Chương 181: Vấn Kiếm Trấn Yêu qua

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 354 lượt đọc

Chương 181: Vấn Kiếm Trấn Yêu qua

1748 chữ

Rảnh rỗi đến mức buồn bực hết cả người, ngủ mãi đến khi hoàng hôn buông xuống ngoài song cửa. Kể từ khi đến Trấn Yêu quan, Lý Bình An cảm thấy hình như mình béo lên mấy cân.

Hết cách rồi, cuộc sống lành mạnh quá không béo sao được.

Mỗi ngày đi làm nhiệm vụ, kiếm linh thạch rồi lại về kéo đàn nhị.

Xong lại cùng hoà thượng Trường Thanh và Trương Tung ngồi tán dóc, bốc phét linh tinh.

Thi thoảng sẽ nói chuyện với bốn người trong phiến phù văn kia.

Cùng họ trao đổi về bát quái, thử thăm dò thân phận thật sự của đối phương.

Tựa như đang chơi ma sói, rất thú vị.

Hôm

nay, ở Trấn Yêu quan xảy ra một chuyện lớn.

Do Cố Tây Châu, nhà nho chuyển bá sẽ ở bên ngoài Trấn Yêu quan quyết đấu với ba tên đại yêu

đỉnh phong bát phẩm, đã đến cuộc hẹn tám năm.

Tám năm trước, chuyện này được truyền đi khiến ai nấy đều xôn xao.

Bây giờ ngày hẹn đã đến, không ít tu sĩ vì chuyện này mà đến Trấn Yêu quan.

Dẫu sao kèo này đặc sắc như vậy lại còn liên quan đến danh dự của nhân tộc, ai muốn bỏ lỡ cơ chứ. Ngày quyết chiến.

Lý Bình An, Lão Ngưu, Trương Tung và Trường Thanh, ba người một trâu đứng chen chúc và giữa đám người.

Thật sự có quá nhiều người đến, người nào người nấy cũng liều mạng mà chen lấn, đông đến mức con kiến không lọt qua nổi.

Người có thực lực hơn một chút sớm đã dùng cách rời khỏi Trấn Yêu quan, đi tới nơi quyết đấu. Hoặc ngự kiếm, đón gió mà đi, hoặc nói nói cười cười bay qua hơn trăm dặm.

Mà người không chút tu vi nào như Lý Bình An cũng chẳng muốn mình trở thành người tối cổ. Mọi người đều đổ dồn về phía tường thành, ai cũng sợ mất phần mà cố gắng chen lên.

Ai cũng muốn giành được vị trí đẹp nhất, muốn vươn lên nhìn cho rõ phong thái của vị võ sư bậc nhất hiện giờ.

Đám người Lý Bình An đến từ sớm nên đã tìm được cho mình một vị trí rất xịn. Ba người một trâu ngồi trên thềm đá, ăn bánh nướng đã mua lúc đi đến đây.

Chờ từ giữa trưa đến nửa đêm.

Lý Bình An nghe thấy tiếng vừa ầm ĩ vừa náo nhiệt ở xung quanh.

Trên mặt khẽ nở nụ cười, có những chuyện tưởng như cách hắn rất xa nhưng thật ra là rất gần. Lý Bình An ngẩng đầu, uống một ngụm rượu mạnh.

“Lão Ngưu, đẹp không?”

Lão Ngưu: “Ngưu”

“Ngươi nói xem mai sau chúng ta có thể trở thành người lợi hại như Cố Tây Châu không?”

Lão Ngưu bảo tất nhiên là có rồi, sau này ngươi còn đánh bại tận mười tên Cổ Tây Châu cơ. Lý Bình An cười ha ha rồi nói:

“Ta nếu có thể đánh bại được mười tên Cố Tây Châu vậy sau đó ta sẽ tìm cho người mười con trâu cái

Trường Thanh lớn lên tuấn tú, không biết bị cô nàng lưu manh nào sờ yêu mông một cái. Giận giữ nói:

“Đừng để tiểu tăng bắt được nàng”

Sau đó cúi đầu cuời ngại ngùng.

