Chương 135: Thương hải

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,351 lượt đọc

Chương 135: Thương hải

1689 chữ

Mấy ngày kế tiếp, trạng thái tinh thần của Hồng cô nương và Hà Tử cũng không quá tốt.

Hiển nhiên là đã bị kích thích đến một mức độ nhất định rồi.

Nhất là Hà Tử, bị đứa bé kia làm cho nghi ngờ tất cả mọi người. Người khác hỏi hắn, hắn cũng không nói.

Thẳng cho đến một ngày, hắn thực sự nhịn không nổi.

Lôi kéo Lý Bình An đến một góc, thần thần bí bí kể lại.

“Ta nói cho ngươi chuyện này, ngươi không cần phải sợ”

Lý Bình An khẽ gật đầu:

“Nói đi, ta không sợ.”

Hà Tử hít sâu một hơi, cẩn thận từng li từng tí nhìn chung quanh một lần.

“Ta…. gặp phải yêu quái”

“A.”

Hà Tử nhíu mày.

“Ý của ta là…. Thật sự quá đáng tiếc”

“Tiếc nuối? Ta có thể bảo vệ được mạng nhỏ cũng đã là phúc phần trời đất ban cho rồi.

Ngươi biết con nhện tinh kia lớn bao nhiêu không? Lớn giống như cái nhà của ngươi vậy!”

Hà Tử nói tiếp:

“Nàng lừa gạt ta và Hồng cô nương vào trong rừng, sau đó biến thành nhện rồi muốn ăn chúng ta,

còn may đến thời khắc mấu chốt có một thanh phi kiếm xuất hiện.

Người điều khiển phi kiếm thật sự soái chết mẹ!

Vù vù hai lần là đã giết chết hai con yêu quái kia.”

xong, Hà Tử dừng lại.

Nhìn thoáng qua Lý Bình An:

“Ngươi…. sẽ không nghĩ là ta bị điên, hoặc là đang đùa ngươi chứ?”

“Không”

Trong lòng Hà Tử thở dài một hơi.

Nếu nói lời này với người khác, chắc chắn người ta sẽ cho là não hắn bị úng nước.

“Ngươi không biết tình huống lúc đó nguy hiểm bao nhiêu đâu, suýt nữa thì mạng nhỏ của ta đã mất rồi.”

Lý Bình An cười vỗ vai hắn:

“Cho nên chuyện này dạy cho chúng ta biết là có lòng hiệp nghĩa là chuyện tốt. Nhưng trước khi giúp đỡ cũng phải cẩn thận, không nên hành động lỗ mãng. Nếu không chuyện tốt không làm được, sẽ chỉ không công mà lại mất mạng”

Hà Tử giật mình, nhìn qua bóng dáng Lý Bình An rời đi.

Gật đầu, trong miệng còn lẩm bẩm.

“Đúng vậy, đúng vậy!”

“Ai, chờ ta một chút!”

“Canh một rồi, tình lang ngả người ngủ đi, bạc để dành, gửi tình lang của ta nha…”

Mặt sẹo cao giọng hát.

Không thể nói là hay, nhưng cực kì to rõ.

Một tay của mặt sẹo cầm cây đao đốn củi, không ngừng mà chém đứt mấy bụi cây cản trước người. Bên người còn có rất nhiều hán tử đang đứng chung một chỗ vung vẩy vũ khí nhắm vào những cái cây cản đường này.

Bọn họ vung tay rất nhanh, phối hợp cực kì thành thạo.

Không đến một lát, đã chém ra một con đường.

“Hàng năm cây cối ở nơi này đều mọc lại một lần nên mỗi năm đều phải chặt đi một lần!”

Có người phàn nàn.

Những chuyện lặt vặt này. người bên ngoài không làm được, chỉ có thể là người quen tay.

Nếu không sẽ gây chậm trễ thời gian, mà trong lúc chặt đám cây bụi này cũng có thể dễ gây thương tích cho các huynh đệ.

Một đoàn người vừa đi vừa nghỉ.

Lý Bình An ngồi trên lưng trâu, kéo đàn nhị.

[Tính danh: Lý Bình An, tuổi thọ: 170— 172]

Trong lúc bất tri bất giác đã tăng thêm hai năm tuổi thọ.

Hình như hắn cảm thấy đủ rồi nên thu hồi đàn nhị lại.

Phó bang chủ đang kể cho Hà Tử những việc xảy ra trên đường, dọa cho khuôn mặt nhỏ của Hà Tử biến sắc xoành xoạch.

Sau đó phó bang chủ lại nói Hà Tử nghe về phong thổ các nơi.

“Tận cùng của đường bắc là nơi nào?”

Lý Bình An tò mò hỏi.

“Tận cùng? Cuối con đường ra bắc là đến Thương hải”

“Vậy đi hết Thương hải thì đến đâu?”

“Vượt Thương hải là qua một châu lục khác.

“Châu gì?”

Lý Bình An giống như một đứa trẻ hiếu kì, hỏi liên tục. Phó bang chủ gãi đầu một cái, vẻ mặt hơi xấu hổ.

“Vân châu!”

