nghe bảo có người nghịch thiên mà đi, dù sao thì trời cũng không đánh gãy đường sống của người.

Lưỡng cước đạp phiên trần thế lộ, dĩ thiên vi cái địa vi lư.

(Trích phim “Tân Hoàn Châu Cách Cách”, thơ của nhân vật Tiêu Kiếm)

(Kiếm theo tiếng sáo đi khắp nơi

Rượu xối ngàn năm mớ tình đời

Hai chân một nẻo muôn đường lạ

Trời che đất trải kiếp rong chơi.)

Xuân dương kiều thịnh, hạ vũ đa tình.

Sơn hà đãi nhiễu, nguyện dữ phong hành. (Tìm không thấy nguồn)

(Nắng xuân tươi trẻ, mưa hè sầu bi

Mong đường trước mắt, có gió đồng hành)

Lại hát vang, lại tiến lên, lại khoái chí, lại thong dong. Chư vị đừng vội, đường còn rất dài.