Chương 170: Cửa khẩu mạnh nhất thiên hạ
Giải quyết xong rồi?
Lý Bình An yên lòng, uống một ngụm rượu.
Chờ khi hắn chạy tới cửa động, ba người Chu Bảo Sơn đã dìu nhau đi ra.
Lý Bình An thu hồi phi kiếm, chậm rãi đi qua.
“Là ngươi!?”
Chu Bảo Sơn cả kinh.
“Chúng ta lại gặp nhau rồi?”
“Bình An!”
Trương Tung mở to hai mắt:
“Bình An, thật sự là ngươi rồi, ngươi còn chưa chết sao”
“Trương Từ Tâm?”
Sau khi con thuyền lớn phát nổ trên biển, bọn họ bị mất liên lạc, không nghĩ rằng lại có thể gặp nhau ở đây.
Cố nhân gặp nhau luôn là việc làm cho mọi người vui mừng.
“Làm sao ngươi sống sót được?”
Trương Tung vỗ vỗ ngực:
“Đừng nói nữa, cũng may là lão tử may mắn, kịp thời ôm lấy một tấm ván, trôi dạt trên biển suốt cả đêm, cuối cùng được một tàu buôn đi ngang qua cứu.
“Còn những người khác thì sao?”
Trương Tung lắc đầu:
“Cái này ta cũng không rõ ràng lắm.
Tuy rằng không nhận được tin tức của hòa thượng Trường Thanh, tuy nhiên đến Trương Tung còn sống sót được thì tên hòa thượng đầu trọc vốn mạng lớn kia phỏng chừng không chết được.
Chỉ mong là vậy.
Chu Bảo Sơn há to miệng, tựa hồ là muốn nói cái gì đó.
“Nhờ ngươi… cứu..”
Chỉ là trong người trúng độc nhện, một câu cũng nói không xong.
Lý Bình An lấy ra Dưỡng Kiếm hồ:
“Mỗi người uống một ngụm đi, nói không chừng có thể giải được độc.
Ba người đều uống một ngụm.
“Thật cay-”
Lâm Huyên chỉ cảm thấy môi nhất thời tê dại, đầu lưỡi cũng bị cay đến mất đi tri giác.
Một lát sau, thân thể dâng lên một cỗ nhiệt ý.
Giống như có một ngọn lửa đang cháy, càng cháy càng to.
Ngay sau đó đốm lửa kia chạy loạn trong cơ thể, nóng đến mức làm cho người ta khó có thể chịu đựng được, mồ hôi lạnh trên trán toát ra.
Nhưng mà, sau khi nhịn được, liền cảm thấy cả người thoải mái, thân thể cũng theo đó khôi phục
lại lực lượng.
Chu Bảo Sơn và Lâm Huyên liếc nhau, bình tĩnh lại, vội vàng hướng Lý Bình An ôm quyền khom người cảm tạ.
“Đa tạ các hạ cứu giúp, là sư huynh muội ta không biết tự lượng sức mình, cho rằng học được một ít bản lĩnh đã là vô địch thiên hạ”
Sau sự kiện này, Chu Bảo Sơn đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Lý Bình An vừa đưa tay đoạt lại hồ lô rượu của mình từ trong tay Trương Tung, nếu để cho hắn uống nữa sẽ hết mất, vừa nói.
“Mới ra đời, đương nhiên sẽ phải chịu một ít khổ sở, gặp một ít tai ương mới có thể rút ra bài học. Những gì học được sẽ giúp ích rất nhiều đến cuộc sống sau này.
Các ngươi hãy mang con Nhện tinh kia về đi, coi như là để bàn giao lại với sư môn.
Hai người nghe vậy, đều lộ ra nụ cười hiểu ý.
Lại trịnh trọng hành lễ với Lý Bình An:
“Đại ân không lời cảm tạ nào hết được!”
Chu Bảo Sơn và Lâm Huyên chuẩn bị nghỉ ngơi một chút rồi mới thu thập di thể Nhện tinh.
Lý Bình An dạo một vòng trong động, sau khi không phát hiện ra thứ gì tốt liền cáo biệt Chu Bảo Sơn và Lâm Huyên, sau đó rời đi với Trương Tung.
Hai người đều muốn đi Trấn Yêu quan.
Trương Tung nói hắn muốn đi trả lại kiếm, về phần cụ thể là có ý gì, Lý Bình An cũng không rõ, nhưng cũng không có hỏi nhiều.
Vài ngày sau.
Đường núi gồ ghề nhấp nhô, dãy núi kéo dài không dứt.
Hai người đi rồi đi, đột nhiên biến mất ở chân núi khác.
Cảm thấy phía trước không có đường đi, rẽ một cái, trước mắt lại xuất hiện một con đường núi khác.
Quả nhiên là “Mười dặm gập ghềnh nửa dặm bằng phẳng, vừa băng qua ngọn núi này lại trèo lên ngọn núi khác”
“Núi xanh tựa kén bao bọc người, không tin phía trước có đường đi!”
