Chương 173: Trấn Yêu qua
Tiểu Quân hít sâu một hơi, lời của Lý Bình An đột nhiên khiến nàng có cảm giác an toàn. “Ta… ta không đồng ý.
Thanh âm của nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Nói to lên, Không phải vừa ăn cơm xong sao? Sau này làm sao lái chiến hạm được”
Tiểu Quân nghi hoặc mở to mắt, tuy không hiểu vế sau có ý gì, nhưng cô bé hiểu vế trước.
“Ta không đồng ý!”
Lúc này Lý Bình An mới nói với tên nô tài:
“Nàng không đồng ý.”
“Ông nội!”
Đứa bé vội vàng nắm tay áo ông lão.
Tên kia vẫn cười:
“Trẻ con thì hiểu gì, tiên sinh nghĩ kỹ lại xem, không thì ngài cứ ra một cái giá”
Lý Bình An không để ý đến hắn nữa, đứng dậy chắp tay chào ông lão.
“Lúc trước có nghe thầy nhắc đến ngài, nghe danh đã lâu, vãn bối có lễ”
Người tên Tam Vô phong Phong chủ, Bảo Sơn, lúc này mới mở mắt, từ từ đánh giá một lượt Lý Bình
Nhưng không để tâm người thầy mà người kia nhắc đến, người biết lão ta nhiều lắm, có khi còn nhiều hơn cả cá chạch dưới bùn ao.
Lão dứt khoát ra giá:
“Mười viên linh thạch thượng phẩm đổi lấy nha đầu này
Những người xung quanh đều dồn ánh mắt về phía Lý Bình An.
Lý Bình An cười nhẹ:
“Ban nãy Tiểu Quân đã nói là không đồng ý, xin Tiên Sinh đừng làm khó ta
“Gia gia!”
Đứa trẻ vội đến dậm chân.
Đôi lông mày Bảo Sơn hơi nhăn lại, rất nhanh đã hồi phục bình thường.
Trầm giọng hỏi:
“Người trẻ tuổi, ngươi nhưng có gan đấy. Tên là gì?”
Lý Bình An mặt không đổi sắc:
“Tại hạ đến từ Hoài Lộc học viện, Cảnh Dục”
Hoài Lộc học viện?
Thuộc Trung châu, một trong ba học viện lớn của Nho giáo.
Ai nấy đều biết.
Nếu mà so sánh thì thế lực hạng hai như Thanh Xuyên Tam Vô phong chả là thá gì.
Nét mặt Bảo Sơn vẫn như cũ:
“Nhìn dáng vẻ của ngươi không giống một nho sinh”
“Nói ra thì xấu hổ, tại hạ học nghệ không thông. Không làm sao hiểu được những áng văn của bậc
tiền nhân nên xin phép vi sư xuất ngoại đến chốn này.
Lúc đầu, thầy sợ rằng ta sẽ gặp rắc rối, không giải quyết được.
Nên ta đã đặc biệt xin thầy cây bút Hiệp Khách này để phòng thân” Lý Bình An cầm cây bút trong tay, giọng điệu bình thản.
Chỉ là giọng điệu bình thản nhưng những lời này lại nặng tựa như búa.
Công kích thẳng vào suy nghĩ của người khác khiến họ bị dọa sợ.
Đặc biệt là đương sự phong chủ Tam Vô phong, Bảo Sơn đây.
Bút Hiệp Khách, đương nhiên không thể làm giả.
Lão ta lặng đi một hồi, sau đó bỗng nhiên chắp tay với tiểu bối nói:
“Rất lấy làm tiếc về chuyện hôm nay”
Lý Bình An cười nhẹ, không nói gì.
“Gia gia! Ta muốn đứa tỳ nữ kia”
Đứa trẻ vẫn chưa tỉnh ngộ.
“Gia gia, gia đánh chết tên mù kia đi, ta muốn tì nữ”
Lời còn chưa hết, “chát” một tiếng.
Hai má đứa bé sưng lên, đùng đùng bị Bảo Sơn cho ăn tát. “Láo!”
Bảo Sơn tức giận mắng.
Đứa trẻ nằm ăn vạ trên mặt đất.
Ông ta dĩ nhiên không phải sợ cây bút Hiệp Khách trong tay Lý Bình An.
Đừng nói là một cây, cho dù là Thánh Nhân có đem hết tất cả bảo vật đưa cho Lý Bình An.
Ông ta vẫn có thể nghiền nát Lý Bình An như chơi.
Người có sự uy hiếp phải là người đứng sau cây bút Hiệp Khách kia.
Có thể đưa cho cây bút Hiệp Khách này liền tỏ rõ thái độ của thánh hiền Nho giáo.
Người này được ta hậu thuẫn.
Giống như mấy tên đại ca xã hội đen cử đám đệ đi đòi nợ, đám đệ ở đấy diễu võ dương oai nhưng không ai dám động vào.
Bởi vì họ biết sau lưng những lâu la này là đại ca của bọn chúng.
“Đắc tội.
Sắc mặt Bảo Sơn không tốt lắm, thể diện ngày hôm nay coi như mất rồi.
Hắn không thể vì một bé gái mà đắc tội Nho giáo thánh hiền được.
Tên đó thế nhưng rất bao che con cái.
Lý Bình An đáp lễ, cũng không nói thêm gì.
