Chương 136: Hùng Đại
1485 chữ
“Hồ! Phía trước có hồ”
Có người kinh ngạc, hét to.
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lại, thấy phía trước gần đó thật sự có một cái hồ xuất hiện. Trên mặt hồ sóng nước lấp loáng, rúc vào trong rừng cây, mùi nước hồ nồng đậm, kèm theo một chút hơi lạnh.
“A a a!!”
Đám người hét lên như điên, nhao nhao chạy vọt đến phía trước, dường như là chỉ cần đến được cái hồ kia thì cũng đồng nghĩa với việc đã bớt đi được mệt mỏi rã rời trên đoạn đường này. Đám người cởi hết quần áo, nhào vào trong hồ.
Nước hồ mát mẻ, chảy xuôi trên da thịt, làm cho người ta không kìm lòng được mà lặn vào trong nước.
Nước hồ thấm đẫm quần áo của bọn họ, mỗi người đều ướt sũng, nước đọng trên mặt như vừa mới khóc.
Nhưng Hà Tử lại khóc thật:
“Quá mẹ nó, không dễ gì!”
“Các ngươi nhìn kìa, thằng oắt con khóc rồi!”
Hà Tử quay lại chửi:
“Khóc mẹ mày!”
Cả đám người cười nghiêng ngả, Hồng cô nương còn cười đến chảy cả nước mắt.
Lý Bình An đứng trong nước, rửa mặt.
Lão Ngưu đánh nước vui vẻ, liên tục nhảy tới nhảy lui trong nước, chơi quên cả trời đất.
Lý Bình An vỗ vào mông nó một cái.
Lão Ngưu hất lên chân, khiến cho cả người Lý Bình An toàn bọt nước.
Lý Bình An nhào tới:
“Lão Ngưu!”
Lão Ngưu xoay người một cái đã đè lên hắn, thổi phù phù vào trong nước, bọt nước tóe lên như một bó hoa màu xanh lá, bắn ra tứ phía.
Một người một trâu hất nước trêu nhau ở trên mặt hồ.
Cảnh hồ ban đêm đẹp, gợn sóng lấp lánh, chập chờn, làm cho những chiếc bóng tan ra, vỡ vụn.
Mặt trời đã lặn, nhưng ánh sáng vẫn xuyên qua mấy tầng mây, di chuyển chầm chậm ở trên mặt hồ.
Mặt hồ được bao phủ bởi ánh sáng màu hồng, giống như đang bốc cháy.
Lão Ngưu miêu tả cảnh sắc sinh động như thật này cho Lý Bình An.
“Thật đẹp~”
Lão Ngưu: “Ngưu… ưu…~”
Một lúc lâu sau, Lý Bình An nằm trên mặt đất đón gió mát ngắm trăng thanh, từ từ đi vào giấc mộng.
Người của mã bang đã lấy lại tinh thần nhờ sự hưng phấn của ngày hôm qua, bắt đầu chỉnh lý hàng
hóa.
Còn Lý Bình An cũng muốn thu dọn đồ đạc để rời đi.
Người của mã bang muốn thay đổi đường đi, đi đến thảo nguyên, còn Lý Bình An thì muốn tiếp tục đi về hướng bắc.
Đi thẳng về hướng bắc, cuối đường là Thương hải.
Lại từ Thương hải đến Vân châu, tiếp tục đi thẳng đến cực bắc của Vân châu.
Vẫn còn sớm nên Lý Bình An ngồi xổm trên mặt đất, tranh thủ bện vài đôi giày cỏ.
Giày cỏ có mấy cách gọi.
Giày cỏ có giá rẻ, ai cũng mua được.
Hoặc tự bện, không cần cho mượn, cũng không có người mượn.
Xưa gọi là “giày không cho mượn”.
Mặc dù đơn sơ, nhưng người đi có thể đi chuyến ngàn dặm, cũng được gọi là “giày ngàn dặm” “Bình An, đi bình an”
Có người chào tạm biệt Lý Bình An.
Lý Bình An cười gật đầu, rồi nói có duyên sẽ gặp lại.
Trên giang hồ cũng không có nhiều sóng gió như vậy, bèo nước gặp nhau đã là duyên.
Nhiều người cũng đến chào tạm biệt Lý Bình An.
Lý Bình An rất có nhân duyên trong đoạn đường này.
Biết đối ẩm, đàm thoại, lại đối xử tốt với mọi người, cho nên những người này đều có quan hệ không tệ với hắn.
Bang chủ mặt sẹo cho Lý Bình An hai thớt vải, đổi thành tiền cũng đủ để ăn hai tháng cơm.
“Hơi nhiều nhỉ?”
“Cầm đi”
“Ngươi đã cứu nữ nhi của ta một mạng”
Lý Bình An không nói gì thêm, nhận hai thớt vải.
Lúc giữa trưa, khi ăn xong bữa cơm, mã bang đã phải chuẩn bị đi. Nhưng Lý Bình An vẫn không thấy Hà Tử đâu.
Những ngày này, Hà Tử luôn ăn ở với hắn.
Bây giờ phải ly biệt, Lý Bình An cảm thấy nên nói với hắn một tiếng.
