Chương 133: Mã bang
1730 chữ
Mưa đã liên tục ròng rã ba ngày, nhưng mưa vẫn không giảm chút nào. Tiếng đàn chậm rãi trong mưa, vừa đi vừa hát.
Khi thì uyển chuyển, khi thì cao vút, khi thì trầm thấp.
Trong mưa truyền đến giọng nói khiến cho người ta miên man bất định.
Đây là một mã bang.
Phải đi lại để kiếm tiền.
Đưa hàng hoá ở phía nam đến phía bắc, đưa hàng từ quốc gia này đến một quốc gia khác.
Thậm chí đưa hàng của châu này đến châu khác.
Lý Bình An ở trong mã bang này.
Mặc áo đen toàn thân, trên đầu đội một chiếc mũ rộng vành.
Ngồi dưới mui xe kéo đàn nhị.
Hắn gặp được mã bang này trong một thị trường.
Khi đó, hắn nghèo nàn không xu dính túi.
Sau khi thương lượng với lão Ngưu, hay là chặt một cái đùi. Nướng rồi ăn, dù sao vẫn còn thừa ba cái.
Khiến lão Ngưu tức giận đến mức đâm hắn ngã xuống đất.
Sau đó, hắn lại trùng hợp phát hiện ra mã bang này.
Đang kéo thêm người nhập bọn cùng, hỗ trợ coi hàng, gỡ đồ vật gì đó.
Mặc dù tiền không nhiều, nhưng đủ nuôi cơm.
Thế là Lý Bình An liền tham gia vào.
Tên mặt sẹo ngậm lấy điếu thuốc, hùng hùng hổ hổ chửi cuộc sống chó má này.
Hắn nói tiếng địa phương, cho nên trong mã bang có rất ít người biết hắn đang mắng cái gì.
Mặt sẹo là bang chủ của mã bang, hắn đã hành nghề hơn mười năm.
Nếu như vẫn mưa như thế, bọn họ chỉ có thể ở chỗ này nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa.
Phi ngựa xưa nay không phải là một chuyện dễ dàng.
Trên đường đi gặp vách đá khe sâu, trong núi thì có hổ đói mãnh thú, trong sông có rắn rết bọ cạp, ven đường thì có nạn trộm cướp quấy rối.
Thậm chí gặp phải lính còn không bằng gặp phải thổ phỉ.
Mặt sẹo phun khói thuốc:
“Cuộc sống chó chết này, lúc nào thì mưa mới ngừng!”
Trong tay Lý Bình An bưng một bát thức ăn có thêm nước mỳ, tay kia cầm miếng bánh đang ăn dở.
Vừa nhai, vừa khẽ hát.
Một bộ dáng khoan thai tự đắc.
Ở trong mã bang không cần lo ăn uống, với lại người đồng hành cũng không tệ.
Không có bởi vì hắn là một người mù thì sẽ vô duyên vô cớ bắt nạt hắn, xem thường hắn.
Sau đó lại đến một đoạn tình tiết đâm đầu làm lụng kiếm sống.
Mặc dù bình thản, nhưng cũng may mắn bớt việc.
Buổi trưa hôm sau mưa rốt cục cũng tạnh.
Xa xa trên đỉnh núi bay tới một mảng lớn đám mây màu xanh, càng ngày càng gần, càng ngày càng
sáng.
Mã bang một lần nữa xuất phát, đi trên một đầu đường hẹp quanh co.
“Ai, nghĩ gì thế?”
Hà Tử gõ Lý Bình An.
Hà Tử và Lý Bình An, cũng là do trước kia bị kéo vào bang, làm một ít việc vặt.
Chỉ là khác với Lý Bình An, gia thế của Hà Tử cũng không tệ lắm.
Sở dĩ gia nhập vào mã bang, là bởi vì muốn trốn tránh trưng binh. “Nhìn tiểu tử ngươi là muốn Hồng cô nương hả”
Hà Tử cười hắc hắc.
Hồng cô nương là con gái của bang chủ phi bang mặt sẹo.
Năm nay vừa mất mẹ, đây là lần thứ nhất nàng đi ra ngoài giúp phụ thân.
“Giá! Điều khiển!”
Thỉnh thoảng, có thể trông thấy một dáng người mặc váy hồng từ đội đầu đi đến cuối hàng.
Hồng cô
nuong có dáng vẻ rất đẹp mắt, một đôi mắt to sáng ngời có thần.
Ghim một đầu bím tóc, xinh đẹp lại lộ ra một cỗ khí thế vừa bức người vừa hào hùng.
Bởi vì những ngày này phơi nắng phơi gió nên làn da có chút đen.
Nhưng không ảnh hưởng đến toàn cục.
Bên trong mã bang có không ít người đều đang len lén ngắm nhìn nàng.
Nhưng cũng giới hạn ở đây, dù sao thanh đao bên hông của bang chủ cũng không phải ăn chay.
“Ta là một người mù, nhìn không thấy, nhớ thương nàng làm gì.”
Hà Tử tiếc rẻ nói:
“Cũng thế, huynh đệ ngươi nói ánh mắt ngươi đã như vậy, còn đi tản bộ, không sợ xảy ra chuyện gì
à.”
“Không có việc gì, đã quen rồi”
Hà Tử vỗ bả vai của Lý Bình An.
Hà Tử là người tốt.
Chí ít, trong mắt Lý Bình An thì hắn là người tốt.
Sau khi biết Lý Bình An là người mù thì một mực chăm sóc hắn.
Mặc dù cái chăm sóc của hắn, khiến Lý Bình An có chút.
“Ai, ngươi ở trong nhà xí chùi đít kiểu gì? Chùi chuẩn không? Ta giúp ngươi?”
