Chương 176: Chuồng heo

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 469 lượt đọc

Chương 176: Chuồng heo

Có một người mách, có khi nào là do ma quỷ quấy phá không, vậy nên hắn cũng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tìm đến Vạn Sự các.

Chỉ là từ lúc yêu cầu ủy thác đến nay cũng được nửa tháng rồi, nhưng vẫn không có ai nhận cả.

Bởi vì không có tu hành giả nào rảnh rỗi muốn điều tra sự việc ở chuồng heo.

Lý Bình An dường như có suy nghĩ đến điều gì đấy, gật gật đầu.

Nhiệm vụ này có vẻ là thích hợp với người như hắn, không có chút nguy hiểm gì.

Mười lăm viên linh thạch, đối với người khác thì có thể không là gì cả.

Nhưng đối với Lý Bình An mà nói thì đây cũng là cái giá khá cao.

“Việc này cứ giao cho ta”

Cát Đại Lực vui mừng.

Thời gian vẫn còn sớm, Cát Đại Lực cho người bên phòng bếp chuẩn bị một bàn tiệc lớn.

Sau khi tất cả mọi người dùng bữa xong, trời cũng sập tối.

Lý Bình An yêu cầu Cát Đại Lực chuẩn bị cho mình chuẩn bị một tờ giấy tuyên, dùng Hiệp Khách bút viết một chữ to.

“Ân”.

Sau đó dán lên trên trán của mình, ẩn đi hơi thở của bản thân.

Hắn cũng yêu cầu người bên phía Cát Đại Lực cứ hành động như thường ngày, còn bản thân thì lén lút nấp sau chuồng heo, chờ thủ phạm lộ diện.

Đêm nay trăng mờ, sao thưa thớt, cả đất trời như đang chìm vào giấc ngủ say.

Lý Bình An lấy ra Tế Vũ phi kiếm từ trong tay áo.

Dưỡng Kiếm hồ mặc dù bị giữ lại Vạn Sự các nhưng Lý Bình An có thể lấy Tế Vũ phi kiếm ra ngoài trước để làm việc.

Lý Bình An cũng không có ngu ngốc mà chờ đợi, khí hải trong cơ thể chìm nổi không ngừng. Chầm chậm hít vào thở ra đều đặn, thả lỏng toàn thân.

Lúc nào cũng có thể luyện Quy Tức công, ngoại trừ tiến triển chậm chạp, thì hầu như không có khuyết điểm nào khác.

Kiên trì rèn luyện thì sẽ cảm nhận được nhiệt độ của cơ thể đang tăng lên.

Có phi kiếm bên cạnh cảnh báo, hắn không sợ bị kẻ xấu đánh lén bất ngờ.

Tối nay, con heo nái kia bình an vô sự, không có kêu la gì.

Sáng hôm sau, Lý Bình An ăn qua loa điểm tâm, ăn xong dẫn Lão Ngưu rời đi, chuẩn bị cho đêm đến.

Trương Tung ôm kiếm đứng ngay cửa khách trạm, nhìn xa xăm.

“Nhìn cái gì đấy?”

“Kiếm các”

“Kiếm các?”

“Trấn Yêu quan có một tòa Thủ Kiếm các, được thành lập bởi một người được gọi là Kiếm tổ từ hàng ngàn năm trước.

Phàm là tất cả những người tu luyện kiếm đã chết ở Trấn Yêu quan, bội kiếm của bọn họ đều sẽ được cắm vào hồ kiếm phía trên Kiếm các để bày tỏ lòng trung nghĩa”

Lý Bình An nhớ tới Trương Tung đã từng nói:

“Vậy ngươi lần này đến là để cắm bội kiếm lên hồ kiếm trên Kiếm các sao?” Trương Tung cười cười:

“Đây không phải là kiếm của ta, là của một vị bằng hữu” Ban đêm, Lý Bình An lại dẫn Lão Ngưu rời khách trạm.

Bọn họ tiếp tục nấp trong chuồng heo nái.

Lý Bình An kiên trì mấy ngày liên tiếp.

Trương Tung nhìn bộ dáng kia của Lý Bình An, cảm động rơi nước mắt.

Mẹ kiếp, quá ư là chuyên nghiệp rồi!!

Như thường lệ, Lý Bình An dùng mấy tảng đá và cành cây để ẩn nấp, vừa luyện khí vừa quan sát tình hình xung quanh.

Trăng treo trên cao.

Cỏ cây như được phủ một tầng ánh bạc.

Ngay khi Lý Bình An nghĩ rằng hôm nay cũng không thu hoạch được gì thì đột nhiên cảm nhận được một hơi thở.

À ha? Rốt cuộc cũng đợi được ngươi rồi.

Tinh thần của Lý Bình An lập tức tỉnh táo.

Bóng đen đi vào chuồng heo, nhìn khắp xung quanh.

Sau đó nó bò lên người con heo nái đang ngủ say, ngay khi nó tính làm chuyện mờ ám, một giọng nói hét to lên.

“Tên trộm to gan này! Buông ra con heo nái kia ra

Bóng đen kinh hãi, quay đầu bỏ chạy.