Sự thật là ngày hôm ấy, người ta chen chúc nhau lên trên đầu tường thành nhưng chẳng thấy gì cả. Chỉ có lúc cảm nhận được như có trận cuồng phong ập đến.

Trong số họ đa phần đề là những người còn non trẻ, tu vi còn yếu. Trong đôi mắt tràn ngập sự mong mỏi về tương lai tươi đẹp.

Câu chuyện thuộc về thời đại của họ vừa mới bắt đầu.

Dáng núi chập chùng, sóng lớn dạt dào.

Biết hiếu lễ cha mẹ thì không chuyện gì không thành.

Nhớ mãi không quên, tiếng vang vẫn còn đây.

Lý Bình An vươn vai một cái.

Sắc trời ửng đỏ, từng tia nắng vàng xuyên qua biển mây.

Như mây như khói, như đang lạc trong cõi huyễn ảo.

Cơn gió mát thổi nhẹ qua mặt, một ngày mới lại đến.

Phía xa, có một bóng người đang từ từ đi đến.

Chính là Cố Tây Châu.

Lý Bình An không chào hắn, chỉ đứng giữa đám người kia nhìn hắn mà cười.

Tên hán tử râu quai nón kia bỗng đứng cả người dậy, hoá thành tia sáng bay đến phía chân trời.

Chớp mắt đã thấy biến mất ngoài Trấn Yêu quan.

Sau này nghe người ta nói, trận này Cố Tây Châu bị người ta sai khiến, lấy một địch ba tên đại yêu bát phẩm.

Giữa bờ vực sinh tử, cái chết hoá nhẹ tựa lông hồng.

Lý Bình An cảm thấy rất vui cho hắn.

“Cuộc sống vốn là như vậy” Trương Tung nhẹ nhàng nói.

Lý Bình An lắc đầu cười, không phản bác.

Hắn cảm thấy người nào cũng có cách sống riêng của họ.

Sôi nổi cũng hấp dẫn người ta đấy, nhưng cuộc sống đơn giản cũng không tệ nha

Lý Bình An không biết lai lịch của Trương Tung, cũng chưa từng hỏi hắn.

Giống như Trương Tung cũng không hỏi hắn.

Cái tên Trương Tung ngang ngược không đáng tin ấy, trưởng quỹ sai hắn đi mua xì dầu.

Lúc đi qua quán trà hắn lại ngồi đấy bốc phét với mấy gã ở đó quên mất tiêu mình phải đi mua xì dầu.

Có một lần Trương Tung bốc phét với người ta, hắn ở khách điểm như này như nọ.

“Tên nghèo kiết xác như ngươi, mấy món ở khách điếm của bọn ta chắc chắn ngươi mua không nổi?”

Lúc đó lại có người phản bác lại hỏi:

“Ngươi thì mua được chắc?”

Trương Tung chống nạnh, cực kỳ chắc chắn mà rằng:

“Ta có thể ăn đồ thừa!”

Lúc này bốn phía lặng ngắt như tờ.

Có người lặng lẽ thốt lên một câu:

“Lần sau chừa cho ta ít”

Lý Bình An khinh bỉ, quá mất mặt, rồi kéo hắn về khách điểm.

Dạo gần đây Trương Tung càng ngày càng mài kiếm nhiều lần hơn. Hắn nói không lâu nữa đâu hắn sẽ tới Kiếm các trả kiếm.

Lý Bình An cảm thấy Trương Tung có đủ đặc trưng của một cao thủ.

Nhưng mà khắc không rõ tên này rốt cuộc là giả yếu hay yếu thật đây.

Hắn nói kiếm khí của hắn vẫn đang tàng trong cơ thể cơ mà, không thể dễ dàng phô ra bên ngoài được.

Làm người nên biết khiêm tốn.

Nhưng vừa quay đầu đã thấy chạy khắp phố bốc phét rồi.

Lý Bình An có thể chịu đựng được tiếng ngáy của Trường Thanh.

Bởi vì Trường Thanh dù có ngáy to nhưng nghe vẫn có vần điệu.

