Chương 139: Lôi kiế
1336 chữ
Tiếng nước rầm rầm dội đến từ bốn phương tám hướng, cả ngọn núi lớn bị bao vây trong nước mênh mông.
Trên ngọn
núi lớn, tiếng sấm rền vang không ngừng.
Gió lốc càng ngày càng to, nhiệt độ không khí cũng càng ngày càng thấp.
Dường như hoàn toàn tĩnh mịch, không nhận ra được chút hơi thở sinh mệnh nào.
Dường như là Hùng Đại và tiểu hồ ly mơ hồ cảm nhận được cái gì đó nên thu lu trong góc, run như cầy sấy.
Tiểu hồ ly dùng hai cái tai để che đầu lại.
Hùng Đại thì cắm đầu vào trong đất, chỉ để lộ cái mông lớn.
Lý Bình An không khỏi cảm thấy hơi buồn cười.
Binh đến tướng chắn, nước đến đất ngăn.
Với lại đây là Giao Long đang tẩu giao nên có lẽ sẽ không liên lụy đến mình.
... Có lẽ vậy.
Nghĩ thế nên Lý Bình An liền đốt lửa.
Còn một số rau dại, thịt thừa, và mì sợi.
Lý Bình An nấu luôn một nồi mì thịt băm.
“An mì.”
Hùng Đại chui từ trong đất ra, vội vàng lấy thêm cho mình một chén mì vơi.
Sau đó lại ôm mặt, chôn mình vào trong đất một lần nữa.
Lý Bình An và lão Ngưu ngồi ở cửa hang, hóng gió mát, ăn mì nóng.
“Rống!”
Tiếng rống đinh tai nhức óc, chấn động cả ngọn núi, mặt đất cũng run rẩy. Cự mãng xông qua một vùng thung lũng, vùng vẫy tiến về phía chân núi. Sóng lớn cuộn lên, lũ lớn ào ào quét xuống, dội lên tầng tầng sóng lớn.
Những nơi nó đi qua, cây cối ào ào đổ xuống.
Tất cả đều bị cuốn vào trong dòng xoáy khủng khiếp này.
Những nơi nó đi qua, tất cả bị chôn vùi.
Trước mắt cự mãng xuất hiện một cây cầu to lớn hình vòm.
Cầu nối liền vách đá hai bên, mượn đá ngầm trong lòng sông làm trụ.
Mặt cầu phủ bằng đá tảng, mỗi một khối đá dày hơn một xích.
Nguy nga sừng sững hơn ba trăm năm.
Cự mãng rít lên một tiếng, dội nước tràn qua thân cầu, để nước ngập cầu thì mới có thể che lấp thân thể, phóng qua cầu được thì mới có ngày nổi danh.
Sau khi linh xà tu hành thì không thể đi qua dưới gầm cầu, cầu do người làm để đi.
Nếu linh xà đi qua gầm cầu thì sẽ giống như bị người giẫm dưới chân, cả một đời không có ngày nổi
danh.
Cự mãng có thể tùy ý qua cầu.
Chỉ là…
Nó hơi ngóc đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tia điện đang nhảy nhót trong không trung kia. Trong mắt tràn đầy e ngại.
Dường như trên trời cao, có một vị thần đang nổi giận, muốn đánh đuổi yêu ma, từng tiếng gầm thét chấn động đất, rung chuyển núi.
Trong núi lớn.
Tiểu đồng nhìn bảo tháp hình ngọn núi trong tay, mỉm cười.
Tay bắt pháp quyết, miệng phun ra một chữ:
“Xá!!”
Như miệng vàng lời ngọc, pháp trận khổng lồ bên ngoài núi lớn từ từ chuyển động.
Một đường kẻ màu vàng rất dài tạo thành một ấn ký quỷ dị trên mặt đất.
Ông
—!!!
Giữa trời đất quanh quẩn tiếng vang thanh thoát.
Sau đó, hai lực lượng quấn quýt lấy nhau, không ngừng sinh sôi.
Cùng lúc đó, toàn bộ sinh linh trong núi lớn đều không tự chủ được mà bắt đầu run rẩy. Chúng yêu đều cảm thấy một cỗ lực lượng thần bí mênh mông.
Cỗ lực lượng khổng lồ đến nỗi làm cho người ta run rẩy kia dường như trói buộc linh hồn của bọn họ lại, làm cho bọn họ có một loại cảm giác ngạt thở.
Mơ hồ có thể thấy hồn phách của bọn họ bị dẫn dắt, muốn chui từ trong thân thể của bọn họ ra ngoài.
