Chương 177: Giết người còn muốn cướp tim
1884 chữ
“Ba tấm giấy này, một ngày dùng một lần, nếu ta tính không sai thì dùng hết sẽ khỏi, sau này đừng đi trộm heo của người khác nữa.
Hai con hồ ly gật đầu như giã tỏi.
“Nhưng mà ngươi vẫn cần cùng ta đi xin lỗi chủ nhân của con heo mẹ kia, sau này nhớ mang tiên đến trả cho người ta nữa đấy”
A Bạch gật đầu.
Sau đó Lý Bình An cùng A Bạch rời sơn động, đi tới nhà Cát Đại Lực.
A Bạch trịnh trọng nói xin lỗi với Cát Đại Lực, cũng hứa rằng sau này sẽ trả tiền lại cho hắn. Cát Đại Lực vốn tưởng rằng là do yêu ma quấy phá, hóa ra chỉ là do hai con hồ ly nhỏ xíu. Chuyện đã được giải quyết, hắn cũng không để ý chuyện đó.
Với cơ nghiệp của hắn thì vài con heo không thành vấn đề.
Thế là sự việc được làm sáng tỏ, kết thúc viên mãn.
Lý Bình An đi đến Vạn Sự các, trả ngọc bài về, đổi mười lăm viên linh thạch.
Cẩn thận từng li từng tí cất chúng vào trong túi, trong lòng đầy cảm giác thành tựu.
Vì để cảm tạ Lý Bình An, A Bạch muốn mời Lý Bình An đến động mở một bữa tiệc lớn.
Lý Bình An cũng chưa ăn tối, vì thể lập tức đồng ý lời mời của A Bạch.
Bóng đêm lờ mờ, không nhìn thấy ánh sáng của một ngọn đuốc, khiến cho bản thân có một loại cảm giác bị đè nén.
Gió thì thào hiu quạnh, và ánh sáng bạc do trăng cao chiếu xuống mờ ảo nghiêng nghiêng trên những hàng bia đá lạnh lẽo.
Một người, một trâu, một con hồ ly trắng, cùng nhau bước đi dưới ánh trăng thê lương.
Gió nhẹ lướt qua, trên ngọn cây phát ra một tiếng thê lương.
Đột nhiên, Lý Bình An dừng bước, kéo hồ ly trốn vào một bụi cây.
Còn Lão Ngưu cũng lăn ra đằng sau bụi cây một cách rất là ăn ý, lặng yên không một tiếng động. Nằm rạp xuống đất, co người lại, không nhúc nhích.
Lý Bình An móc ra tấm giấy còn lưu lại chút sức mạnh, “Ẩn”.
Dán lên trên đầu của tiểu hồ ly.
Sau đó “vừ” một tiếng, mộng bóng người rất gầy vụt ngang qua.
Đến trước một ngôi mộ thì dừng lại, xung quanh chẳng có gì cả, chỉ có một ngôi mộ nằm lẻ loi ở đó, cái bóng đó bắt đầu đào bới ngôi mộ lên.
Qua một lúc cái bóng kia đã đào thành một cái hố lớn.
Nhờ ánh trăng chiếu rọi mà A Bạch nhìn thấy rõ cái bóng kia, con ngươi nó mở to ra, hắn chính là tên đạo sĩ đã làm A Hồng trọng thương.
Tên đạo sĩ kia khiêng một thi thể, đào xong hố rồi thì hắn lại bỏ thi thể vào, lấp đất lại, còn rất thận trọng nhìn xung quanh để kiểm tra rồi mới rời đi.
“Tiên sinh, tên kia chính là tên đạo sĩ mà ta nói với người”
A Bạch nhỏ giọng nói.
Lý Bình An nhướng nhướng mày:
“Đi qua đấy xem.
Đến trước nơi mà tên đạo sĩ vừa mới chôn thi thể, vì là đất mới đào nên rất dễ để đào ra.
Sau khi thấy rõ được thi thể bên trong hố, mặt của A Bạch vốn dĩ đã trắng, bây giờ còn trắng hơn khi nãy.
“Đây là…
Là thi thể người, mà không chỉ là một bộ.
Đào thêm một tí, bọn họ đào ra được sáu bộ thi thể.
