Chương 172: Phong chủ Tam Vô phong

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,599 lượt đọc

Chương 172: Phong chủ Tam Vô phong

1470 chữ

Đường tới Trấn Yêu quan ở nhân gian sớm đã bị ngăn trở, muốn tiến vào đó chỉ còn cách chờ phi thuyền.

Một ông lão ngồi dựa bên thân cây nhẫn nhụi.

Ông ngồi bất động, tựa như một pho tượng.

Trấn Yêu quan, người đến người đi tấp nập, họ ở đầu núi chờ phi thuyền đến xua tan mây mù, mang họ đến Trấn Yêu quan.

Lúc đám người Lý Bình An đến, đội người đã xếp thành một hàng dài.

Tiểu Quân nhìn bọn họ, hỏi:

“Này còn phải xếp hàng đến khi nào?”

Trường Tung vỗ

ngực:

“Có nhìn thấy mấy ông lão đang đứng ở kia không? Ta với mấy lão quen thân đã lâu, để ta bảo họ

chúng ta chen hàng”

“Có thể sao?”

Trương Tung hừ một tiếng:

“Cái gì là ‘Có thể sao?, tất nhiên là phải được!”

Nói rồi, Trương Tung vênh mặt lên, ưỡn ngực đi sang bên đó:

“Ài, ta, cho ta chút thể diện đi, để bọn ta chen vào hàng được không?”

“Không, cút!”

Trương Tung quay về:

“Hắn nói vì hôm nay trời biến nóng dẫn đến mực nước biển dâng lên. Khiến nước biển bị phú dưỡng hoá, mà từ đó bùng phát tảo biển, tảo nở hoa, dừng phòng hộ bị nạn sâu bệnh diện rộng.

Thêm nữa vài năm gần đây nước biển lẫn nước sông bị phú dưỡng hoá, biển cạn nhiều sinh vật sinh sôi nảy nở. Sinh vật này sẽ thải ra độc tố làm tiêu hao lượng dưỡng khí trong nước, từ đó dẫn đến cái

chết của các loài cá.

Bây giờ những ngư dân bên bờ biển rất khó đánh bắt cá, nên ảnh hưởng nghiêm trọng đến tăng trưởng kinh tế.

Từ đó chúng ta không được chen hàng”

Tiểu Quân: “Nghe thì có vẻ có lý”

Lúc này có vài người chen chúc đến.

Một lão già nắm tay một đứa bé đến xếp sau Lý Bình An.

Lão ta râu tóc bạc phơ, trong gió bắc lẫm liệt thổi vù vù lại có khí phách đặc biệt. Sắc trời dần tối đi, đã đến thời gian ăn cơm tối.

Tu sĩ đến được Trấn Yêu quan tuyệt đối không phải người thường.

Suy cho cùng rảnh rỗi không có chuyện làm không ở nhà tu luyện lại chạy đến đây.

Dĩ nhiên khỏi cần ăn cơm, một số tu sĩ trẻ chỉ cần ăn một viên Ích Cốc đan là ổn rồi. “Đói chưa?”

Lý Bình An hỏi Tiểu Quân.

Cô bé ngẩng mặt trả lời:

“Không đói-”

Nhưng mà lời chưa nói hết, bụng của cô bé không nghe lời mà kêu lên. Tiểu Quân trầm lặng hai giây, cây ngay không sợ chết đứng mà nói: “Người xem, cái bụng nhỏ của ta cũng nói là nó không đói”

Lý Bình An không nhịn được cười.

Từ trên thân trâu lấy ra một cái túi, trong túi có một ít thịt muối.

Ngoài ra trong túi còn có rau dại, khoai tây, trứng gà, ngô, khoai như một chiếc túi thần kỳ. Không tốn bao nhiêu công sức, Lý Bình An đã làm xong một giàn nướng đơn giản.

Dùng đá kê, đặt trên mặt đất.

Nhóm lửa xong, rất nhanh mùi hương đã theo gió bay đi.

Lý Bình An lại chuẩn bị cho mình và Trương tung một ít rượu.

“Gia gia ta cũng muốn ăn!”

Đứa trẻ đứng bên cạnh ông lão ngửi được mùi đồ nướng.

Ông lão hơi hé mắt:

“Bước vào con đường trường sinh tốt nhất phải từ bỏ dục vọng ăn uống tầm thường. Hơn nữa

những thứ kia không tốt cho sức khỏe, có thể không ăn thì đừng ăn”

“Không đâu không đấu, ta muốn ăn mà!”

Đứa bé làm gì để ý đến những điều đó, nó chỉ cảm thấy mùi nướng kia rất thơm thấy người khác ăn càng thấy ngon.

Ông lão bất lực, vẫy tay.

Tên người hầu hiểu ý, đi qua chỗ Lý Bình An thương lượng một chút.

Vốn muốn trả tiền nhưng Lý Bình An không lấy.

Một đứa bé thì ăn được bao nhiêu, nhiều lắm là thêm đôi đũa.

Này không đáng nhận tiền của người ta.