Lý Bình An cũng không gấp gáp đuổi theo, không biết đối phương như thế nào.

Nếu ra tay ở đây thì cũng dễ khiến người khác bị thương.

Bóng đen kia càng chạy càng xa, chạy cách nhà của Cát Đại Lực hơn mười dặm.

Lý Bình An điểm mũi chân, thi triển “Yến Tử Xuyên Vân tung” và súc Địa Thành Thốn.

Bóng đen quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người sau lưng kia như bóng với hình với mình. Trong chớp mắt đã đến trước mặt hắn.

“Hô” một tiếng, một chưởng bắn ra.

Bóng đen bị chưởng ra khá xa, va đập liên tục trên nền đất.

“Hóa ra là một con hồ ly”

Hồ ly co quắp ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt, không dám cử động.

“Nói! Tại sao phải chà đạp hoa cúc của heo mẹ”

Hồ lỵ: “Ta… 777

“Khóc? Khóc cũng rất là mất thời gian đấy”

Vùng ngoại ô, trong sơn động.

Một con hồ ly đỏ đang băng bông gạc, nằm trên tảng đá.

Một khuôn mặt nhỏ mũm mĩm, phồng lên và co lại, nhàm chán thổi bong bóng bằng mồm.

Ngay lúc đó, nó nghe được tiếng động bên ngoài sơn động truyền tới.

“Biểu ca, ca trở về rồi sao?”

Ngẩng đầu nhìn thì thấy một tên nhân tộc xuất hiện trước mặt.

Bóng bóng trên miệng hồ ly đỏ vỡ vụn, sắc mặt đại biến.

Do dự một chút, nó quyết định giả chết.

Dùng cái đuôi dài để lên trên đầu.

“Không nhìn thấy ta~ không nhìn thấy ta~”

“Cái con hồ ly đần này là muội muội của ngươi, hay là đệ đệ ngươi?” Sau lưng Lý Bình An xuất hiện một con hồ ly lớn hơn một tí, nó đáp: “Là biểu muội của ta”

“Biểu ca!”

Hồ ly đỏ gọi một tiếng, kinh hãi nói:

“Ca sao lại đi cùng tên nhân tộc này thế?” “Biểu muội, vị này là Lý tiên sinh.

Lý tiên sinh, đây là biểu muội ta, A Hồng”

Hai con tiểu hồ ly, một con thì tên là A Hồng, một con thì tên là A Bạch.

Là biểu huynh muội, hai con hồ ly này đã được định hôn ước từ trước.

Là Yêu tộc thì cũng phân tốt xấu, một loại là dốc lòng tu hành, giống như là A Hồng A Bạch.

10:27

Còn một loại thì như Nhện tinh mà Lý Bình An gặp phải. Nhưng mà đôi lúc, con người còn xấu xí, đáng sợ hơn cả yêu quái.

Cuộc sống của hai con hồ ly tuy đơn điệu nhưng lại rất ấm áp.

Chợt chúng gặp một tên đạo sĩ ép yêu thú tu luyện, ra tay với A Hồng, làm nó bị thương. Thời khắc nguy cấp thì A Bạch mang theo A Hồng chạy trốn, tránh ở trong sơn động này. A Hồng bị thương, A Bạch chỉ có thể cách mấy hôm lại đi bắt vài con vật đến cho A Hồng bổ huyết.

“Hu hu, chúng ta không cố ý mà, chờ ta kiếm ra tiền, sẽ bồi thường cho con heo nái kia. “Lớn rồi mà còn khóc.

“Huống chi ngươi chỉ trộm heo, nhưng sao cứ trộm mãi của một nhà vậy?”

A Bạch cúi đầu, gẩy gẩy móng vuốt:

“Đây là lần đầu tiên của người ta mà, vẫn chưa có kinh nghiệm, lần sau ta sẽ chú ý hơn.” “Còn có lần sau à?”

sung khí

Lý Bình An đi qua, đưa tay bắt mạch cho A Hồng.

Vẫn tốt, vết thương không quá nghiêm trọng.

Chỉ là hai con hồ ly này tu vi quá thấp, không biết nên xử trí như thế nào.

Hồ ly A Hồng đã uống rất nhiều máu heo rồi nhưng thương thế vẫn không lành, ngược lại còn khiến

cho vết thương nghiêm trọng hơn.

Lý Bình An nghĩ đến rượu bên trong Dưỡng Kiếm hồ, chắc là có tác dụng với bọn chúng.

Nhưng mà Dưỡng Kiếm hồ đang bị thế chấp tại Vạn Sự các.

Thế là Lý Bình An lấy ra ba cuộn giấy, từ trong đó lấy ra một tờ giấy.

Trên giấy viết ra ba chữ lớn, lấy ra một tờ dán lên đầu của hồ ly.

“Ai da~”

A Hồng trừng mắt nhìn:

“Đây là cái gì?”

“Giúp ngươi chữa thương”

“Đa tạ tiên sinh”

A Bạch học theo dáng vẻ của nhân loại, chắp hai móng vuốt nhỏ của nó vái lạy cảm tạ…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right