Chương 134: Nguy hiểm đột xuất
1560 chữ
Mã bang đi đường rất thuận lợi, lại thêm người đông thế mạnh.
Cho nên liên tiếp mấy ngày đều không gặp phải chuyện gì.
Đối với người trong mã bang mà nói, không có việc gì, là đại biểu cho tin tức tốt.
Một ngày này, dưới ánh hoàng hôn, khi mã bang đi qua một con đường cổ.
Gặp một mẫu thân đang ôm hài tử ngồi ở ven đường.
Thấy có người đến thì vội vàng áp sát tới.
“Đại gia, xin thương xót, mang chúng ta theo một đoạn đường.
Trên đường gặp tặc nhân, tiền đã bị cướp hết rồi.”
Mặt nữ nhân trông rất khổ sở, buông lời cầu khẩn.
Mặt sẹo chỉ lạnh lùng liếc một chút, rồi coi như không có chuyện gì xảy ra.
10:07
Những người khác trong mã bang cũng như thế, hoặc là không nói một lời, hoặc là ngay cả nhìn
cũng không nhìn.
Lúc này, Hồng cô nương đi tới.
“Không có việc gì đâu, vậy ngươi cùng đi với chúng ta đi”
Đôi mắt người phụ nữ kia sáng lên, cảm kích:
“Cô nương, ta muốn đến trấn nhỏ trước mặt, chắc chắn sẽ không làm chậm trễ các ngươi đâu”
“Nha đầu! Chớ nhiều chuyện, mau trở về”
Mặt sẹo lạnh lùng nói.
Hồng cô nương ngẩng đầu:
“Cha, nếu cô nhi và quả phụ này gặp phải kẻ xấu ở trên đường thì làm sao bây giờ”
“Vậy cũng không liên quan tới ngươi!”
Gương mặt non nớt của Hồng cô nương hơi bất mãn.
Mười lăm mười sáu tuổi, kinh nghiệm sống chưa nhiều.
Từ nhỏ đọc tiểu thuyết ngôn tình gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ mà lớn lên.
Cho nên nàng không thể hiểu được nguyên nhân mặt sẹo làm như thế.
“Cha! Chúng ta không thể thấy chết không cứu, vả lại cũng chỉ để mẹ con bọn họ đi cùng chúng ta thôi mà.”
“Ta nói không được là không được!”
Mặt sẹo nhấn mạnh.
Phó bang chủ và mấy người thủ hạ tâm phúc cũng khuyên Hồng cô nương trở về.
Ở phía sau, Hà Tử gặp một màn này, cau mày nói.
“Chuyện này không khỏi cũng quá tuyệt tình rồi, không phải chỉ là mang theo người ta một đoạn đường sao? Lại không mất tí sức lực gì”
“Ngươi thì biết cái gì!”
Một người đã đi theo mặt sẹo lâu rồi đánh cho Hà Tử một cái.
“Một khi mã bang xuất phát, thì không thể đưa người vào trong đội ngũ, đây là quy
ců.
Với lại trong rừng núi hoang vắng này, đối phương nói cái gì ngươi cũng tin sao, không sợ nhỏ ở chỗ này à
Hà Tử gãi đầu một cái, thì thầm:
“Có nghiêm trọng như vậy không?”
để
mang
“Thằng nhãi lông còn chưa mọc đủ như ngươi biết cái gì.”
Người kia hùng hùng hổ hổ đi tới, Hà Tử quay đầu nhìn về phía Lý Bình An.
“Bình An, ngươi nói xem.
“Ta? Ta nói cái gì, thành thành thật thật làm việc là tốt rồi.”
Mã bang ở một chỗ bên cạnh dòng suối nhỏ dựng tạm một căn cứ để nghỉ ngơi.
Bên kia bờ sông, cách đây ba dặm, là một tòa núi lớn, trên núi có một thông đạo rộng sáu trượng, dưới núi có một dòng sông dài tới tám dặm.
Ăn xong bữa cơm, Lý Bình An nằm trên một tảng đá nghỉ ngơi.
Cơ bắp giống như bị hỏa thiêu, vừa tê vừa ngứa khiến hắn rất không thoải mái.
Từ khi có được Dưỡng Kiếm hồ, thường thường cứ cách một đoạn thời gian hắn sẽ uống rượu một lân.
Thân thể của hắn sẽ xuất hiện tình trạng này.
Tuy nhiên, chỉ cần qua khoảng thời gian này, thì sẽ phát giác được thể phách của mình lại tăng trưởng thêm một chút.
Chỉ là hắn không gấp, vẫn như cũ dựa theo phân phó của lão đạo sĩ trên Long Hổ sơn.
