Chương 138: Tấu giao

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,969 lượt đọc

Chương 138: Tấu giao

Những hạt mưa dày đặc không ngừng đập xuống đất, tiếng gió gào thét cũng càng ngày càng đáng sợ hơn.

Trong động, mùi thịt nướng bốc lên ngào ngạt, tỏa khắp động.

“Các ngươi không ăn sao?”

Hùng Đại và tiểu hồ ly bị dọa đến nỗi ôm nhau, co vào một chỗ.

Một con sói không đủ nên chuẩn bị ăn con gấu, lại thêm một con hồ ly hả.

“Yên tâm, một con sói đủ ăn”

Lý Bình An nhìn thấu tâm tư của bọn họ.

Nhưng Hùng Đại và tiểu hồ ly vẫn không dám đến gần.

Khi Lý Bình An và lão Ngưu đã ăn xong xuôi hết thì chúng mới mon men tới, bắt đầu ăn.

Từng tảng thịt lớn đung đưa qua lại làm cho người nhìn rất muốn há miệng ăn một miếng thật to. Lý Bình An ném Dưỡng Kiếm hồ cho bọn họ:

“Không để các ngươi mất trắng, cho các ngươi uống một hớp rượu.

Hùng Đại và tiểu hồ ly cảm thán trong lòng.

Thật là một kẻ cướp độc ác, cướp bao nhiêu đồ ăn của bọn họ như vậy mà kết quả chỉ cho bọn họ uống một hớp rượu.

Nhưng chỉ dám nghĩ như vậy trong lòng chứ không dám nói ra bằng miệng.

Ai biết đầu được một giây sau, Lý Bình An có thể cho cả bọn họ vào trong nồi để nấu hay không.

Thế là mỗi người Hùng Đại và tiểu hồ ly uống một ngụm rượu phần của mình trong Dưỡng Kiếm hồ.

Không lâu sau, lập tức trong cơ thể có cảm giác như thiêu như đốt.

Tình huống gì đây?

Hùng Đại và tiểu hồ ly ngơ ngác.

Tiểu hồ ly co quắp ngã xuống đất:

“Xong đời, trong rượu có độc!”

Hùng Đại vừa kinh ngạc vừa sợ hãi:

“Giết chúng ta mà còn cần đến độc sao?”

Tiểu hồ ly lau nước mắt:

“Nương, ta có lỗi với ngươi.”

Nói xong bứt một túm lông ở trên người, vuốt nhọn một đầu, chấm chấm cho dính nước bọt rồi bắt đầu coi như bút lông nhọn, chuẩn bị viết di thư.

Suy cho cùng thì Hùng Đại vẫn có tu vi cao hơn tiểu hồ ly, rất nhanh đã nhận ra điểm đặc biệt của cỗ lực lượng này, vội vàng điều chỉnh hơi thở.

Nếu như sức mạnh ban đầu trong cơ thể chỉ là một dòng suối nhỏ thì cỗ lực lượng này giống như là sóng gió, đẩy dòng suối nhỏ này đi đến nơi cao hơn.

Một lúc sau, tiểu hồ ly cũng bắt đầu ngồi khoanh chân.

Trong động, một gấu một hồ ly không nhúc nhích, giống như hai pho tượng.

Lý Bình An ăn no cơm, trong lúc rảnh rỗi thì bắt đầu ngồi chơi cờ ca rô với lão Ngưu.

Bên ngoài mưa to gió lớn, trong động lại vô cùng tĩnh lặng.

Lại hai ngày nữa trôi

“Thành công! Ta đã thành công!”

Trong khi tu luyện, Hùng Đại đã lĩnh ngộ được cảnh giới cao hơn.

Bây giờ, không chỉ có khung xương biến đổi mà ngay cả thân thể vốn dĩ khẳng kheo cũng bắt đầu

trở nên đầy đặn, trong nháy mắt, da lông trên người cũng trở nên trong suốt, sáng long lanh.

“Cuối cùng thì Hùng Đại ta đã mạnh lên!”

Giọng nói tràn đầy tự tin, còn có một chút phấn khích không thể che giấu được.

Tiểu hồ ly cũng trưởng thành không ít.

Bây giờ đang đắc ý chống eo, sóng khí cuồn cuộn.

Lý Bình An đứng ở ngoài sơn động, cảm nhận nước mưa rơi xuống lã chã.

Lũ gầm thét giống như dã thú hoảng sợ, cuốn trôi tất cả mọi vật cản trên đường đi, không gì có thể

đỡ.

Trên đầu là một mảnh trời đen kịt, tạo cho người ta một loại cảm giác ngột ngạt, không thể thở

nổi, giống như là một ngọn núi lớn màu đen đè xuống. Lý Bình An ngẩng đầu.

“Đoán là đại vương sắp hóa giao

Hùng Đại nhìn thời tiết này, lo lắng:

“Hi vọng lần này có thể thuận lợi”

“Hóa giao?”

Hùng Đại gật đầu:

“Ngọn núi này của chúng ta có một lão đại rất là lợi hại, tên là Trương Tam, là một con mãng xà đã tu luyện rất rất nhiều năm.

Khi ông của ta còn sống, Trương Tam chính là lão đại trên ngọn núi này”

Nhưng Lý Bình An lại nghe được tin đồn, nhập sông là giao, vào biển là long.

Khi giao đi thì sẽ xảy ra một trận lũ lụt khủng khiếp, theo sau đó là một trận thiên tai nghiêm trọng, phá hủy hết cầu đường, ruộng tốt.

