Chương 137: Giới thiệu bằng hữu cho người
Bầu trời rách ra một lỗ khổng lồ, từng hạt mưa lớn rơi xuống, rơi trên mặt đất làm nổ tung từng tầng bùn đất giống như đốt đạn pháo.
“Xem ra chỉ còn cách nghỉ ngơi ở chỗ này một đêm.”
Khóe miệng Hùng Đại hơi co rúm lại, tức giận nhưng không dám nói gì.
Lý Bình An ngồi khoanh chân ở trên giường đá của Hùng Đại, lực lượng trong cơ thể từ từ bốc lên. Kim Cân, Thiên Môn, Trường Tinh, Huyền Tuyền, Thiên Cổ, Nê Hoàn.
Đây cũng là bí tàng trong thân thể mà Cố Tây Châu nói tới.
Võ giả phổ thông không bước vào võ đạo, khả năng chứa đựng của thân thể cũng chỉ có nhiêu đó. Cho nên nếu khí huyết của hắn cường đại mà thân thể không thể nào chèo chống được lượng khí
huyết khổng lồ.
Thì cũng như một cái đập chứa nước nhỏ mà phải gánh chịu lượng nước vượt quá thể tích của nó, sẽ không chịu nổi áp lực mà nổ tung từ bên trong.
Lý Bình An là người bị trời phạt nên có thể trạng rất khỏe mạnh, nhưng suy cho cùng thì vẫn là nhục thể phàm thai, khác nhau một trời một vực với thế giới con mà tu sĩ hình thành trong thể nội. Nhưng Lý Bình An cũng đặc biệt ở chỗ, vì là người bị trời phạt, thân thể có rất nhiều bí tàng cho nên hắn có thể chứa đựng khí huyết dư thừa ở trong bí tàng.
Lý Bình An có thể mơ hồ cảm thấy thân thể của mình đã gánh chịu khí huyết đến cực hạn.
Những ngày này, hắn vẫn thử mở ra Nê Hoàn nhưng vẫn không đạt được kết quả như hắn muốn.
Nhất là mấy ngày gần đây, Lý Bình An đã mơ hồ nhận ra có vẻ như mình muốn đột phá nên mới muốn tìm nơi thanh tĩnh.
Không lâu sau, Lý Bình An lại tiến vào trạng thái quan tưởng.
[Mệnh cách màu xanh: Toàn tâm toàn ý
[Mệnh cách màu trắng: Cần cù bù khiếm khuyết]
Thuộc tính của hai loại mệnh cách đã được tăng lên trên diện rộng sau khi đàn nhị thăng cấp. Củng cố bản thân.
Lão Ngưu thở ở bên cạnh, mặc dù trông có vẻ mặt ủ mày chau nhưng vẫn vô tình hoặc cố ý nhìn chằm chằm ra bên ngoài hang động và Hùng Đại đang ủy khuất run rẩy trong góc.
Đề phòng bất kì biến cố gì nhân dịp Lý Bình An tiến vào trạng thái quan tưởng thì đột nhiên tập kích.
Hùng Đại có vẻ đói bụng nên cẩn thận từng li từng tí, rón rén thò đầu ra.
Thấy Lý Bình An không chú ý tới mình thì nhón chân nhẹ nhàng, vụng trộm lấy một củ cải.
Vừa bắt đầu gặm, nhưng vừa quay lại đã thấy lão Ngưu đang nhìn mình chằm chằm.
Hùng Đại hơi sửng sốt.
“... Ngươi cũng muốn sao?”
Thế là một trâu một gấu vui sướng gặm củ cải.
Tối qua, Hùng Đại chơi với lão Ngưu một đêm, bao gồm rất nhiều trò như cờ ca rô, cờ ba ô, giải đố, rút gỗ các loại.
Một gấu một trâu dễ dàng trở thành bằng hữu.
Hùng Đại duỗi lưng một cái, bỗng nhiên một cỗ áp lực kỳ lạ, mạnh mẽ bao phủ toàn thân hắn, mỗi một tấc da, mỗi một lỗ chân lông, khiến hắn không thở nổi.
Hùng Đại thầm nghĩ
“Không tốt!”
Như muốn băm mình ra.
“Mạng ta xong rồi ”
Hùng Đại nhắm mắt lại, nhưng chờ lúc lâu cũng không thấy có gì thay đổi.
Lý Bình An từ từ đi ra, phun ra một ngụm khí nóng.
Bây giờ, hắn cảm thấy thân thể của mình tràn đầy lực lượng.
Mỗi một xương cốt, mỗi một đường kinh mạch, mỗi một khối cơ bắp, đều rất muốn nổ tung, làm cho hắn có một loại ham muốn đại chiến một trận.
Mỗi đi một bước giống như bị một khối chì nặng ngàn cân ghì lại, rồi đột nhiên mở ra, có một loại cảm giác muốn bay lên.
Nê Hoàn đã mở!
Mặc dù chỉ là mở mỗi Nê Hoàn ra nhưng lại tạo ra tác dụng to lớn.
