Chương 179: Mảnh vỡ phù vă
Mảnh vỡ bây giờ đã mất đi ánh sáng, giống như một mảnh đá bình thường. Nhưng nó vẫn khiến cho người ta cảm thấy vô cùng bất thường.
Lý Bình An đã nghiên cứu một thời gian nhưng không thu được kết quả gì.
Ngay lúc này, mảnh vỡ phát sáng.
Ngay sau đó Lý Bình An cảm nhận được một đoạn văn tự xuất hiện trong đầu hắn.
(Diều Hâu Tiến Công: sao rồi Cục Cưng Bé Nhỏ? Ngươi đã áp chế được mảnh vỡ phù văn chưa?) Cục Cưng Bé Nhỏ? Tên gì nghe kì vãi.
Lão đạo sĩ này quả nhiên là một tên có tâm lý biến thái.
Lý Bình An khẽ nhíu mày, nhưng cái này không phải là điều quan trọng.
Phù văn?
Hắn liên tưởng ngay đến đại đạo phù văn.
Mình thật sự là may mắn như vậy sao?
Nhưng mà qua lời của người kia thì đây cũng chỉ là mảnh vỡ thôi, không phải đại đạo phù văn hoàn chỉnh.
Lý Bình An do dự một chút, nhưng vẫn hồi âm cho người kia.
(Cục Cưng Bé Nhỏ: Ừm, áp chế được rồi.)
(Diều Hâu Tiến Công: Vậy là tốt rồi, tưởng rằng ngươi xảy ra chuyện gì nữa chứ)
Lúc này, lại xuất hiện một cái tin nhắn khác.
(Đại Nam Hài Hoạt Bát: Gần đây mảnh vỡ của ta xuất hiện biến dị mạnh mẽ, làm cho mấy hôm nay ta rất là bất an.)
(Diều Hậu Tiến Công: Vậy thì ngươi cũng giống với Cục Cưng Bé Nhỏ đó)
(Đại Nam Hài Hoạt Bát: Cục Cưng Bé Nhỏ, ngươi dùng phương pháp gì để áp chế mảnh vỡ vậy?) Nhìn dòng tin nhắn vừa được gửi đến, Lý Bình An trầm mặc hồi lâu. Giả bộ không nhìn thấy được không?? Nhưng mà như thế thì hai tên kia sẽ sinh nghi mất.
Hắn nghĩ đến chiêu bài của lão đạo sĩ, chính là lột da moi tim người khác, e rằng việc này chính là để áp chế được mảnh vỡ phù văn, thế là hắn nói ra.
(Cục Cưng Bé Nhỏ: Dùng một phương pháp bí mật ke ke)
(Đại Nam Hài Hoạt Bát: Quy tắc cũ đi. Ngươi nói với ta phương pháp đó thì ta sẽ dùng vật có giá trị tương đương để đổi hoặc ta giúp ngươi làm một chuyện)
(Cục Cưng Bé Nhỏ: Ngại ghê, không thể truyền ra ngoài)
(Đại Nam Hài Hoạt Bát: hừm, thế thì chịu rồi)
Sau đó bọn họ tiếp tục nói chuyện phiếm.
Lý Bình An hóa thành Cục Cưng Bé Nhỏ, chỉ lẳng lặng nghe mọi người nói chuyện.
Vì vậy hắn thu thập được rất nhiều tin tức hữu dụng.
Tính luôn cả lão đạo sĩ vừa chết khi nãy thì tổng cộng có năm người sử dụng mảnh vỡ phù văn này.
Mặc dù hiện tại vẫn chưa biết được thân phận của bốn người kia nhưng có lẽ bọn chúng cũng giống như mình, vô tình nhặt được mảnh vỡ phù văn. Sau đó phát hiện ra mảnh vỡ này có thể liên lạc với mảnh vỡ khác, chắc là có tác dụng giống Long Châu.