Tiểu đồng cười một tiếng:
“Mượn nghiệp lực của các ngươi dùng một lát, có thể chống lại lôi kiếp vì tiểu xà của bản tọa cũng coi như là vận mệnh của các ngươi”
Ngay sau đó, lôi kiếp đang ở giữa không trung bị một luồng gió thổi tan.
Dùng nghiệp lực của sinh linh quanh mình trong núi lớn để xóa bỏ lần lôi kiếp này của mãng xà.
Sau đó, một khi những sinh linh này độ kiếp thì tất cả những kẻ hôm nay cũng cùng chia sẻ sức mạnh lôi kiếp.
Vạn sự vạn vật đều có hai mặt.
Bọn chúng ngăn cản một kiếp thay mãng xà thì phần nghiệp lực đó cũng tự nhiên quay lại trên
người mãng xà.
Trên thân cự mãng sáng lên một tầng ánh sáng kỳ lạ.
Tia sáng vốn hơi mờ tối, tại thời điểm này lại trở nên rất sáng. Cự mãng phát ra một tiếng kêu to phấn khích.
Không e dè nữa, nó muốn phóng qua cầu, nhập sông hóa giao.
Nửa người nó lướt qua cầu, mặt sông đã gần ngay trước mắt.
Oanh ——”
Bỗng nhiên, một hào quang chói sáng xẹt ngang trời cao, chiếu sáng đất trời đến bất thường. Chỉ vạch một cái, bầu trời đã xé ra một vệt sáng.
Ngay lập tức lại biến mất ở chân trời, sau đó tiếng sét đinh tai nhức óc vang lên một cách buồn buc.
Cự mãng phát ra một tiếng kêu to thảm thiết, thân thể nặng nề ngã vào trong nước.
Thân tử đạo tiêu, không còn chút sự sống nào.
Trong núi sâu.
Tên tiểu đồng vẫn lạnh nhạt kia đột nhiên thay đổi sắc mặt. Trong linh hồn xuất hiện một chút rung động sợ hãi.
Tòa bảo vật trong tay kia nổ vang rầm, hóa thành bột mịn.
Không kịp để hắn nghĩ quá nhiều.
Hai chân bỗng đạp một cái, thân thể như tinh thần phóng lên trời.
Từng tia sét như rắn bạc dạo quanh trời cao, giống như một đầm sấm sét.
Tiểu đồng sớm đã mặt cắt không còn hạt máu, sức mạnh của lôi kiếp này có thể so với lúc phụ thân hóa lân.
“Oanh” một tiếng vang rất lớn, trong nước dâng lên mấy cột nước cao hơn mười trượng.
Tiểu đồng hóa thân thành một Giao Long.
Chay!!
Bây giờ, trong đầu hắn chỉ có duy nhất một suy nghĩ này.
Ngay trong nháy mắt, lúc thân ảnh hắn nhảy lên thì hai cầu vồng bắn về phía tiểu đồng, một trái
một phải.
Giữa tiếng vang, dãy núi nguy nga bắt đầu run rẩy dữ dội.
Sơn phong bị bổ đôi, hình thành một khe nứt khổng lồ, sâu hun hút.
Lão Ngưu đang ăn mì, bỗng nhiên lảo đảo một cái.
Mì trong chén trực tiếp dán lên mặt.
Mưa to đã ngừng, mây đen tản đi, ánh nắng chiếu xuống.
Chiếu ra tầng tầng lớp lớp ánh vàng.
Hùng Đại và tiểu hồ ly có cảm giác may mắn sống sót sau tai nạn, cùng co quắp ngã xuống đất, mồ hội đầm đìa.
Chén mì của Lý Bình An chỉ còn đáy, hắn bưng chén lên, hơi ngửa đầu, uống sạch canh còn lại trong chén, không chừa lại một giọt nào.
Sau cơn mưa.
Cũng không biết mãng xà kia có hóa giao thành công hay không.
Lý Bình An nấc một tiếng, thở ra một hơi.
Lại phải xuất phát thôi.
Bầu trời xanh như mới rửa, như là một khối bảo thạch màu xanh, trong suốt, sáng long lanh.
Ánh nắng xuyên qua tầng mây mờ nhạt, giống một chùm kim tuyến lấp lánh.
Mây phớt hồng, biển sóng vàng.
Hùng Đại và tiểu hồ ly đứng ở bên ngoài hang núi, nhìn theo bóng dáng Lý Bình An và lão Ngưu đang rời đi.
“Hẹn gặp lại!”