Chương 180: Ngươi hãy đợi đấy!
1660 chữ
Mặc dù đã trả hết nợ nần cho ông chủ nhưng Lý Bình An tạm thời vẫn chưa biết đi chỗ nào, nên ở lại thêm một thời gian nữa
Nhưng kì lại thay, Trương Tung cũng không đi, Lý Bình An hỏi hắn không phải muốn đi trả lại kiếm
Trương Tung liền ung dung nói:
“Bây giờ chưa phải lúc.
Tháng ngày sau đó, Lý Bình An lâu lâu đến Vạn Sự các nhận ủy thác dễ, kiếm chút linh thạch.
Mặc dù thù lao không cao nhưng rất an toàn, không có nguy hiểm đến tính mạng.
Bên trên mảnh vỡ phù văn đôi khi sẽ hiện lên lời nhắn của các kẻ giữ mảnh vỡ khác, nhưng đại đa số đều là nói chuyện phiếm.
Trong lời nói lúc nào cũng mang vẻ khách sáo.
Từ trong lời nói mà phân tích thân phận của nhau, đoán xem người kia đang ở đâu, là ai để có thể tập hợp đủ các mảnh vỡ phù văn khác.
Chỉ năm người thôi nhưng đến cả ngàn cái tâm cơ, thật phức tạp.
Hôm nay, Lý Bình An lại nhận xử lí một cái ủy thác – tìm chó lạc.
Chủ nhân của con chó này là một tu sĩ.
Chủ nhân tu hành, cho nên con chó này ít nhiều gì cũng có một chút linh tính.
Sau này lại ăn nhầm linh đan của chủ nhân, cho nên sinh ra linh trí.
Vị tu sĩ kia chỉ cảm thấy rằng nuôi một con linh sủng cũng là một chuyện rất thú vị, cho nên dạy bảo
nó như “chớ”, chăm chỉ dạy nó tu hành… ai mà biết được lại có một ngày con chó này chỉ viết một bức thư rồi bỏ nhà ra đi.
“Ngươi nhất định phải giúp ta tìm ra nó”
Tu sĩ kia ôm Lý Bình An.
“Ta có thể hi sinh tất cả vì nó!”
“Nhưng mà ngươi chả có thứ gì cả”
Tu sĩ này quá là nghèo, con chó kia chắc cũng chê chủ nghèo nên mới bỏ đi. Nhưng đã nhận ủy thác thì vẫn nên tận tâm thực hiện.
Lý Bình An trên giấy viết một chữ “Tìm”.
Sau đó gấp giấy thành một con hạc giấy, để lên trên lông của con chó đó.
Con hạc giấy lập tức như sống dậy, đập hai cánh bay lên không trung.
Đây là chiêu mới mà Lý Bình An mới khai phá được, tuy rằng khoảng cách có hạn nhưng để nó xử lí mấy cái ủy thác nho nhỏ như này thì cũng đủ dùng rồi.
Đi theo con hạc giấy, hắn đi vào một sơn động ở vùng ngoại ô.
Nhưng sao Lý Bình An cảm thấy cái sơn động này quen thuộc thế nhỉ?
“Huynh đệ, cạn ly!”
“Can ly.”
Trong động, một con hồ lý trắng cùng với một con chó nhỏ khoác vai nhau uống rượu. Còn có một con hồ ly đỏ bưng khoai tây nướng với một đĩa màn thầu đến cho chúng nó.
À, ra là A Bạch và A Hồng.
“Hửm, ngươi là ai?”
Chó con phát hiện ra Lý Bình An.
“Tiểu Hồi đúng không? Ta là tới tìm ngươi về nhà”
“Về nhà? Về cái cục cứt!”
Tiểu Hội hung hăng đạp bàn, bộ dáng hết sức buồn cười.
“Lão tử quyết không quay về! Ngươi cút cho ta. Nếu không ta sẽ kêu huynh đệ của ta đánh chết ngươi, huynh đệ của ta quen biết với một tiên sư rất là lợi hại, đúng không A Bạch huynh đệ?”
A Bạch chống eo, say khướt nhìn con chó con kia mà gật đầu.
Lý Bình An cũng không nổi giận, chỉ cười cười.
Tiểu Hồi cất bước đi tới:
“Tiểu tử ngươi nhìn cái gì vậy!”
A Bạch mơ mơ màng màng trợn tròn mắt:
“Ừm… ừm…? Tiên sinh?”
A Bạch bỗng nhiên tỉnh táo hẳn.
“Ta nói cho ngươi biết, huynh đệ của ta rất là mạnh. Ngày trước đệ muội của ta bị một tên đạo sĩ đánh trọng thương, chính là do huynh đệ của ta điên cuồng đuổi theo hắn, chiến đấu bảy ngày bảy đêm, cuối cùng bị huynh đệ của ta đánh bại!”
Tiểu Hồi ở một bên chém gió líu lo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của A Bạch đỏ càng thêm đỏ, một phần là vì rượu, một phần là vì xấu hổ, nó vội vàng che miệng Tiểu Hồi lại, không cho con chó con đó nói thêm gì nữa.
“Ngươi đừng… đừng có chém gió nữa…
A Bạch ngước lên nhìn Lý Bình An nói: “Tiên sinh, sao người lại tới đây?”
Lý Bình An chỉ chỉ Tiểu Hồi:
“Ta tìm nó.
Hóa ra là sau khi Tiểu Hội bỏ nhà ra đi thì tình cờ gặp được A Bạch đang kiếm thức ăn.