Bản thân phải thu thập đủ năm mảnh mới có thể tập hợp một cái đại đạo phù văn hoàn chỉnh sao?
Căn cứ vào lời của Cố Tây Châu nói, bản thân hắn là Thiên Phạt Chi Thể.
Nếu như có thể phát huy toàn bộ sức mạnh của lục bí trong cơ thể, sẽ có thể chịu đựng được sáu cái đại đạo phù văn.
Tuy rằng hiện tại Lý Bình An chỉ có một mảnh vỡ phù văn thôi nhưng đối với hắn mà nói thì đây đã là một việc ngoài ý muốn đáng kinh ngạc rồi.
Nếu như một đại đạo phù văn cần năm mảnh thì hắn đã thu thập được 1/30 rồi ha ha ha.
Lý Bình An không khỏi kích động, mỉm cười ôm chầm lấy Lão Ngưu.
“Lão Ngưu! Chúng ta đã thành công bước đầu tiên rồi”
Lão Ngưu: “Ụ ngưu~”
Hôm nay ‘ nhất định phải ăn chút thịt bò để chúc mừng việc này mới được.
Lý Bình An nắm phù văn mảnh vỡ trong tay, hắn cảm nhận được năng lượng bên trong trong đó. Hiện tại hắn nên làm gì đây?
Sự hưng phấn khi nhặt được đồ tốt qua đi thì Lý Bình An bắt đầu hoang mang không biết nên làm gì tiếp theo.
“Yoo- đồ tốt đấy”
Bỗng nhiên có một âm thanh vang lên từ phía sau lưng.
Lý Bình An vô thức lui một bước.
(Khóa chặt hơi thở 68%) nên thần thức đã có thể bao phủ phạm vi vài trượng, nhưng vẫn không cảm nhận được hơi thở của đối phương.
“Đừng kích động, là ta”
Trương Tung lại gần, tò mò mở to hai mắt nhìn.
“Đại đạo phù văn? Quan~ đồ tốt nha! Ngươi tìm được trên người của tên đạo sĩ kia à?”
Lý Bình An gật gật đầu:
“Ngươi cũng biết cái này à?”
“Đại đạo phù văn vốn dĩ cũng không phải bí mật gì”
“Thứ ngươi vừa lấy được chỉ là một mảnh vỡ, ngươi đã liên hệ với bốn người còn lại chưa?” “Liên hệ rồi”
Lý Bình An lộ ra vẻ nghi ngờ.
Trương Tung khoát tay áo:
“Đừng có bày ra bộ dạng này chứ, cũng không nhìn xem ca ca của ngươi là ai, biết tí chuyện này cũng không có gì là lạ đâu. Nhưng mà ta có lòng tốt nhắc nhở ngươi một chút, nhặt được mảnh vỡ phù văn cũng không hẳn là chuyện tốt đâu.
Trương Tung nói tiếp:
“Ai mà đã nhặt được một mảnh vỡ rồi thì tất nhiên là sẽ muốn tập hợp đủ bốn mảnh còn lại, cách tốt nhất chính là…”
“Tàn sát lẫn nhau?”
“Không sai”
Trương Tung vỗ tay:
“Cho nên là khi ngươi nói chuyện với những kẻ đang nắm giữ mảnh vỡ khác, đừng bao giờ bại lộ thân phận của ngươi, nếu không chắc chắn sẽ bị giết đấy”
Lý Bình An nghĩ đến những quy luật ngầm vô cùng khó hiểu.
Mỗi người nắm giữ mảnh vỡ trong tay cũng như là thợ săn vậy, rập rình quanh khu rừng như
những bóng ma.
Nếu phát hiện ra kẻ nào khác đang giữ mảnh vỡ phù văn thì việc cần làm chỉ có một thôi, nổ súng tiêu diệt hắn.
Những kẻ nắm giữ mảnh vỡ khác chính là địa ngục.