Cũng bởi vậy mà dân gian mới có câu nói “trên đường giao đi, bốn bề nguy hại”.

“Xem ra chỉ có thể chờ đợi kết thúc”

Lý Bình An bất đắc dĩ.

Nhưng hắn không có ý định chém giết mãng xà này, không quan tâm chuyện mãng xà năm trăm năm hóa giao là thật hay giả.

Nhưng chắc chắn tu vi của đối phương không cạn, rất khác so với con rắn khổng lồ mà hắn giết khi trên thuyền lớn đi đến kinh thành.

Vẫn nên chờ đến khi giao ngừng đi thì hơn.

Hùng Đại thở dài một hơi:

“Nếu đại vương tẩu giao không thành công thì có lẽ chúng ta sẽ phải gặp tai họa”

“Nó tẩu giao thất bại thì liên quan quái gì đến các người?”

Hùng Đại cúi đầu ủ rũ:

“Trước đây, đại vương đã tẩu giao ba lần, mỗi lần thất bại đều bắt chúng ta để trút giận.

Lần thất bại trước, nó đã biên dây thừng hoa vài ngày”

Lý Bình An cười:

“Biên dây thừng hoa? Vậy cũng là trút giận sao?”

“Mấu chốt là dây thừng hoa kia là một tiểu xà đã thành tinh ”

Quá tàn bạo.

Tiểu hồ ly cũng thở dài một tiếng:

“Sau khi đại vương tẩu giao thất bại thì thân thể bị hao tổn nên cần phải ăn một số yêu quái để khôi phục thể lực của mình.

Nói không chừng chúng ta đều phải trở thành đồ ăn của đại vương.

Bà của ta và mẹ của ta đều bị đại vương ăn thịt.

Loại yêu quái đảng cấp tương đương với tiểu hồ ly này tất nhiên không dám có suy nghĩ báo thù, quá không thực tế.

Có thể sống sót được là điều quan trọng hơn tất cả.

Lý Bình An yên lặng cầu nguyện trong lòng, chúc cho gia hỏa này tẩu giao thành công.

Lũ lụt cũng có thể rút sớm một chút.

Sâu trong núi lớn.

Tiểu đồng thân khoác y phục màu trắng, trong tay cầm một tòa sơn phong trong suốt cao mấy tấc, sáng lấp lánh.

Trong sơn phong có một bóng đen rất nhỏ.

Nhìn kỹ mới nhận ra đó không phải con giun mà là một con rắn nhỏ.

“Ha ha ha, ta nói Trương Tam, sao lá gan của ngươi vẫn nhỏ như vậy chứ.

Yên tâm đi, lần này lôi kiếp sẽ không đánh đến ngươi. Ta đã bố trí trận pháp ở quanh mình, toàn bộ sinh linh trong núi lớn sẽ hứng chịu lôi kiếp thay cho ngươi.

Nhưng đổi lại là ngươi cũng phải đón nhận nghiệp lực thay cho bọn họ, những cái này chỉ là nghiệp lực linh tinh nên không ảnh hưởng quá lớn đến ngươi”

Từ trong ngọn núi trên tay tiểu đồng mặc áo trắng, mãng xà vọt ra, giống như một ánh sao xẹt, lạc mất trong dòng nước.

Đột nhiên nó biến thành một mãng xà to hơn cái bát ở giữa sông.

Tiểu đồng cười cười.

Con mãng xà lớn này chính là sủng vật mà hắn nuôi từ nhỏ đến lớn, ngày bình thường vô cùng yêu thích.

Chỉ vì lưng mang quá nhiều nghiệp lực, lạm sát kẻ vô tội nên mấy lần nhập sống hóa giao đều không thành công.

Nếu lần này lại không thành công thì chỉ sợ là sẽ phải phế đi một thân tu vi.

Tiểu đồng không còn cách nào khác, đành phải tự mình đi xin trưởng bối cho mượn pháp bảo trong nhà đến để kết hợp với tà pháp.

Mưu đồ để tất cả sinh linh trên núi lớn này tiếp nhận lôi kiếp thay cho tiểu xà của mình.

Tiếng sấm rền rĩ, giống như rồng ngâm.

Nước sông chảy siết, sóng sau cao hơn sóng trước, những con sóng nối tiếp nhau, dòng nước chảy cuồn cuộn, gào thét, nuốt chửng cả mưa to và ánh sáng.

Ở trong đó, đại xà cố gắng vùng vẫy tiến lên, cái đuôi vung qua vung lại.

Tiểu đồng ngâm nga giai điệu vui vẻ.

Dưới núi, khu vực thôn làng trong vòng hơn mười dặm không thể tránh khỏi cảnh lũ lụt.

Lũ lụt vượt qua đê đập, giống dã thú hung dữ xông vào trong thôn mà không hề e dè gì. Một tiếng ầm vang long trời lở đất, thôn giống như biến thành một hồ nước.

Rất nhiều cây cao bóng cả cũng bị lũ lụt xông đến, nhổ bật gốc, ngụp lặn trong dòng lũ, chợt nổi lên, lại chợt chìm xuống.

Người trong thôn làng lại càng không cần nói đến, đơn giản là bọn họ không thể nào tránh được.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn lũ lụt khủng khiếp kia gào thét, xông đến, nuốt chửng tất cả bọn họ.

Hòa theo làn điệu của tiểu đồng là tiếng kêu rên của vô số người.

Giãy dụa, gào thét.

Nhưng có ai nghe thấy tiếng kêu khổ ngoài bọn họ đâu…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right