Một cáo một chó mới quen đã thân, liền bái nhau làm huynh đệ.
Sau đó Tiểu Hội cũng tạm thời ở lại sơn động của A Bạch.
Khi Lý Bình An nhắc đến việc đón Tiểu Hôi trở về, Tiểu Hội quay đầu sang chỗ khác:
“Ta không về!”
“Hửm? Sao thế? Vì chủ nhân ngươi đối xử tệ bạc với ngươi sao?”
Tiểu Hội ủy khuất nói:
“Mỗi ngày ta đều bị hắn trói lại quanh góc nhà, trời còn chưa sáng hắn đã bắt ta đọc sách, đọc mãi đến tận đêm. Hắn còn không cho ta chơi với mấy con chó khác, đến cả nhìn mẹ của ta thôi mà hắn cũng không cho. Lơ là đọc sách thì hắn sẽ đánh ta.”
Lý Bình An tận tình khuyên bảo nó một lúc, Tiểu Hôi vẫn có thái độ như cũ, cho dù hôm nay là ai đến đi chăng nữa thì nó nhất quyết không chịu về.
Lý Bình An vẫn cười, mặt không đổi sắc nói:
“Quân tử bất trọng tắc bất uy. Tiểu Hồi, ngươi biết câu này có ý gì không?”
“Ta không biết, cũng không muốn biết”
Tiểu Hội cao ngạo ngẩng đầu chó.
Lý Bình An giải thích:
“Có nghĩa là quân tử phải biết đối nhân xử thế khéo léo, nếu không sẽ không lập được uy Tiểu Hội sững sờ một lúc, điều này có nghĩa là gì?
danh”
“Thật sự rất là biết ơn ngươi.”
Tu sĩ kích động kéo tay của Lý Bình An.
“Không cần khách khí. Một khi ta đã tận tâm dạy bảo nó thì chắc chắn nó sẽ hiểu rõ lỗi lầm của nó
thôi”
Tu sĩ: “Ngươi không đánh nó chứ?”
“Sao mà như thế được, ta theo trường phái dạy dỗ không đòn roi, nếu không tin ngươi có thể hỏi nó để kiểm chứng”
Tiểu Hội băng bó khắp người gật đầu nói:
“Đúng vậy, hắn không làm gì ta cả. Đây là do ta không cẩn thận mà bị ngã thôi.
“Được rồi, nếu như không có việc gì nữa thì ta đi đây”
Hoàn thành ủy thác một cách xuất sắc, Lý Bình An nhanh chóng xoay người rời đi. Tiểu Hồi rơi xuống vài giọt nước mắt.
Khoảnh khắc này, nó cũng hiểu rõ được tầm quan trọng của việc tu hành.
Sau này ta nhất định học tập chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày, trở thành bá vương một phương. Ngươi chờ đó cho ta, học viên Cảnh Dục.
Ta nhớ kỹ ngươi rồi!!
Trên bầu trời, vài đám mây mỏng bay bay trong gió, cứ như bị ánh nắng phơi cho khô rang vậy.
Trên đường Lý Bình An trở về, chợt phát hiện một tên hòa thượng ngồi xổm trong góc, bày một cái bát ở trước mặt.
Lý Bình An sửng sốt một lát:
“Trường… Trường Thanh?”
Trường Thanh nghe được có người gọi tên mình, ngẩng đầu nhìn liền rưng rưng nước mắt:
“Tiểu tăng cuối cùng tìm được người rồi!!”
Trong khách trạm.
Hầu hết các vị khách đều tò mò nhìn chằm chằm vào tên hòa thượng ăn ngấu nghiến trong góc. Trên bàn, một chồng bát được xếp cao đến tận nửa người, dường như sắp chạm đến đỉnh.
Lý Bình An âm thầm xót xa cho cái túi tiền của mình.
May mắn thay là tên hòa thượng này không ăn thịt cũng không uống rượu, nếu không thì chắc hôm nay phải cầm Lão Ngưu ở nơi này quá.
“Ăn từ từ thôi, không ai giành với ngươi đâu.
Một canh giờ trôi qua, Lý Bình An thực sự nhịn không được nên hỏi:
“Sao mặt ngươi vẫn tròn trịa thế?”
Theo lý thuyết mà nói, Trường Thanh trên đường đi ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, hẳn là gầy đi rất nhiều.
Nhưng sao hắn lại mập mạp tròn tròn như thế này?
Trường Thanh lúc này mới kể lại những chuyện hắn đã trải qua.
Hắn trôi lênh đênh trên biển hơn nửa tháng, mặt bị phù, có thể không mập được sao?
May mắn cuối cùng được một con rùa đen cứu, nếu không thì không biết phải như vậy đến khi nào nữa.
Nói ra thì cũng rất là trùng hợp, con rùa đen kia với Lý Bình An cũng rất là có duyên.
Lý Bình An cho rùa đen một ngụm rượu.
Rùa đen liền kéo thuyền cho Lý Bình An, Chu Hữu Tài, Ôn Đào vượt qua Thương hải.
Lý Bình An có chút băn khoăn, cuối cùng lại để lại cho con rùa đen đó một viên thạch mật rắn của Giao Long.
Chưa từng nghĩ rằng sau này rùa đen lại cứu Trường Thanh.
Lý Bình An không khỏi mỉm cười, nhân quả của thế gian này thật sự là có vay có trả mà…