Lý Bình An trầm ngâm gật gật đầu, trịnh trọng nói với Trương Tung.
“Cám ơn ngươi, Trương Từ Tâm”
Trương Tung không để ý đến cách xưng hô kì lạ của hắn, tiếp tục nói.
“Chỉ nắm giữ các mảnh vỡ riêng lẻ cũng không có tác dụng gì nhiều đâu. Cho dù ngươi có được một đại đạo phù văn hoàn chỉnh đi chăng nữa thì cũng rất khó để khống chế nó, chỉ cần sơ ý một chút là tiêu đời ngay.
“Vì vậy không có nhiều người tranh giành mấy mảnh vỡ này đâu. Nhưng không có nhiều người thì không đồng nghĩa với việc không có một ai”
“Những kẻ có tài thì gan cũng lớn, muốn tìm sự kích thích, mơ ước có thể chạm tới bầu trời. Thu thập đủ năm mảnh vỡ sẽ có được một đại đạo phù văn, đến lúc đó, bọn chúng sẽ được hấp thụ vào bí tàng Nê Hoàn
“Điều kiện tiên quyết đương nhiên là Nê Hoàn của ngươi có thể chịu đựng được đại đạo phù văn, nếu
không thì nó sẽ nổ tung”
Lý Bình An trầm ngâm một lát, cất mảnh vỡ phù văn đi.
“Ta hiểu rồi.”
Trương Tung vỗ vai của hắn:
“Vậy chúng ta đi uống rượu đi, ngươi mời ta”
“Tại sao phải ta mời ngươi?”
Lý Bình An ngẩng đầu.
Trương Tung đắc ý cười:
“Ngươi nghĩ những thứ ta vừa nói với ngươi là miễn phí sao?”
Quả nhiên, người có tri thức đi tới chỗ nào cũng không bị đói chết.
“Đi thôi”
Hôm sau, Lý Bình An lập tức đến Vạn Sự các nhận thù lao.
Mười viên linh thạch trung phẩm, ba mươi viên linh thạch hạ phẩm.
Cộng thêm một viên Tụ Khí đan nữa.
Tụ Khí đan đối với mà nói Lý Bình An không có tác dụng gì.
Vì vậy, hắm yêu cầu Vạn Sự các trực tiếp đổi tiền cho mình và dùng tiền đó mua cho Trương Tung một bộ y phục cực kỳ đẹp.
Sau khi đổi vài viên linh thạch, vốn dĩ Lý Bình An nghĩ đến việc trả lại tiền cho chủ quán trọ.
Khi quay lại, mới phát hiện ra rằng công tử của Tiểu Quân đã trả tiền ăn cho một số người.
Hóa ra là khi Lý Bình An đến Vạn Sự các.
Tình cờ là công tử của Tiểu Quân đến nhà trọ ăn tối và tình cờ gặp phải Tiểu Quân đang trả nợ ở đây.
Sau khi biết chuyện, công tử đã trả hết nợ cho ba người họ.
“Đa tạ hai vị đã ra tay cứu giúp, nếu không chỉ sợ rằng Tiểu Quân đã mất mạng.
Có thể hai vị không biết, nương của Tiểu Quân là nhũ mẫu của ta, ta cũng xem Tiểu Quân như muội muội của mình. Nếu lần này Tiểu Quân thật sự gặp tai nạn, ta thật không biết phải giải thích
thế nào với nương của nàng”
Ôn Thuận long trọng nói lời cảm tạ đến Lý Bình An và Trương Tung.
Sau đó Tiểu Quân khóc thút thít nói tạm biệt với hai người bọn họ, sau đó rời đi cùng công tử.
Trương Tung nhìn bóng lưng của bọn họ, nói đùa rằng:
“Aizz… lúc đầu còn muốn đem bé con đó về làm vợ nuôi từ bé cơ, đáng tiếc thật ấy chứ”