Chương 178: Lên là một đao vào người
1348 chữ
“Đuổi theo!”
Trương Tung hét lớn một tiếng, hét xong liền tức tốc đuổi theo.
Tiểu nhị
“... Tên kia đuổi theo địch thiệt à?”
Lý Bình An nghĩ thầm, trái đất tròn, chắc là hắn nghĩ rằng đuổi theo như thế có thể gặp được nhau. “Bắt lấy hắn, không thể để cho hắn chạy!”
Tiểu nhị nhảy về phía trước và nhảy thẳng vào một bụi cây.
Lão đạo sĩ không biết thi triển thuật gì, chạy trốn nhanh đến mức không gì so sánh được.
Tiểu nhị dồn hết sức chạy ra khỏi khu rừng, chạy đến sườn đồi có cỏ xanh thơm ngát.
Lúc này, hắn chợt cảm thấy dưới chân trống rỗng.
Chỉ kịp hét to một tiếng.
Cả người bị té xuống từ độ cao mười mấy trượng.
“Ừm, kiểu này nhanh hơn”
Bên cạnh vang lên giọng nói của Lý Bình An.
“A! Nhanh… đuổi theo”
“Lão đạo sĩ kia có vẻ rất lợi hại, với tu vi của ta thì chắc là không đánh lại hắn mất”
Tiểu nhị vừa lăn vừa nói đứt quãng:
“Tu vi… của hắn… không cao… ngươi… đừng có giả ngu
Lý Bình An do dự:
“Nhưng mà nhất định sẽ rất là nguy hiểm, ngươi cũng biết con người ta..”
Tiểu nhị:
“Thêm tiền!”
“Thành giao!”
Lão đạo sĩ phi chạy cũng được một lúc rồi, chợt hắn đảo mắt qua bụi cây cách đó một thước, cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
“Pàng”
Bên trái của lão đạo sĩ lóe sáng, hắn tránh được một kích này.
“Tiểu tử, ngươi tốt nhất đừng tìm cái chết! Ta mà nổi giận rồi thì đến cả bản thân ta cũng phải sợ
Lão đạo sĩ trợn mắt nhìn.
“À!”
Lý Bình An có chút khiêu mi:
“Thế để ta xem ngươi tức giận thì đáng sợ đến đâu nào?”
Trong mắt lão đạo sĩ lóe lên một tia ác độc:
“Đây chính là ngươi ép ta! Tiếp một chiêu Thiên Ma tạo hóa đại trận.
Cái tên nghe cũng kêu quá ha.
Lý Bình An gọi Tế Vũ ra, một tay nắm chặt chuôi của Phù Tang đao.
Lão đạo sĩ cười lạnh một tiếng:
“Tiếp chiêu!”
Lời còn chưa dứt, thân hình hắn chuyển động.
Dưới chân tăng tốc, mượn lùm cây yểm hộ rồi trốn nhanh như chớp.
Lão đạo sĩ chạy!
Lý Bình An đơ ra nửa giây, chiêu giương đông kích tây này cũng ra gì đấy.
Bên tai lão đạo sĩ truyền đến một tiếng tiếng xé gió.
Hắn không chút nghĩ ngợi mà co rụt thân lại.
Muốn tránh qua phía bên phải nhưng hắn không ngờ rằng phi kiếm của đối phương nhanh như
thế.
Lão đạo sĩ hét lớn một tiếng, thân hình uốn éo, chém một kiếm về phía phi kiếm.
Đúng lúc này, một tia chớp khác lóe lên.
Lão đạo sĩ nén giọng, ngã xuống dưới gốc cây.
Hắn vung tay áo, cành là đung đưa, lá bay tán loạn.
Lý Bình An cất từng bước đến gần hắn.
Lão đạo sĩ cười gằn nói:
“Tốt lắm! Tên tiểu tử nhà ngươi nếu như không chừa cho ta đường sống thì đừng trách ta độc ác.
Cổ họng của hắn phát ra âm thanh quỷ dị, dùng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ khô héo của cơ thể hắn.
Dáng người hắn vốn dĩ đã vừa nhỏ vừa gầy, bây giờ khô héo như thế thì giống như một cành cây
Đôi tay hắn khô khốc như vuốt chim, nhưng lại đỏ như máu, nhìn vô cùng quỷ dị.
Khí đen bao trùm quanh người hắn, hơi thở thật kinh khủng.
Giống như một con rắn độc chui ra từ địa ngục, mang theo một bầu không khí u ám và chết chóc. “Tiểu tử, hôm nay ngươi chết chắc rồi..”
Lời còn chưa nói xong, một lưỡi đao nhô ra từ trong ngực của hắn.