“Ngươi đi tiểu cầm chuẩn không? Ta có thể. ở bên cạnh chỉ dẫn ngươi hay cầm giúp ngươi.”
Tóm lại, sự nhiệt tình của hắn khiến Lý Bình An cảm thấy không quen.
Đường núi có dốc thẳng đứng.
Ngươi chắc chắn phải đứng phía sau đẩy ngựa thì ngựa mới dám trèo lên trên.
Cho nên đi đường cũng có chút cố hết sức.
“Chú ý đường dưới chân!”
Hà Tử nhắc nhở Lý Bình An.
Lại cảm thấy không quá yên tâm, đưa tay đi đẩy giúp Lý Bình An.
“Ngươi đừng đẩy, chú ý đường dưới chân, cẩn thận rơi xuống”
Hà Tử nói xong liền từng bước một mà đẩy lên, chỉ là lực của hắn cũng không lớn.
Đứng không vững, suýt nữa thì ngã xuống đất.
Lúc này, lại một bóng người đi tới.
“Ta giúp các ngươi”
Sức lực của Hồng cô nương thậm chí còn lớn hơn Hà Tử.
Hà Tử kinh ngạc nhìn Hồng cô nương, không khỏi tăng thêm một chút sức lực.
Nam nữ phối hợp làm việc sẽ không mệt!
Ở trước mặt một cô nương, nhất là một cô nương xinh đẹp như vậy.
Kích phát toàn bộ tiềm năng trong thân thể của Hà Tử.
Hai người này tuy sức lực chỉ là 1+1=2
Nhưng có người khác giới thì sức lực của một người chính là 100.
Không cách nào so sánh được, chỉ là vẫn chậm như rùa.
“Vẫn để ta đẩy đi
Lý Bình An cười, một tay vịn chặt hàng hóa, một tay đẩy mông ngựa.
Ba bước hóa thành hai bước, bước đi như bay, như giẫm trên đất bằng.
Đảo mắt đã đuổi kịp phần lớn bộ đội.
Hà Tử sửng sốt một lát, lúng túng gãi đầu một cái.
” Rất. . . Rất tốt. .”
Hồng cô nương cũng cười khúc khích.
Hành tẩu giang hồ, khó tránh khỏi sẽ gặp phải muôn hình muôn vẻ loại người khác nhau.
Huống chi còn là một mã bằng rêu rao như vậy.
Tất nhiên cũng có thật nhiều người không có ý tốt, chỉ là ngay lập tức đã nhìn thấy quy mô to lớn này.
Sau khi so sánh thực lực của mình với quy mô to lớn này thì không có ý xấu được nữa.
Trong lúc đó còn gặp một vị phụ nhân mỹ mạo, không có tùy tùng, cũng không ai làm bạn.
Chỉ có một người một ngựa, chậm rãi ung dung đi đến.
Người này mặc một bộ áo choàng bằng sa mỏng.
Dáng người nở nang, mỗi một cái nhăn mày một nụ cười đều thể hiện một nét đẹp riêng. Loại khí chất này nếu là những cô nương trẻ tuổi kia thù tuyệt đối không có.
Tất nhiên cũng có lực hấp dẫn vô cùng to lớn với nam nhân, có thể so sánh với các cô nương mới biết yêu, có khi còn không biết gấp bao nhiêu lần đâu.
Đường đi hiểm trở, con ngựa dưới hông cũng bị vấp mấy lần.
Thân hình người phụ nữ kia cũng theo đó mà bắt đầu lắc lư.
Đám người trong mã bang đều thấy choáng mắt, ánh mắt thẳng tắp nhìn chăm chú vào người đối phương.
Hà Tử nuốt nước miếng một cái:
“Dạng này. cũng không sợ gặp kẻ xấu à?”
Chỗ này cũng không phải trong thành, phụ nhân này một mình đi đường chẳng khác gì không mặc quần áo.
Bang chủ mặt sẹo lạnh lùng nói:
“Thu hồi tâm tư đi, giang hồ nước sâu không thấy đáy đó!
Muốn sống được lâu, càng là nữ nhân xinh đẹp thì phải càng cách xa một chút”
Hà Tử nghi ngờ.
“Giang hồ hiểm ác, ngươi cảm thấy nếu như nữ nhân kia không có chút bản lĩnh nào thì dám một mình độc hành sao?
Hoặc là nói, dù cho nàng có lá gan này, dựa vào đâu mà vẫn bình yên vô sự đi đến bây giờ, vận may
Mặt sẹo hừ một tiếng.
“Nếu như không có chút thủ đoạn nào thì nữ nhân này sớm đã trở thành đồ chơi dưới hông người khác, không thể đường hoàng xuất hiện ở đây.
Ngươi cho rằng mình là thợ săn, trên thực tế, thợ săn chân chính đều ngụy trang
Hiện tại, ngươi còn cảm thấy nữ nhân kia mê người không?”
câ.
Hà Tử mím môi, lại nhìn về phía nữ nhân kia, nhớ tới mặt sẹo, không khỏi rùng mình một cái.
Mặt sẹo ngậm điếu thuốc rồi tiếp tục nói:
“Tương tự, tên mù kia cũng vậy”
Hà Tử sững sờ, thuận theo ánh mắt của mặt sẹo nhìn về phía tên mù phía dưới tàng cây. Trông bình thường không có gì lạ.
“Ngươi cảm thấy hắn là một tên mù, vậy dựa vào đâu mà hắn dám một người một trâu đi trên giang ho?”
Hà Tử không nói thêm gì nữa.
Bàn tay to của mặt sẹo ấn lên trên vai của hắn.
“Tiểu tử, đừng dùng con mắt, phải dùng tâm.
Nếu không trong giang hồ, ngươi mới là kẻ mù lòa!”