Chương 171: Kinh Môn sơ
1416 chữ
Núi Kinh Môn.
Đỉnh núi trùng trùng điệp điệp, y như bức bình phong.
Từng đám mây tía như đang treo lơ lửng trên những ngọn cây trên đỉnh núi.
Nhìn dáng vẻ, lại leo được thêm một đoạn.
Chẳng qua Lý Bình An đã leo được vô số bước rồi, không thừa không thiếu.
Trước khi leo núi Lý Bình An đã “tân trang” lại đôi giày rơm của hắn.
Dép cỏ vốn đã hỏng từ trước rồi, đoán chừng leo đến lưng núi rồi không trụ được nữa.
Lúc này trong núi bỗng nổi lên một trận gió to.
Hai tia sáng một tím một đỏ cắt nhau trên không trung.
Nếu để ý kỹ thì thấy đó là hai người trẻ tuổi đang ngự kiếm mà đi.
Hai người đó đều mặc áo xanh.
Màu áo nhàn nhạt, nhưng lại tàm tô điểm lên khí khái bất phàm của họ.
Bên trái trên lưng đeo một thanh trường kiếm, tua kiếm màu đỏ bay bay trong gió
Tau nắm chặt một bé gái mặt cắt không còn giọt máu, cười to.
“Hỏi ngươi lần cuối, có bằng lòng làm tiểu đồng bên ta không?”
Nữ hài run sợ đến mức nói không ra lời:
“Ta… ta bằng lòng”
“Quá muộn rồi!”
Tay buông một cái, bé gái từ trên không trung rơi xuống.
Tiếp sau đó là tiếng la hét của cô bé.
Lý Bình An dang cánh tay, ngước lên trời.
Một phát tóm được cô bé từ trên trời rơi xuống, đặt xuống nhẹ tênh. “Đừng kêu nữa”
Cả người cô bé run rẩy, sợ hãi nhìn Lý Bình An.
Trương Tung lần đầu nhìn hai tên kia, hừ một tiếng.
“Đâu ra hai tên không biết lợi hại thế này? Không biết núi Kinh Môn là nơi cấm bay qua à?” Lời còn chưa dứt đã thấy hai dải cầu vồng óng ánh từ trên không trung rủ xuống. Ngay sau đó là một khe nứt dài đến hơn mười mét, rộng gần một mét xuất hiện trên mặt đất. Có hai dáng người bị chôn vùi trong khe, chính là hai tên trẻ tuổi kiêu căng vừa nãy.
Lúc này đã biến thành hai cái xác không còn ba hoa được nữa.
Trương Tung liếc qua một cái:
“Chết là đáng lắm. Biết quy củ của núi Kinh Môn mà còn dám láo xược. Nhất định là có người hậu thuẫn”
Có thể nhìn ra tác phong hành sự thường ngày, ngạo mạn tàn ác cậy bản thân có người chống lung.
Chỉ là lần này e rằng các nhà sư lẫn các gia tộc ở đây còn chẳng buồn để mắt.
Lý Bình An cảm nhận được khí thế mạnh mẽ, cũng không biết là vị nào ra tay.
Quả nhiên làm người vẫn nên khiêm tốn thì tốt hơn, giống hai tên này thì chắc kèo về ngắm gà khoả thân.
Lý Bình An đặt cô bé trong lòng xuống.
Cô bé chắc tầm mười hai tuổi, mặt trái xoan, kết tóc hai bím.
Hai mắt to tròn, khiến người ta nhìn vào vừa cảm thấy ngọt ngào vừa đáng yêu.
Tuy vẫn mang nét hồn nhiên, nhưng thân hình trổ mã không kém con gái trưởng thành là bao.
Chẳng trách một tên trong đó ép cô bé làm tiểu đồng ôm ấp.
Nhìn dáng vẻ của cô bé khiến Lý Bình An nhớ đến lời chào ong bướm của phụ nữ thời xưa.
Gương mặt nhỏ nhắn vẫn chưa hồi phục thần sắc.
Cô bé tên là Hoán Tiểu Quân, vốn là nữ tì của một công tử.
Kết quả đi theo công tử trên đường đi Trấn Yêu quan lại bị hai tên kia cướp đi.
May thay hai tên kia quá ngạo mạn nên nhận lại báo ứng.
Lại được Lý Bình An ra tay cứu giúp, mới thoát khỏi kiếp nạn này.
Lý Bình An hỏi Tiểu Quân sau đó cô bé định đi đâu.
Tiểu Quân nói cô bé muốn đi Trấn Yêu quan tìm công tử, đúng lúc cùng đường với hai người Lý Bình
Lý Bình An bèn kết thêm một đôi dép cỏ.
Tiểu Quân nhận đôi giày rơm, rồi lại nhìn đôi giày thổ cẩm mình đang đeo dưới chân.
