Chương 275: Thi đấu tông mô

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,998 lượt đọc

Chương 275: Thi đấu tông mô

1374 chữ

Tông môn thi đấu được coi là thời gian rộn ràng nhất trong Thục Sơn.

Chẳng những mọi người đều tới ngay cả vài chưởng môn của các môn phái cũng tới.

Còn lại mấy nhà cũng đều phái người tới đại biểu, đưa hạ lễ lên.

Đối với Thục Sơn mà nói thì dạng thịnh hội này, nếu như người tới quá ít, vậy thì quá mất mặt.

“Lão Ngưu, nhuận thổ lại có thêm một thanh kình kìa!”

Một trâu một tra đứng ở trong phòng bếp loay hoay với khí thế ngất trời.

Trên lò còn nấu một nồi thịt lớn, thịt trong nồi còn chưa đun sôi.

Thịt và canh đều đang sôi.

Sau khi nấu nướng xong xuôi thì được bày đầy ra bàn.

Đến lúc đó đi qua quảng trường, hắn cũng không phải con lừa.

Lý Bình An thì cố gắng luyện thuốc từ sáng sớm đến nửa đêm.

Đống thuốc bị hỏng rơi vãi lộn xộn trên mặt đất.

Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ đến ngày mai để đi tham gia náo nhiệt.

Ngỗng bay ánh trăng xuất hiện.

Đây là một đêm khiến người ta không yên tâm.

Ngày mai là ngày đầu tiên mà tông môn thi đấu, chúng đệ tử Thục Sơn chờ mong ngày này đã rất lâu rồi.

Nhưng mà khi ngày này đến thì, bọn họ lại có chút không biết làm sao.

Kích động, khẩn trương, bàng hoàng.

Khiến Lý Bình An không khỏi nhớ tới kiếp trước hắn tham gia thi đại học. Mười năm học hành gian khổ, quyết thắng chỉ trong giây lát.

Hai ngày rưỡi thời gian, khiến hắn hoảng hốt giống như là một giấc mơ.

Đã từng gian khổ, khẩn trương, nhẫn nại, mờ mịt, đều ở trong hai ngày này rưỡi này vẽ ra một dấu chấm tròn.

Loại tâm tình này, Lý Bình An thật sự là quá hiểu.

Nhưng mà, cũng không liên quan gì đến hắn của hiện tại

Lý Bình An nhấp một miếng nước trà.

Ngồi xếp bằng, tiến vào trạng thái tu luyện.

( mệnh cách màu xanh: Toàn tâm toàn ý)

( mệnh cách màu trắng: Cần năng bổ khuyết )

Hai loại mệnh cách đồng thời phát động, khí tức trong cơ thể như rộng ra, hoặc cao lên, hoặc co lại từ bên trong.

Cũng đẹp đẽ vô cùng.

Hôm nay không thể nghi ngờ một ngày lành tháng tốt.

Trên không trung vạn dặm không có mây, căn cứ theo lời thiên văn các của Thục Sơn mà nói, thời tiết mấy ngày nay rất xấu.

Thục Sơn, đỉnh tiểu Quỳnh,, trên mặt mọi người đều hiện ra chút bất an.

Khẩn trương, bất an, hưng phấn, ngũ vị tạp trần.

“Ha ha ha~”

Tư Đồ Lôi chắp tay đi ra.

Tần Diệu Diệu tò mò hỏi: “Tư Đồ sư huynh, ngươi đột phá rồi sao?”

Tư Đồ Lôi nhếch miệng cười một tiếng, “Không có”

Đám người nhao nhao nhếch miệng.

“Nhưng mà, sư huynh ta có mười hai phần tự tin!”

Tần Diệu Diệu không trả lời lại hắn,xoay người đi hỏi một sư huynh đã từng tham gia hai lần tông môn thi đấu.

“Ta nói cho các ngươi biết, tông môn thi đấu này nếu là ngày bình thường thì ngươi không thể gặp được những nhân vật có máu mặt đâu, với lại đều là những đứa con của trời, rất tài giỏi. Nếu ngươi đối mặt với người có dung mạo xinh đẹp hoặc anh tuấn thì hắc hắc hắc ~ ” Sư huynh cười ha ha một tiếng.

Chọc cho khuôn mặt mấy sư muội ửng đỏ, nhiều nam đệ tử thì lại một mặt phấn khởi. Ngày bình thường, bọn hắn không có cơ hội gì tiếp xúc với sư muội sư tỷ trên đỉnh núi.

Mà tông môn thi đấu không thể nghi ngờ là cơ hội tốt nhất.

Ngược lại là nếu khi luận võ mà thắng được, thì sẽ vô cùng nở mày nở mặt với hàng trăm hàng nghìn người xem dưới đài.