Nghe nhiều thành quen rồi.

Còn tiếng ngáy của Trương Tung ấy, ở lúc nghe tưởng tiếng chiêng đánh ngang tai lúc thì nghe như tiếng trống.

Có lúc lại nghe như tiếng cắt tiết lợn, sau đấy là tiếng thái rau.

Một đêm mà ngáy tận mấy kiểu.

Thế là có một ngày, Trương Tung tỉnh dậy giữa đêm.

Phát hiện vớ của mình bị đang nhét ở trong miệng mình.

Lý Bình An vì muốn sống lâu thêm tí đành lôi Trường Thanh ra, nói:

“Tuyệt đối không phải ta”

Một đêm nọ, cảnh đêm rất đẹp.

Trong rừng tiếng ve kêu râm ran, ánh trăng mờ ảo như xuyên qua những đám mây mỏng kia, treo nghiêng trên không trung.

Ba người một trâu ngồi ở trong vườn.

Trong nồi đang hầm thịt dê béo ngậy, mùi thịt thơm xông vào mũi.

Gió thổi mát nhất, ăn miếng thịt thơm nhất uống loại rượu mạnh nhất. Trường Thanh mặt đau khổ, húp canh rau. Trương Tung uống đến say khướt, cười nói: “Ánh trăng đêm nay thật đẹp”

Lý Bình An gật đầu đồng ý. Trương Tung ôm lấy bình rượu: “Ta từng thích một người phụ nữ Lý Bình An tiếp lời:

“Ngươi thích đàn ông mới kỳ lạ.

Trương Tung cười ha ha nói tiếp:

“Người phụ nữ này không phải người thường!”

Lý Bình An cũng hơi say rồi, cười hỏi:

“Trên đầu nàng có sừng hay phía sau có cái đuôi?”

Trương Tung cũng cười đau cả bụng. Mấy hôm nay, tâm trạng rất tốt.

Hồi lâu giọng hắn có hơi trầm xuống nói tiếp.

“Nàng là một nữ kiếm khách, là sư phụ của ta.

Là kiếm khách trấn thủ Trấn Yêu quan. Khi nàng đi du lịch ở Cửu Châu, bị thương rồi gặp được ta, sau đó nàng dạy ta kiếm thuật.

Tiếc thay ta ngu bỏ xừ.

Nàng kể cho ta nghe, cha mẹ của nàng là kiếm khách chết trận ở Trấn Yêu quan.

Sau khi nàng mất, kiếm của nàng sẽ được đặt trong Thủ Kiếm các, đó là niềm kiêu hãnh của nàng. Ta nói với nàng bất kể ở chỗ nào của Cửu Châu, ta đều sẽ đi cùng nàng.

Lúc đó nàng chỉ xoa đầu ta nói, chờ khi nào luyện tốt kiếm thuật rồi lúc đó hãy đến Trấn Yêu quan tìm nàng”

Hắn bỗng ngừng lại, rồi nói tiếp.

“Tiếc thay đồ đệ của nàng lại là một tên ngốc, mãi đến khi nàng chết ở Trấn Yêu quan ta vẫn chưa luyện thành tài.

Nàng bị người ta hãm hại, kiếm không được đưa vào Thủ Kiếm các.

Ta cứ cách quãng lại đến đây một lần, ba lần rồi, nhưng mà có những người không hề để ý đến ta, nói chi đến một người đã chết…

Nếu đã không muốn nói lí với ta đây, vậy ông đây sẽ tự mình đem kiếm đặt vào Thủ Kiếm các

Lý Bình An ngồi im nghe hắn nói, đây là lần đầu tiên Trương Tung kể chuyện về mình cho hắn nghe.

Trương Tung uống cạn bình rượu lớn.

Nắm chặt thanh ma kiếm đã lâu.

Thân hình hắn bỗng nhiên vươn lên, thanh âm vang dội như sấm trời bao trùm khắp Trấn Yêu

quan.

“Hôm nay Trương Tung đến Trấn Yêu quan vấn kiếm!!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right