Sau đó lưỡi đao được rút ra, nhanh như chớp chém thêm một cú nữa.
Lão đạo sĩ giật mình thảng thốt, đầu hắn nhìn thấy trọn vẹn cơ thể của hắn.
A? Gì đây?
Ta… chết rồi à?
Chỉ đến khi mất đi ý thức, lão đạo sĩ hình như vẫn chưa phản ứng kịp với chuyện vừa xảy ra.
Lý Bình An không hoảng hốt, lạnh nhạt nói:
“Ngươi đã gặp thích khách nào đợi pháp sư phóng đại chiêu chưa?”
10:28
Năng lượng khi nãy lão đạo sĩ phát ra có chút khủng bố, miệng hắn ngậm lấy một luồng sát khí hung hãn, hình như muốn cùng Lý Bình An đồng quy vu tận.
Khuyết điểm duy nhất là khả năng phóng thích quá chậm.
Trùng hợp Yến Tử Xuyên Vân tung của Lý Bình An vừa mới lĩnh ngộ Súc Địa Thành Thốn, tốc độ bộc phát được tăng vọt lên.
Ngay khi lão đạo sĩ đó chuẩn bị xuất chiêu, Lý Bình An đã hơi lo lắng.
Nhưng ai ngờ cả nửa ngày địch vẫn không động thủ, cứ đực ra đó.
Lý Bình An cũng không phải loại người ngốc nghếch, ở một bên phối hợp với hắn, tỏ vẻ như chiêu đó của hắn rất là khủng bố…
Sau đó cắm mẹ vào người hắn một đao!!
Dù cuộc chiến đã kết thúc, nhưng cơ thể của lão đạo sĩ vẫn phát ra hào quang màu đỏ thắm, ngay sau đó nhanh chóng bành trướng.
Oành —!!
Năng lượng mạnh mẽ tập trung vào một điểm, với tốc độ cực nhanh.
Quét ra tứ hướng, trộn lẫn với âm thanh xuyên qua không khí.
Kèm theo một cơn gió mạnh vô song, tấn công dữ dội.
Lý Bình An phản ứng cực kỳ nhanh chóng, lập tức vẽ ra một đường hình tròn giữa không trung.
Bay cách xa nơi đó vài trường, vẫn chưa tiếp đất đã bị đẩy ra xa ngay lập tức bởi một âm thanh cực kì chói tai.
Khí và máu dâng trào khắp cơ thể, như thể tạo thành một tấm khiên bảo vệ trước mặt hắn. “Khụ khụ!”
Lý Bình An bò lên, may mắn rằng hắn xuất chiêu kịp thời.
Nếu không thì thực sự không biết là ai chết trong tay ai nữa.
Sức mạnh của vụ nổ thật đáng kinh ngạc, mặt đất xung quanh nứt ra, lộ ra hàng loạt hố đen. Trong không khí có một luồng khí áp rất căng thẳng và sắc bén, như muốn cắt người ta ra từng mảnh.
Thi thể của lão đạo sĩ đã biến thành thành tro bụi, trong hố lớn chỉ còn lại một mảnh vỡ màu đỏ. Lý Bình An ngập ngừng đưa tay ra lấy mảnh vỡ trong tay.
Đây là…?
Mọi thứ trên người lão đạo sĩ đều bị nổ tung, chỉ còn lại mảnh vỡ màu đỏ này.
Đây chắc là bảo bối gì của hắn rồi.
Lý Bình An không chút do dự lấy những mảnh vỡ.
Một lúc sau, tiểu nhị nghe thấy động tĩnh, chạy đến. “Thế nào?”
Lý Bình An tường thuật lại một cách đơn giản cho hắn. Tiểu nhị quét mắt nhìn xung quanh:
“Mẹ nó, đều thành tro hết cả rồi, có còn lại thứ gì không?”
Lý Bình An vẻ mặt trung thực, mặt không đổi sắc, lắc đầu nói:
“Không có”
Sau đó tiểu nhị liên hệ với người bên Vạn Sự các, mọi chuyện đều do bọn họ xử lí.
Mặc dù lão đạo sĩ đã nổ tan tành nhưng vẫn còn mấy thi thể bị hắn sát hại vẫn được chôn gần đó, thể là đủ chứng cứ để chứng minh hắn là hung thủ.
Về phần thù lao thì tiểu nhị để cho Lý Bình An chờ hắn về rồi tính.
Trở lại khách trạm.
Lý Bình An móc ra mảnh vỡ bị nổ trên người lão đạo sĩ ra, bắt đầu nghiên cứu xem đấy là thứ gì…