Mỗi một thi thể đều bị lột da, thảm đến nỗi không nỡ nhìn.
Lý Bình An chú ý đến một thi thể không chỉ bị lột da, mà còn bị mất trái tim.
“Tàn nhẫn thế nhỉ? Giết người còn muốn cướp tim?”
“Tiên sinh, chúng ta vẫn nên đi nhanh lên, lão đạo sĩ kia thật là đáng sợ”
A Bạch bị dọa đến nỗi rum cầm cập mà ôm đuôi của Lão Ngưu.
Lý Bình An âm thầm nhớ kỹ nơi lão đạo sĩ này chôn xác.
Hắn nhớ tới mấy ngày trước đây đi Vạn Sự các lúc, ngay chỗ ghi danh có hai người thảo luận gì mà
lột da, trái tim mất tích.
Sau đó hắn chôn thi thể lại, rời đi.
Lý Bình An trở lại khách trạm.
Mười lăm viên linh thạch hạ phẩm tối qua nay chỉ còn năm viên.
Linh thạch hạ phẩm tuy rằng ít năng lượng, nhưng đối với Lý Bình An mà nói thì như vậy cũng rất là tốt rồi.
Hắn có thể rút năng lượng trực tiếp từ linh thạch, từ đó hấp thụ để phát triển bí tàng của mình, gia tăng thực lực.
“Tiên sinh, mấy ngày nay tiên sinh làm gì thế?”
Tiểu Quân hiếu kỳ nói.
“Cũng không có gì, kiếm tiền nhanh nhanh để cho chúng ta chuộc thân”
Tiểu Quân nói khẽ:
“Thật ra thì nơi này cũng tốt mà, nếu mà rời khỏi nơi này thì e là chỗ ngủ cũng chẳng có mất. Lý Bình An cười cười, thật ra thì hắn cũng tiện miệng nói như thế thôi.
Rời khỏi đây thì bọn họ chỉ có thể ngủ ngoài đường thôi. Ở khách trạm thì còn có chỗ ăn chỗ ngủ, mỗi ngày làm việc cũng không mệt lắm.
Đêm đến, Lý Bình An trở về phòng của mình.
Trương Tung ngồi xổm tại cửa ra vào, vểnh cái mông to của hắn ra.
Trên mặt đất có một khối thạch mài kiếm.
Đang mài kiếm, phát ra thanh âm thanh thúy.
Đây là lần thứ đầu tiên Trương Tung lộ ra thanh kiếm kia, thân kiếm lại non lại sáng, đường cong ưu mỹ, nhu hòa.
Đúng là một thanh kiếm tốt.
Nhìn khối thạch mài kiếm kia mà xem, so với cây kiếm của Trương Tung thì như một khối thạch bình thường, thậm chí còn giống cục gạch, dính đầy bụi bẩn, không sáng bóng chút nào.
“Ngươi chuẩn bị đi Kiếm các trả lại kiếm sao?”
“Vẫn chưa đến lúc. Đúng rồi, ủy thác của ngươi bên Vạn Sự các như thế nào rồi?”
Lý Bình An cởi áo khoác ra:
“Cũng xem như thuận lợi, được mười lăm viên linh thạch”
Trương Tung lại gần, cười nói:
“Huynh đệ, lần sau đem ta đi theo với”
“Tất nhiên là kiếm tiền rồi, chúng ta đến Kiếm các cắm kiếm. Tới lúc đó mọi ánh nhìn đều hướng về chúng ta, cũng cần phải thay một bộ tươm tất hơn chứ”
Lý Bình An không nói đồng ý, cũng không nói rằng hắn không đồng ý:
“Còn nước nóng không?”
“Có chừa cho ngươi đấy. Yên tâm, ta không làm níu chân ngươi đâu. Lý Bình An nói:
“Không phải ngươi nói rằng ngươi không thể ra tay sao?”
“He he, không phải có người huynh đệ tốt như ngươi sao”
“Ngươi yên tâm đi, ta không phải dạng tiểu nhân tham món lợi nhỏ đâu, xong việc ta sẽ tặng khối thạch mài kiếm này cho ngươi”
“Ta cần nó làm gì?”