Cái này đúng là vừa tạo được danh tiếng tốt, thuận đường còn mê hoặc được một sư muội trẻ tuổi “Tốt! Chuẩn bị lên đường đi”

Lúc này, phong chủ đi ra, dặn dò đám người vài câu..

Lập tức, đám người của tiểu Quỳnh phong xuất phát.

Mỗi người mang pháp bảo của mình ra bay vọt vào biển mây.

Xa xa từng ngọn núi cao nhấp nhô, khí thế rộng rãi.

Tư Đồ Lôi lớn tiếng nói: “Xuất phát đi! !”

Từng đường ánh sáng khi thì đan vào một chỗ, khi thì phân tán, nhao nhao đi về hướng ngọn núi

chính..

“Lâm Tuyết sư tỷ!” Lúc này, có một đệ tử kinh hô.

Là người của Thông Thiên Phong, bọn hắn xếp thành một hàng đang đi về phía đỉnh núi.

Lâm Tuyết giẫm trên một chuôi kiếm, mỉm cười với mọi người một tiếng.

Mấy tháng không thấy hình như khí tức trên thăn Lâm Tuyết càng hung hiểm hơn.

Đường cong lung linh, mặt mày đẹp như vẽ.

Tựa như một đoá hoa Tử Liên cuối cùng của mùa xuân, nhưng lại lộ ra một khí chất thánh khiết khiến cho người ta không dám khinh nhờn.

Kiếm quang ; như Thần long bay múa, tăng thêm mấy phần sắc màu cho Thục Sơn.

Rất nhiều nam đệ tử ngửa đầu lên nhìn, đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, phát ra một tiếng tán thưởng.

“Ai, các ngươi nhìn xem đó là cái gì?” Có đệ tử la lớn.

Cùng với tiếng gọi ầm ĩ, đám người lại nhìn lại lần nữa.

Hẳn là sư tỷ sư muội nào đó đi?

Chỉ thấy ở giữa sườn núi chính xuất hiện hai bóng người.

Đang oeo lên.

Đám người đứng ở xa nhìn thấy một màn này, cũng không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

Đây đâu được tính là đang tu luyện chứ.

Lý Bình An chắp hai tay sau lưng, chậm ung dung đi lên, tựa như là đang đi trên đất bằng.

Đi theo phía sau là lão Ngưu, nhuận thổ đứng trên vai lão Ngưu.

Lý Bình An cũng chú ý tới mấy người Tư Đồ Lôi, hắn mỉm cười, xem như chào hỏi.

Tần Diệu Diệu kinh ngạc nói : “Là Lý tiên sinh!”

Tư Đồ Lôi thôi động pháp bảo bay qua, “Lý huynh, ta mang ngươi đi một đoạn đường!”

Lý Bình An lắc đầu, “Không cần, đi bộ một chút thì thân thể mới tốt được.

“Vậy chúng ta đi trước”

Lâm Tuyết nhìn Lý Bình An một chút, hơi suy nghĩ,rồi mới bay đi.

“Chuyện ngày đó cám ơn ngươi”

Lý Bình An nghi ngờ: “A? Chuyện gì?”

Lâm Tuyết nói : “Hôm đó sau khi tâm sự với ngươi trong dược cốc ta chợt cảm thấy tâm tình dễ dàng đi rất nhiều”

Lý Bình An cũng không thèm để ý, “Không cần khách khí

Lâm Tuyết gật đầu cười một tiếng, lập tức đứng lên kiếm bay đi.

Mấy chục bóng người phi đi thật nhanh.

Lý Bình An chắp tay, cười nhạt một tiếng.

Sau nửa canh giờ, Lý Bình An và lão Ngưu đi tới một chỗ khá rộng rãi trên quảng trường.

Toà núi chính!!

Vừa rơi xuống đất, nhuận thổ đã vui vẻ hết nhìn đông lại nhìn tây, đây là lần đầu tiên nó tới nơi nhiều người như vậy.

Trên quảng trường cực kì đông vui, người người nhốn nháo, nhất là khách khứa thì càng nối liền không dứt.

Lý Bình An duỗi lưng một cái, ngáp một cái.

Có đông vui thì có thể đi xem nha

“Lão Ngưu, đã chuẩn bị xong hết chưa?”

Lão Ngưu: Bò…...

Lão Ngưu mở chiếc rương sau lưng ra, đồ uống, đậu phộng hạt dưa,ô che nắng.

Quan trọng nhất chính là còn có hình chiếu thạch, có thể ghi chép lại hình ảnh những tu sĩ này chiến đấu để trở về nghiên cứu cho kĩ.

Biết người biết ta, thì mới có thể trăm trận trăm thắng…

11:27

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right