Đứa bé vội vàng ngồi xuống bên cạnh Tiểu Quân, gắp lấy một xiên khoai tây.

“Ui ui- bỏng ghê”

“Từ từ ăn, thổi đi

Tiểu Quân cười, đôi mắt trong veo như ngọc, khoé miệng cong lên như trăng non. Đứa bé này còn nhỏ hơn nàng, tự nhiên khiến cô bé có cảm giác muốn bảo vệ nó.

Người kia vừa cười, răng trắng môi đỏ.

Đứa bé chớp chớp mắt, đột nhiên chỉ vào Tiểu Quân nói:

“Ta muốn ngươi làm nô tì của ta”

Tiểu Quân khựng lại, con ngươi to nhưng đẹp lộ ra vẻ nghi hoặc.

“Ta muốn ngươi làm nô tì của ta

Đứa bé kia đứng dậy nói lại lần nữa.

Cô bé lắc đầu:

“Không thể được”

Đứa bé kia trợn mắt, chạy mấy bước quay về chỗ cũ, nói cho ông nội hắn chuyện kia.

Ông lão bỗng nhiên cười, quét qua một lượt bé gái mà cháu trai nói.

Tư chất kém, nhưng tuổi còn nhỏ đã có vài phần tư sắc.

Sau này lớn lên nhất định trở thành mỹ nhân.

Lão không nói gì.

Tên nô tài bước lên trước hai bước chắp tay chào Lý Bình An.

10:25

“Vị tiên sinh này, tiểu thiếu gia nhà ta muốn mua cô bé này, ngài có thể ra giá được chăng?” Tiểu Quân vốn nghĩ rằng đứa trẻ này chỉ đùa thôi.

Đầu nhìn Lý Bình An.

“Cô bé này là con của bạn ta, không phải người hầu.”

Tên nô tài liếc nhìn lão gia nhà hắn.

Ông lão nhắm mắt không nói gì.

Tên nô tài ngầm hiểu, tự giới thiệu:

“Lão gia nhà ta là Phong chủ Tam Vô phong ở Thanh Xuyên, danh hiệu Bảo Sơn, không biết các hạ là?”

Tam Vô phong, Lý Bình An Tuy không biết hàm ý của ba chữ này.

Nhưng đối phương đã rất tự tin mà nói ra như vậy liền biết lai lịch không nhỏ.

Đúng như dự đoán, những người xung quanh nghe thấy danh hiệu này.

Không ít người đều đặt sự chú ý đến ông lão.

Sắc mặt Tiểu Quân chợt biến, lầm bầm:

“Tam…Tam Vô phong…”

Tiểu Quân và thiếu gia nhà nàng cũng là người Thanh Xuyên, vì theo công tử nên biết được các môn phái lớn.

Trong đạo gia ở Thanh Xuyên, tuy không được coi là môn phái đứng đầu nhưng thực lực không thể xem thường.

Từ xưa đến nay, cấp bậc khai tông lập phái đều không tùy tiện.

Mà ở Thanh Xuyên, vị Phong chủ này là nhân vật hết sức quan trọng.

Dù cho Đạo gia lớn nhất ở Thanh Xuyên cũng từng nghe qua tiếng tăm.

Tên nô tài bất giác lộ ra ý cười.

Tiếng tăm của chủ nhân vang dội như thế, làm hạ nhân cũng được thơm lây.

Nhìn đối phương chưa không trả lời, chắc là bị doạ sợ rồi.

“Lão gia nhà ta bằng lòng dùng giá cao đổi lấy cô bé này, ngài nên khuyên cô bé một chút.

Cô bé này chưa biết chừng mai sau sẽ làm nên chuyện lớn, cha mẹ cô bé biết sẽ rất vui lòng”

Trước mặt thì nói năng dễ nghe, dẫu sao thì bao nhiêu người đang nhìn. Hắn không thể như mấy tên trộm, bắt cóc con gái nhà người ta. Chuyện này mà truyền ra thì không tốt cho tiếng tăm của ông chủ hắn. Trương Tung cúi đầu, hí hoáy với dàn nướng, một câu cũng không nói.

Dường như không nghe thấy cũng không nhìn thấy.

Lý Bình An không để ý đến tên kia, hỏi Tiểu Quân:

“Ngươi đồng ý không?”

Tiểu Quân cắn môi, trong lòng dĩ nhiên không đồng ý.

Nhưng thế lực đối phương lớn như vậy, cho dù là công tử nhà nàng cũng không dây vào được. Nàng càng không thể đem lại phiền phức cho Lý Bình An:

Đúng lúc đang định nói đồng ý, đột nhiên nghe thấy Lý Bình An nói.

“Không đồng ý thì nói là không đồng ý, đồng ý thì là đồng ý, nói lời thật lòng là được.”

Thật ra Lý Bình An cảm thấy công tử của Tiểu Quân không đáng tin, nếu không nàng cũng không

bị bắt đi.

Đương nhiên, tất cả phải xem nguyện vọng của cô bé.

Tiểu Quân nhìn Lý Bình An, nhất thời không nói nên lời.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right