Có thể sau lần này sẽ không có cơ hội gặp mặt nữa.
Không phải là gia hỏa này giận ta chứ?
Lý Bình An cười lắc đầu, dắt lão Ngưu.
Đang chuẩn bị lên đường, bỗng thấy phía trước có một con khoái mã chạy nhanh đến, ngồi trên lưng ngựa là Hà Tử.
Lý Bình An ngẩng đầu: “Đi đi”
Hà Tử hít mũi một cái, ngữ khí trầm thấp.
“Con mẹ ngươi! Đường đi ngăn sông cách núi, phải chăm sóc tốt cho mình.”
“Ngươi cũng thế”
Hà Tử không muốn nói gì nhiều, dường như sợ nước mắt của mình rơi xuống.
Thiếu niên như hắn tất nhiên là rất thiếu kinh nghiệm ly biệt.
“Cho ngươi tấm vải! Thuận buồm xuôi gió”
Nói rồi bỗng nhiên vung roi ngựa trong tay lên “ba” một tiếng, roi lập tức quất vào ngựa. “Giá!”
“Hữu duyên gặp lại”
Lý Bình An quay người, leo lên lưng lão Ngưu.
“Lão Ngưu, chúng ta đi thôi~”
Lão Ngưu kêu ngưu… ưu… một tiếng, bước đi khoan thai.
Lý Bình An ngâm nga bài hát, gió đưa tiếng hát vui vẻ bay xa.
Một nơi trên sườn núi.
Hùng yêu Hùng Đại ôm Lang Nha bổng, ngủ gật, mũi thổi bong bóng.
(. zzz khò
Bỗng nhiên có người chọc chọc hắn.
“Này!”
“Đừng quấy”
Hùng Đại vung tay lên.
“Này, chớ ngủ.”
Hùng Đại mở to mắt, đập vào mắt là một mặt người, khiến hắn giật nảy mình:
“Ai nha má ơi, làm ta sợ muốn chết!”
Người đối diện kia cười cười:
“Rõ ràng ngươi mới là yêu quái”
Hùng Đại hơi sửng sốt, lúc này mới định nói ra thân phận của mình, cầm Lang Nha bổng:
“Núi này là do ta mở, cây này là do ta trồng… Quên lời sau rồi..”
Hùng Đại gãi đầu một cái, hiển nhiên là quên lời.
Người kia nhắc nhở:
“Muốn qua đường này thì để lại lộ phí.
Hùng Đại giật mình.
Sau đó người kia vươn tay:
“Đúng lúc ta đang đói, giao tiền ra đây, đồ ăn cũng được.
Lúc này, Hùng Đại lấy một cái bánh nướng từ trong ngực ra.
Người kia nhận lấy bánh nướng, xé làm hai nửa, đưa một nửa cho lão Ngưu ở sau lưng: “Ta tên là Lý Bình An, ngươi tên gì?”
“Hùng Đại.
Bỗng nhiên Hùng Đại mới giật mình, phản ứng lại.
“Ngươi trả lại bánh bột ngô cho ta, đó là cơm trưa của ta!”
“Có nước không? Nghẹn quá.
Lão Ngưu kêu một tiếng ý là mình cũng nghẹn.
Hùng Đại nổi giận:
“Ngươi coi ta là cái gì hả? Ta là..
Chưa kịp nói xong, Lý Bình An ấn tay vào một gốc cây to bằng thùng nước ở bên cạnh. Nội kình vừa thu vừa phóng.
Một vết nứt rất nhỏ chạy dọc theo thân cây, cái cây đột ngột bị chẻ ra.
Ram —!!
Cây ầm ầm đổ xuống, tro bụi văng khắp nơi.
Hùng Đại không khỏi chảy nước mũi.
Lý Bình An phủi tay:
“Có nước không?” “... Có!”
Trong hang động, Hùng Đại ủy khuất, run rẩy co lại trong góc, loay hoay ngón tay, rất muốn khóc lên.
Lý Bình An nhai cà rốt, hỏi:
“Không có gì để ăn sao? Ngày nào ngươi cũng ăn cái này à?”
Hùng Đại gật nhẹ đầu, lại lắc đầu.
“Còn có ngô và khoai lang”
“Ăn ngon không?”
Hùng Đại:
Ăn không ngon
lám.”
“Đã không ăn được, vậy thì ta sẽ giúp ngươi xử lý sạch sẽ nhé.
Hùng Đại vuốt vuốt mặt, làm sao để khoảng thời gian này trôi qua đây~
Thấy Lý Bình An và lão Ngưu ăn hết hơn nửa vốn liếng của mình, Hùng Đại rất muốn khóc lên. “Nấc-”
Lý Bình An sờ lên bụng, luôn cảm thấy đồ ăn không có thịt là thiếu chút gì đó.
Ánh mắt lướt đến Hùng Đại, liếm môi một cái.
“Thịt gấu..”
Lòng Hùng Đại lạnh thấu, run lẩy bẩy:
“Ta cũng ăn không ngon. Lý Bình An cười nói:
“Đùa ngươi thôi”
Lúc này, cả ngọn núi bỗng nhiên bắt đầu rung lắc kinh khủng. Bầu trời giống như là nứt ra một vết rách.