“Tiểu tử nhà ngươi đúng là không có mắt mà, cái khối thạch này của ta chính là bảo vật vô giá. Người bình thường muốn ta cũng không cho, chỉ vì ta có cảm tình với ngươi nên…
Lý Bình An rửa mặt xong, nói:
“Đi thôi, vừa vặn ta cũng chọn được ủy thác mới.”
Ngày hôm sau, Lý Bình An đến Vạn Sự các một lần nữa.
Hắn tìm đến tên tiểu nhị ruột của hắn, chỉ thấy tay phải tên tiểu nhị kia đang băng bó, vẻ mặt suy
sup.
Lý Bình An hiếu kỳ hỏi:
“Tay ngươi làm sao thế?”
Tiểu đàn nhị nhẹ một tiếng:
Trước đó hắn ăn một quyền của Lý Bình An, cũng may thương tích không nặng, ăn đan dược kịp thời, dán thêm thuốc cao, vốn dĩ đã khỏi rồi.
Kết quả lúc đêm khuya vắng người, nhịn không được tự thưởng mình một phát.
Dẫn đến sai lệch, bị thương ngày càng nghiêm trọng.
Tiểu nhị nói:
“Ủy thác lần trước ngươi hoàn thành khá tốt, có muốn nhận ủy thác có độ khó cao hơn không. Ví
dụ như lão bà chín mươi rồi báo án bị mất áo lót, hay là trong đêm thanh vắng, cửa nhà sư cô bị gõ, nghi là ma.”
Lý Bình An đi thẳng vào vấn đề:
“Ta nghe nói Nam Thành liên tục có người mất tích, bị lột da, bị mất đi trái tim à?”
Tiểu nhị gật gật đầu:
“Đúng là có sự việc như thế này, nhưng mà ngươi đừng nghĩ nhiều, đây là việc có cấp độ rất cao, hiện tại cũng có chuyên gia xử lí rồi.”
Phiền muộn đeo bám tiểu nhị mấy ngày nay chính là từ chuyện này mà ra.
Mỗi ngày tìm manh mối, lật tư liệu, bó tay toàn tập.
Tóc rụng rất nhiều.
Kết quả vẫn là không hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn, bị lão đại mắng một trận to.
“Ta có manh mối”
“Cái gì cơ!?”
Sắc mặt tiểu nhị đột nhiên biến đổi.
Lý Bình An lặp lại một lần nữa.
“Thật sao sao nghĩa phụ?”
Lý Bình An không để tâm đến xưng hô của hắn:
“Chân thật, thật hơn chân giả nữa, nhưng mà mấy tin tức này đáng giá bao nhiêu linh thạch ấy
nhỉ?”
“Đưa ta đi xem manh mối trước đi”
Vùng ngoại ô, nghĩa địa.
Tiểu nhị che mũi, lộ ra vẻ ghét bỏ.
“Mẹ nó, thằng chó này lại đem thi thể đến đây để chôn, ai mà nghĩ ra được!”
Trương Tung ngồi chồm hổm trên mặt đất:
“Không chỉ vậy, bên ngoài hang động còn được đặt một loại cấm thuật gì đấy khiến cho dùng cách tìm thông thường không thể nào lần ra dấu vết được”
“Chúng ta khoan hãy bứt dây động rừng, chôn thi thể về vị trí cũ trước đi.
Vừa quay đầu, thoáng nhìn thấy một lão đạo sĩ đột nhiên đi ra từ trong cây bụi cây.
Tiểu nhị nhíu nhíu mày, ngữ khí băng lãnh:
“Bọn ta là người của Vạn Sự các, đạo trưởng tốt nhất nên giữ mồm miệng cẩn thận!”
Lão đạo sĩ sửng sốt một chút, gật đầu rồi rời đi.
Tiểu nhị sửa sang lại cổ áo:
“Chuyện này, hai người các ngươi cũng phải giữ bí mật”
“Á nhưng mà lão đạo sĩ khi nãy..”
Tiểu nhị tự tin cười một tiếng:
“Ngươi yên tâm, hắn không dám nhiều lời đâu. Tiếng tăm của ba chữ Vạn Sự các này, hai ngươi về sau sẽ rõ.”
Lý Bình An: “Không! Ý ta muốn nói tên đạo sĩ khi nãy chính là hung thủ.
Tiểu nhị: “Hả?”