Bàn chân mảnh khảnh, phối với giày kiều đầu tinh xảo hơn nữa cũng hợp với màu sắc của bộ quần
áo.
Lại nhìn đôi giày cỏ…
Do dự một hồi, Tiểu Quân cẩn thận dè dặt liếc đôi mắt của Lý Bình An.
Biết hắn ta không nhìn thấy nên quyết định không đeo.
Nhưng cô bé không vứt đi mà kẹp nó ở bên eo.
Lý Bình An nhận ra nhưng không nói gì cả.
Chỉ vờ như mình không biết gì hết.
Lúc sau vừa mới leo được một đoạn, đi được hơn chục bước.
Tiểu Quân liền cảm thấy dưới chân như bị trói vào vật nặng.
Mỗi một bước chân đều cảm thấy rất nặng nề.
Đi cùng với công tử đều là đi xe ngựa sang trọng, làm gì được leo qua vách núi dốc như thế này.
Lúc nghỉ ngơi, trong lúc vô ý Tiểu Quân chạm vào đôi giày rơm bên eo.
Thế là vội vàng đeo đôi giày vào.
Sau khi đeo đôi giày vào, ngoài mấy cọng cỏ cạ vào chân ra, thì không hề có cảm giác không thoải mái nào cả.
Ngược lại như chút được gánh nặng, khỏi phải cần ăn khớp.
Đoạn đường leo núi cũng nhẹ nhàng đi nhiều.
Tiểu Quân cười hi hi nói:
“Công tử, đôi giày cỏ người bện tốt ghê, có thể đem đi bán được á.
Tuy vậy, giày cò cũng chẳng thay đổi được gì.
Phần lớn thời gian, Tiểu Quân đều ngồi trên lưng trâu.
Khóe miệng Lão Ngưu nhẹ nhàng câu lên.
Ngày thường đèo mấy gã thô lỗ quen rồi, khó lắm mới được chở gái làm nó có chút xấu hổ.
?(??w??)?
Đỉnh núi Kinh Môn, đơn độc một đỉnh.
Bao quanh là núi, ngoài núi chỉ có núi.
Đỉnh núi có một thác nước, như một con Ngọc Long dài mấy trăm trượng, đâm thẳng lên mây xanh, xuyên thẳng xuống vực sâu.
Như con đường thông lên trời, hơi nước nghi ngút như mây.
Nhìn theo phía xa xa, sâu trong đám cây, có một ngôi miếu cổ.
Ngói xanh tường đỏ như tô điểm cho nó.
Chùa Phật cổ “Bạch Mã tự.”
Phía đông Bạch Mã tự có một tòa Xuân Thu các.
Dùng tre xanh xây nên, lưng dựa vào đỉnh núi cô độc.
Là một ngôi miếu đạo giáo.
Nhìn sang phía tây, có một gian lầu các mang phong cách cổ xưa, hình dáng cổ kính sang trọng.
Trên mái hiên có treo một bức hoành, bốn chữ to “Văn Hương học viện”. Nét chữ cứng cáp, vừa nhìn đã biết đến từ tay người có trình độ.
Hệ môn sinh Nho giáo.
Tam giáo ở Kinh Môn Sơn canh giữ con đường duy nhất đến Kinh Môn quan.
Nho, phật, đạo đệ tử tam giáo đã đi qua nơi này.
Theo như quy củ, nhà nào muốn đi đường nào thì nhà ấy đến chùa, miếu, học viện tương ứng.
Có một con đường rộng hơn, dành cho tu sĩ và tán tu từ khắp mọi nơi.
Trương Tung ngậm một nhánh cỏ, ung dung nói.
Lý Bình An và Tiểu Quân yên lặng lắng nghe.
“Huynh đệ, lần trước đến nơi này phong cảnh rất đẹp.
Nho, phật, đạo tam giáo đều mời ta đi đường của họ, có thể nói là dành hàng ngàn sự yêu mến cho ta, nhưng tiểu gia ta đây cứ thích đi đường mình cơ~”.
Tiểu Quân chớp mắt, đáng yêu hỏi:
“Trước kia ngươi giỏi như vậy sao giờ lại nghèo thế?”
Trương Tung phất tay:
“Xùy xùy, trẻ con như người hiểu gì.
Nhớ kỹ, đền Trấn Yêu quan bớt nói lại, không thì dễ bị gọt lắm”
Thân người Tiểu Quân co lại, chạy đến bên Lý Bình An.
Trương Tung sải bước, có thể nhận ra, đã đến Trấn Yêu quan khiến hắn thật sự rất vui.
Sờ sờ thanh kiếm sau lưng, cười nói:
“Huynh đệ chúng ta sắp đến rồi.”
Lý Bình An nhẹ giọng nói với Lão Ngưu: “Lão Ngưu, chúng ta đến thật rồi.