Trương Tung cũng không ngại mệt mỏi, Lý Bình An cưỡi Lão Ngưu kéo đàn nhị, hắn liền ở phía
dưới nói khoác với trâu, đương nhiên cũng không phải ăn nói khoác lác thật, nếu không Lão Ngưu đã sớm một cước đá bay hắn rồi.
“Nhớ năm đó kẻ thù đánh lén ta, ta vốn đang ở trong nhà xí, bỗng nhiên có mấy trăm đại hán vợt
Ta lúc ấy quần cũng không kịp kéo lên, cầm kiếm chém bùm bùm một trận, tràng diện kia…”
Lý Bình An não bổ một phen, nhíu mày nói:
“Tràng diện kia nhất định rất kinh hoàng khiếp tởm!”
“Đúng đó”
“Nếu ngươi lợi hại như vậy, như thế nào còn bị Nhện tinh bắt được?”
Trương Tung cười hắc hắc:
“Ngươi biết cái gì, kiếm khí của ta không thể tùy tiện thi triển, đều được cất giấu trong cơ thể.
Ta muốn đi trả kiếm, phía sau còn có mấy trận chiến ác liệt đang chờ ta, nếu như hiện tại mà thi triển thì lúc đó sẽ không thể dùng được nữa.
Từ đó về sau,
hai người một trâu liền đi về phía trước từng bước một.
Trên đường đi còn tính là thuận lợi.
Gặp núi trèo núi, gặp sông qua sông.
Càng đi càng cảm thấy non thanh nước biếc, phiền muộn trong lòng cũng ít đi rất nhiều.
Càng đi càng xa, những người muốn bắt mình lĩnh thưởng cũng không thấy bóng dáng đâu.
Đến một ngọn núi nào đó, vừa lúc có ánh mặt trời từ nơi khác chiếu qua đầu kia của ngọn núi, chiếu xuống một mảnh ánh sáng trên sườn núi.
Lý Bình An liền ngồi trên đỉnh núi, kéo đàn nhị.
Không biết được là ảo giác hay gì, ở nơi này, kéo đàn nhị có thể tạo cho Lý Bình An một loại cảm giác làm chơi ăn thật.
[Tên: Lý Bình An, tuổi thọ: 200-210]
[Nhị Tuyền Ánh Nguyệt LV3 (3000/10000)]
[Tư chất: Hạ phẩm linh cốt]
[Thính Phong đao pháp: 93% – Không gia tăng]
[Bạt Đao thuật * Tà Liêu xuất vỏ: 70%-72%]
[Quy Tức công: 93% – Không gia tăng]
[Yến Tử Xuyên Vân tung 45%-50%]
Chúc mừng kí chủ, Yến Tử Xuyên Vân tung đạt 50%
Thu hoạch được hiệu quả đặc biệt: Súc Địa Thành Thốn, một bước vọt năm trượng.
Kỹ năng:
[Khóa chặt hơi thở: 66%-68%]
[Mệnh cách màu vàng: “Quân tử không vọng động, động tất có đạo”]
——
[Trong vòng năm bước quanh thân khi chiến đấu với địch thủ trong vòng sáu bước quanh thân,
lực lượng trong cơ thể tăng lên trên diện rộng, cường độ thân thể tăng cường]
“Mệnh cách màu xanh: Toàn tâm toàn ý.
“Mệnh cách màu trắng: Cần cù bù khuyết điểm”
(Cấp bậc mệnh cách: Trắng xanh vàng đỏ lam tím)
Tâm kinh đang tu luyện: [Niết Bàn kinh
Bảo vật thu hoạch được:
[Phi kiếm của người tu hành, Tế Vũ (mức độ khống chế 70%-85%)]
[ Cây phù Tang hóa thành trượng đao
[“Hiệp Khách bút”] (trong bút còn sót lại quy củ Thánh Nhân nho gia) Lục bí trong cơ thể:
[Nê Hoàn (đã hoàn thành 20%)]
[Kim Cân, Thiên Môn, Trường Tinh, Huyền Tuyền, Thiên Cổ: chưa khai phá
Không sai, lại thăng cấp rồi.
Tiếng đàn nhị ung dung tự tại giống như một dòng suối trong vắt chảy qua dưới những tầng mây. Chậm rãi chảy xuôi trên núi xanh, quanh quẩn trong sơn cốc yên tĩnh.
Cuộc sống cứ như vậy từng ngày từng ngày trôi qua, từng bước từng bước.
Người xưa nói rất hay, con đường phải đi từng bước một, nếu bước quá lớn thì… “xoẹt”, dễ dập
trứng lắm.
Phía trên một vùng hoang dã bên ngoài dãy núi.
“Phía trước chính là Kinh Môn sơn, qua nơi này liền có thể nhìn thấy Trấn Yêu quan, được xưng là cửa khẩu mạnh nhất Cửu Châu!!”
Trương Tung gân cổ họng hô lên.
Lý Bình An có chút giật mình, thật sự sắp tới rồi sao?