Lúc này, bang chủ mặt sẹo bỗng nhiên mở miệng:

“Băng qua Thương hải là đến Vân châu! Sao thế? Ngươi muốn đi?” Lý Bình An nhẹ gật đầu coi như đáp một tiếng.

Người chung quanh đều kinh ngạc nhao nhao nhìn về phía hắn.

Phó bang chủ cũng kinh ngạc:

“Ngươi đi Vân châu làm gì? Đi Vân châu là muốn qua Thương hải, ít có người dám đi lắm”

“Ta chỉ là nhàn quá muốn đi tản bộ thôi.”

Mặt sẹo liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói:

“Bắc đạo cũng không dễ đi.”

“Con đường không dễ đi này cũng đã được đi qua mà”

Mã bang đi từ thảo nguyên rồi đến bộ lạc tù trưởng rồi đến phòng kế toán của đám dân chăn nuôi.

Lý Bình An thì muốn dọc theo bắc đạo đi thẳng xuống dưới.

Hai bên chắc chắn sẽ là mỗi người đi một ngả.

Biết tin tức này xong, Hà Tử buồn hẳn hai ngày.

Dọc theo con đường này, hắn hay qua lại với Lý Bình An nhất.

Giờ phút này, khi nghe nói Lý Bình An muốn đi.

Hơn nữa còn muốn một mực đi dọc theo bắc đạo, đến Thương hải, rồi đến Vân châu.

Hắn liền hóa thân thành người thuyết phục trong đoàn, không có việc gì thì đến bên cạnh Lý Bình

An kể bắc đạo nguy hiểm như thế nào, Thương hải nguy hiểm ra sao.

Sài lang hổ báo, yêu ma quỷ quái, không chừng còn gặp phải cái gì khác nữa.

“Ngươi nói xem, không có việc gì thì ngươi đi xa như vậy làm gì, đi thảo nguyên với chúng ta đi. Ta đưa hết tiền mà lần này ta mang theo cho ngươi, cho ngươi thêm hai tấm vải tốt nữa!” Hà Tử vỗ ngực.

Nhưng mà, dù hắn ra điều kiện gì.

Lý Bình An cũng không có nói là không đi nữa, hay những lời kiểu như vậy.

Lý Bình An cũng không chê hắn phiền.

Dù cho Hà Tử nói gì, hắn luôn kiên nhẫn lắng nghe.

Nhiều lần khiến cho Hà Tử hiểu lầm, là đối phương đã chấp nhận những gì hắn nói.

Kết quả vẫn là một câu sau cùng.

“Ta vẫn muốn đi xem thử”

Người xưa có câu: “Lên núi dễ dàng, xuống núi khó”

Càng hướng xuống, độ dốc càng lớn.

Tốc độ càng nhanh, cũng càng nguy hiểm.

Hà Tử đổi bảy đôi giày.

Quần áo trên người cũng đã rách nát từ sớm, với lại trên mặt đất còn có nước đọng.

Bên trong giày toàn là nước, đế giày đều là bùn, đi trên đường cực kì nặng nề.

Đi được một nửa, thời tiết đột nhiên biến đổi.

Nắng càng ngày càng gắt.

Nóng đến mức người ta chỉ muốn ngất đi, hết lần này tới lần khác gai cây bụi còn cứ chui vào quần áo của người đi đường, khó chịu muốn chết.

“Đúng là khổ thấy mẹ”

Hà Tử lau mồ hôi trên đầu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ trắng tinh, sau khi đến nơi này xong cũng vừa đỏ vừa đen.

Trên thân vừa ướt vừa bẩn, trên cánh tay cũng bị mũi gai nhọn chọc thủng trăm ngàn lỗ. Nhìn lại Lý Bình An, so sánh một chút.

Cảm giác giống như mình là người hoang dã.

Ngay cả những người cưỡi ngựa đã lâu cũng kinh ngạc mười phần.

Đi theo phó bang chủ học không bao lâu, Hà Tử đã nắm giữ được phương pháp.

Mặc dù hơi lạ tay, nhưng tốt xấu gì cũng sẽ không xuất hiện tình huống như vừa rồi.

Hà Tử nhếch miệng cười một tiếng, quay đầu đi tìm Lý Bình An.

Giống như một đứa bé đạt được đồ chơi gì nên không chờ nổi muốn khoe khoang với bạn bè. “Bình An”

Lý Bình An ước lượng cây đao đốn củi trong tay.

Hà Tử nói:

“Ai, Bình An, ngươi cầm đao đốn củi làm gì?” “Bang chủ nói không đủ người, bảo ta hỗ trợ” “Mắt ngươi thấy rõ không? Ta giúp ngươi” “Không cần.

Hà Tử cười nói:

“Ta cho ngươi biết, chặt thứ này cần có phương pháp”

Bá bá bá!!

Cây bụi ngã xuống từng đợt.

Tay Lý Bình An cầm đao đốn củi, giống như đang thái thịt.

Hà Tử mím môi:

“Ử… Không có gì”

“Đạo pháp tốt đó”

Mặt sẹo nói.

“Đi trên giang hồ, tất nhiên phải có chút bản lĩnh ở trên người”

10:08

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right