Trong cơ thể, khí huyết điên cuồng tràn vào trong bí tàng Nê Hoàn.
Một cỗ sức mạnh kỳ diệu tràn ra từ trong cơ thể mình, dung hòa vào chính cơ thể mình.
Trong khi quan tưởng, Lý Bình An phát hiện khí huyết trong cơ thể mình sinh ra sự biến đổi về chất,
trở nên sáng tỏ hơn, thông thuận hơn.
Giữa mỗi lần hít vào thở ra đều có một loại cảm giác bay cao tận trời.
Hùng Đại hít sâu một hơi.
“Hù chết khiếp mẹ ta rồi!”
Chỉ trông thấy Lý Bình An toàn thân đỏ bừng như heo nướng mới ra lò.
Lý Bình An đi ra khỏi sơn động.
Mưa vẫn chưa dứt, càng ngày càng có vẻ nặng hơn.
Bây giờ mới nhận ra, nước sông đang dâng lên.
Dòng nước chảy siết, bị nước sông xô từ một dòng sông này sang một con sông khác.
Dưới chân núi, đường đã ngập nước.
Lý Bình An nhảy từ trên sơn động xuống, nhảy vào trong nước.
Nước ở xung quanh chạm đến thân thể của hắn thì phát ra tiếng “xèo xèo”, sau đó biến thành khói trắng.
Một lát sau, nước chạm đến cổ hắn.
Gió thổi
qua,
, cuối cùng cũng cảm thấy một chút hơi lạnh.
Hùng Đại lau mồ hôi trên trán.
Khá lắm, đã mạnh hơn.
Lý Bình An nhún người nhảy từ trong nước lên.
Nhìn chằm chằm Hùng Đại:
“Có thịt không? Ta đói.”
Hùng Đại: ...
Ngươi nói thẳng ra là muốn ăn ta có phải tốt hơn không?
Cầm thú”
Lửa lốp bốp, nhảy nhót.
Lý Bình An rất đói, đã đói tới mức độ nào thì có thể nhận ra qua ánh mắt hắn nhìn Hùng Đại.
Hùng Đại run lẩy bẩy, trốn ở sau lưng lão Ngưu.
Sau một đêm giao lưu, một gấu một trâu đã kết nên tình bạn sâu sắc.
Lão Ngưu kêu một tiếng ngưu… ưu… như là đang nói, muốn ăn Hùng Đại thì hãy ăn lão Ngưu ta
trước.
Thế là ánh mắt tham lam của Lý Bình An khóa chặt lão Ngưu, miệng thì thầm.
“Thịt gấu kết hợp với thịt bò, có thể ăn như nào mới ngon đây..”
Lão Ngưu trầm mặc một lát, yên lặng quay người trốn ở một bên.
Vừa rồi ta chỉ thả một cái rắm~
“Ta có cách!”
Hùng Đại vỗ gáy một cái, cuối cùng cũng nghĩ ra cách để mình không bị biến thành món ăn.
“Trên núi còn có rất nhiều yêu quái khác, có thể đi tìm bọn chúng để xin một ít đồ ăn”
“Rầm rầm!”
Một lúc sau, cửa mở.
Từ trong động, một tiểu hồ ly màu trắng bước ra trước tiên.
“Là Hùng Đại à, có chuyện gì không?”
Tiểu hồ ly ngơ ngác nói, nó vừa mới tu luyện thành người chưa được bao lâu cho nên nói chuyện cũng chưa quá trôi chảy.
Hùng Đại thực sự cảm thấy hơi có lỗi với huynh đệ, nhưng vì phải bảo toàn tính mạng của mình nên cũng không còn cách nào khác cả.
“Hồ ly huynh đệ, trong nhà người còn có gì ăn không?”
Tiểu hồ ly trợn tròn mắt, ngay lập tức lắc đầu không chút do dự.
“Nhà ta không có năm bao gạo, hai bao khoai lang khô, một bao thịt khô, và một túi bánh mì đâu” Không khí yên lặng hai giây.
Hùng Đại nhìn tiểu hồ ly còn ngốc hơn cả mình, bất đắc dĩ mà nói:
“Ta giới thiệu cho ngươi một người bạn”
Tiểu hồ ly nhìn theo hướng ngón tay Hùng Đại chỉ, thấy một người đứng ở một gốc cây gần đó. “Hắc!”
Trong cơ thể, Nê Hoàn mở rộng, khả năng khống chế lực lượng của Lý Bình An đã tăng lên một bậc.
Khí huyết trong cơ thể trực tiếp chấn động cây cối đến vỡ vụn.
Tiểu hồ ly: (T ~ C
Sau đó không lâu, trong sơn động, tiểu hồ ly và Hùng Đại ngồi xổm trong góc, run lẩy bẩy.
Trong động, ngoài tất cả đồ ăn đã được mang hết ra thì còn một con sói hoang.
Lý Bình An đang nhóm lửa, nướng thịt sói.
Chỉ một lát sau, hương thơm đã bao trùm cả hang động.