Sau đó, Bảo Sơn mang cháu trai cùng người hầu rời đi.
Xảy ra chuyện này làm sao có thể ở lại đây lâu được.
Mà có ở lại cũng phải chờ đám người Lý Bình An đi trước rồi nói sau.
Dù trong triều đình hay là giang hồ.
Cả nơi gọi là thế giới của tu sĩ.
Có người chống lưng hay khiến người ta hiểu nhầm mình có người chống lưng cũng bớt được nhiều phiền phức.
“Không sao, ăn tiếp đi”
Tiểu Quân cúi đầu không dám nói chuyện, cứ chọc chọc ngón trỏ.
“Không ăn nữa à?”
Tiểu Quân thấp giọng nói:
“Đều tại ta.
“Bé như ngươi mà rất có tinh thần trách nhiệm đấy.”
Lý Bình An gắp cho nàng một miếng thịt.
“Đúng rồi đúng rồi, ngươi nào có lỗi gì rõ ràng là thằng bé kia không nói lý Trương Tung lúc này mới dám ngẩng đầu lên.
“Ban nãy nếu không có tiểu Bình An, ta đã đập cho chúng một trận rồi.”
Tiểu Quân trợn trắng mắt:
“Chỉ biết bốc phét, lúc quan trọng vẫn phải nhờ Lý công tử”
Trương Tung lắc đầu vỗ
“Ta đã nói, kiếm khí trong cơ thể ta không thể phá, để lại sau còn đánh nhau mà.
Chẳng qua nếu như bọn họ quá đáng hơn, ta cũng không ngại phóng ra một tia kiếm khí.
Tiểu Quân quay đầu đi, không để ý hắn nữa.
Nàng gắp cho Lý Bình An một miếng thịt.
“Công tử, người ăn đi”
“Đúng rồi công tử, ban nãy người nói gì mà Cảnh Dục? Là chuyện gì thế?”
Tiểu Quân tò mò hỏi.
“Hắn à, hắn là một người bạn của ta”
“Người mạo danh tên của hắn, hắn không giận sao?”
“Không đâu.
Lý Bình An nhỏ giọng bổ sung thêm một câu:
“Dù sao cũng không phải lần đầu.”
Kinh thành, trong con hẻm nào đó đầy pháo hoa.
“Ai ui, công tử, mời ngài vào trong”
“Ghét ghê, đã bao lâu ngài không đến thăm người ta rồi?”
Những cô gái trang điểm lòe loẹt, vẫy hoa mời gọi khách nhân.
Trời càng lúc càng tối, càng ngày càng có nhiều khách đến rồi lại đi.
Cảnh Dục đứng cách đó không xa lắm quan sát một phen.
Mai phục ở đây mấy ngày, hắn phát hiện nơi này rất an toàn hơn nữa còn nhiều gái đẹp. Cảnh Dục mở quạt, bước lên phía trước.
Tú bà nhìn thấy người kia ăn mặc chỉnh tề, nhìn là biết không tầm thường vội vã đón tiếp.
“Ai yo, vị công tử này thật đẹp trai nha. Lần đầu tiên đến nơi này chăng? Ta nhìn ngài rất lạ mắt.
“Lần đầu tiên đến, tìm cho ta hai cô nương xinh đẹp, không có đam mê “lạ lùng” gì là được”
Trong ký ức của Cảnh Dục nhớ về buổi tối hôm ấy, bị người ta cho ăn roi.
Giờ nghĩ lại vẫn sợ.
“Yên tâm đi, đúng rồi công tử người vẫn chưa cho người ta biết tên đầu nha
Cảnh Dục nhẹ cười:
Lý Bình An bỗng chợt cảm thấy rùng mình.
Ừ? Là sao thế nhỉ?
Chưa kịp nghĩ đã nghe thấy tiếng hô hào.
“Phi thuyền đến rồi!”
Lúc ẩn lúc hiện giữa trời mây, một bóng đen lúc ẩn lúc hiện.
Chớp mắt bóng đen đó xuyên qua tầng mây.
Chống trên đám mây, đột nhiên trầm xuống.
Ngay sau đó một con thuyền cực to xuất hiện trước mặt mọi người.
Trong số những người ở đây không thiếu người mới đi đến Trấn Yêu quan lần đầu.
Lúc này lũ lượt bị con thuyền này dọa sợ.
Con thuyền như một tòa lầu cao, bao trùm cả tầng mây.
Giống như một con rồng to đang bay lượn trong mây khiến người ta cảm thấy có một cảm giác thần bí khó lường.
“Lên thuyền thôi!”
tóc mai.
Lý Bình An đứng trên đầu thuyền, cảm nhận gió mát thổi qua Dưới thuyền là một rừng phong rậm rạp, lá phong đỏ như lửa. Trong sự xanh biếc của lá phong, như có tiếng đọc sách, tiếng gõ mõ.
Như tiếng gió trong núi, bay đến nơi đây.
Lão Ngưu cũng vui vẻ kêu lên, bay lên rồi~
Bé Ngưu được lên trời rồi!
Con thuyền ổn định trượt trên không trung, khoảng chừng một lát.
Sau đó từ từ hạ xuống lại lần nữa xuyên qua biển mây.
Mà nơi được gọi là cửa khẩu mạnh nhất thiên hạ – Trấn Yêu quan kia đang dần dần phô hiện trước mặt mọi người.