Ba ngày uống một ngụm nhỏ, năm ngày uống một ngụm lớn.
Dục tốc bất đạt, đánh đâm bình thường vẫn tốt hơn.
Ánh trăng mông lung giống như cách một tầng sương mù.
Bầu trời sậm lại, ngôi sao cũng vô cùng ít ỏi, còn không có gió.
Từng tia ý lạnh vọt qua bên người.
“Uy! Xuyt.
Hai người Hồng cô nương vài Hà Tử cẩn thận từng li từng tí đứng cùng một chỗ, cầm riêng một phần đồ ăn trong tay.
Thừa dịp không ai chú ý, đi về phía trong rừng.
Vốn Lý Bình An đang ngủ say, lại giật giật thân thể một cái.
“Ăn nhanh đi”
Hà Tử đưa bánh tới.
Phụ nhân không ngừng nói cám ơn:
“Ta on, ta on.”
Hồng cô nương nói:
“Đại thẩm ăn nhanh đi, hài tử nhỏ như vậy, đừng để nó đói bụng”
Phụ nhân lau nước mắt nơi khoé mắt:
“Các ngươi thật sự là người tốt, thật sự là không biết nên làm sao để cảm ơn các ngươi”
Hà Tử ưỡn thẳng sống lưng:
“Hành tẩu giang hồ, cái này đều là việc cần phải làm.
Dù là người khác gặp, cũng sẽ không thấy chết không cứu”
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền biết hắn lại nói sai.
Không phải mới ban ngày….
Hà Tử vô ý thức nhìn về phía Hồng cô nương.
Hồng cô nương cúi đầu:
“Ta cũng không biết cha ta thế nào? Trước kia rõ ràng hắn không phải như vậy, thật ra hắn rất tốt với người khác
Phụ nhân thủ thỉ:
“Người muốn hại người khác thì rất nhiều, nên có tâm phòng bị người khác, ta hiểu cách làm của cha ngươi”
Nghe xong lời này, Hà Tử và Hồng cô nương càng cảm thấy mình làm đúng.
Dù sao một vị phụ nhân và một đứa bé con, có gì cần cảnh giác đâu chứ.
“Đúng rồi, các ngươi đưa đồ cho ta thế này không có ai biết chứ?”
Phụ nhân đột nhiên hỏi.
Hà Tử lắc đầu, tưởng rằng phụ nhân lo lắng bọn họ bị quở trách.
“Yên tâm đi, không có người biết chúng ta đến.
Phụ nhân nhẹ nhàng cười một tiếng:
“Vậy ta an tâm”
Hà Tử khẽ nhíu mày, lời này….
Làm sao lại nghe được có chút lạ nhỉ.
Nháy mắt sau đó, phụ nhân bỗng nhiên trút bỏ lớp da người.
Sau lưng hiện ra vài cái chân giáp xác màu đen, bướu thịt to như bánh xe trùng trùng điệp điệp rủ xuống trên mặt đất.
Chính là một con nhện tinh, nhưng khuôn mặt lại là hình người.
Đứa bé trai trong ngực của người phụ nhân kia cũng hóa thành một con nhện nhỏ.
Hà Tử và Hồng cô nương chưa bao giờ thấy qua tình cảnh quái dị như vậy, chỉ cảm thấy máu khắp người bị đông lại.
Một loại hơi thở xơ xác đập vào mặt, ngay cả hô hấp cũng trở nên băng lãnh đến chết lặng.
“... Chay…
Trong cổ họng của Hà Tử khạc ra một chữ.
Đứa bé biến thành nhện tinh đánh về phía Hà Tử.
Dùng nó làm tấm chắn cho mình, đồng thời cũng ngưng tụ pháp lực quanh thân. “Con ơi, đừng trách vi nương”
Tuy không thấy người cầm kiếm nhưng lại thấy cây kiếm trong không khí vạch ra một đường ánh sáng dài hơn nửa trượng.
Dễ như trở bàn tay đâm xuyên qua thân thể người phụ nữ.
Sau đó lại xoay một vòng trong không khí, nhanh chóng biến mất bên trong đêm tối.
Hà Tử và Hồng cô nương giật mình đứng yên tại chỗ.
Mãi một lúc sau mới lấy lại tinh thần, hoảng hốt chạy nhanh trở về căn cứ.
Ánh trăng giống như nước chảy.
Lý Bình An nằm trên một chạc cây, thích ý mà uống một ngụm rượu trong hồ lộ.
Sau đó vươn tay.
Cách đó không xa, thanh kiếm trên không trung hóa thành một thứ ánh sáng mờ nhạt.
Một lần nữa chui vào trong Dưỡng Kiếm hồ.
Lý Bình An hà hơi một cái…