Chương 276: Tham gia náo nhiệt
1498 chữ
Trên quảng trường các đệ tử tập hợp tốp năm tốp ba lại một chỗ, từng người vui vẻ phấn chấn thảo luận về cuộc thi đấu, chờ đợi cuộc thi đấu bắt đầu.
“Hạt dưa, cơm hộp, thuốc chữa thương,, cái gì cần có đều có”
Lúc này, một âm thanh bỗng nhiên vang lên.
Lý Bình An vừa đi vừa hô, lão Ngưu và nhuận thổ đẩy xe đẩy nhỏ theo ở phía sau.
Rất nhanh, đã hấp dẫn lực chú ý của không ít người.
“Cho ta một phần hạt dưa!”
“Cơm hộp này bán thế nào?”
“Năm mai linh thạch”
“Mắc như vậy? Cơm hộp này làm bằng vàng ả?”
Trong hội trường của tông môn thi đấu, lại có người đến làm ăn, điều này quả nhiên là trước đó chưa từng có, cũng đầy mới lạ.
Môn khách đến xem trò vui cũng tò mò bu lại, mua một ít đậu phộng và hạt dưa gì đó.
Nghi thức mở màn được tiến hành đơn giản,sau đó cuối cùng tông môn thi đấu cũng bắt đầu.
Lý Bình An mang theo lão Ngưu và nhuận thổ đi dạo xung quanh hội trường.
Chỉ chốc lát sau đậu phộng và hạt dưa đều được bán ra tất cả.
Tìm nơi trú nắng xong, hắn đổ hạt dưa còn sót lại ra, chuẩn bị chờ một lúc để xem náo nhiệt. Giống như khi cao trung được trông thấy anh em đã cử đi lại một lần nữa trở về trường học. Ghé vào ngoài cửa sổ, vui tươi hớn hở mà nhìn các bạn học vùi đầu đọc sách ở trong phòng học. Sau đó hắn đi đến phố hàng rong mua một chai nước lạnh có ga,rồi ngồi ở dưới gốc cây trồng truong.
Hắn vừa uống nước có ga, vừa cảm thán: Đời này của hắn không thể cảm nhận được tư vị đi thi đại học được nữa rồi –
Lão Ngưu đưa trà lạnh cho Lý Bình An.
Khí hậu mùa hè nóng ẩm, lại thêm thịt cá bình thường vẫn ăn.
Ngẫu nhiên uống một chút trà lạnh cũng rất tốt với thân thể.
Không bao lâu sau là kì luận võ đầy vang dội.
Bởi vì số người đông đảo, cho nên mỗi một đài đều mở màn cùng một lúc.
Muốn đến đài nào xem náo nhiệt thì đến phía dưới đài đấy để xem.
Lý Bình An chọn một nơi náo nhiệt nhất.
Thông Thiên Phong Lâm Tuyết cũng không nhận ra đệ tử nam nào.
Lâm Tuyết tuyệt đối là một trong những đệ tử tinh nhuệ nhất đời thứ nhất của Thục Sơn. Đầu tiên là bối cảnh và gia thế, lại thêm hắn có tài năng xuất chúng, tướng mạo xinh đẹp. Đây hoàn toàn là hiệu ứng minh tinh.
Lôi đài rất lớn, hai bên đều có một loạt ghế.
Ở giữa thì là một cái bàn lớn, ba bàn lớn xếp thành một hàng, đó là vị trí người phán quyết cuộc thi luận võ trên lôi đài.
Hai người thủ lễ với người đối diện, sau đó triển khai tư thế đánh.
“Lão Ngưu, nhanh”
Lão Ngưu vừa vặn mở hình chiếu thạch ra.
Phanh!!
Một giây sau, thân thể tên nam đệ tử kia liền bay ra khỏi đài luận võ. “Thông Thiên Phong Lâm Tuyết thắng”
Dưới đài truyền đến tiếng hoan hô.
“Lâm Tuyết sư tỷ”
“Lâm Tuyết. .”
Kết thúc?
Lão Ngưu đồng tình nhìn thoáng qua nam đệ tử bị đánh ngã trên mặt đất.
Nam nhân này ra tay nhanh như vậy, về sau còn thế nào được –
Lý Bình An lắc đầu, loại chiến đấu này căn bản là không thể rút ra được kinh nghiệm gì.
Nhưng mà đây chỉ là trận tỷ thí đầu thôi, tốt xấu lẫn lộn cũng là bình thường.
Càng về sau,lực lượng chiến đấu càng lên cao.
Lý Bình An vểnh chân bắt chéo, uống trà xong.
Rồi nhận lấy dưa hấu ướp đá mà lão Ngưu đưa tới bắt đầu gặm.
Nhuận thổ cầm quạt để quạt cho hắn.
Trong thời tiết nóng nực như thế này, một bên quạt gió một bên ăn dưa hấu.
Lý Bình An không khỏi cảm thán một câu, “Thế gian này thật tốt đẹp ~”
“Ngươi cũng tới đi”
Một thiếu nữ áo trắng từ xa chạy tới.
Lông mày của nàng cong cong,nàng mặc một bộ quần áo bó sát màu hồng phấn.
Ngô Mộng Khê, là đồng bạn mà Lý Bình An hợp tác nửa đời.
Cũng là nàng nói Lý Bình An nên mở hiệu thuốc để buôn bán.
Ngô Mộng Khê có một đôi mắt cong cong hình trăng khuyết, vũ mị bên trong đôi mắt của nàng lộ ra sự phong tình quyến rũ.
“Ta thấy ngươi đúng là một tên quỷ nghèo, kiếm nhiều như vậy rồi còn chê không đủ, tông môn thi đấu mà ngươi cũng không buông tha cơ hội phát tài”
Lý Bình An cười cười, “Ai ngại linh thạch nhiều chứ.
“Linh thạch nhiều thì ngươi làm được cái gì, ngươi cũng không thể tu luyện, tích lũy để lấy tiền cưới vo à?”
“Sư muội, đây là ai thế?”
Lúc này, một người có dáng dấp thật thà đi tới.
Ngô Mộng Khê nói : “Sư huynh, giới thiệu một chút đây chính là bạn hợp tác của ta, Bình An, vị này là sư huynh của ta Trương Cận Nam
Lý Bình An khẽ gật đầu, xem như chào hỏi với đối phương.
Trương Cận Nam trầm giọng nói: “Sư muội, sắp đến phiên ngươi rồi, ngươi nhanh đi chuẩn bị một chút đi.
“Tốt!”
Ngô Mộng Khê vội vàng đi.
Trương Cận Nam cũng chắp tay với Lý Bình An rồi cũng rời đi.
Thực lực của Ngô Mộng Khê cũng không tệ.
“Lão Ngưu, nhuận thổ, đổi chỗ”
Một người một trâu một tra mang theo ghế đẩu, di chuyển trận địa.
Đối thủ của Ngô Mộng Khê là một tên đệ tử áo trắng.
Song phương báo thân phận của riêng mình xong rồi bắt đầu triển khai tư thế đánh.
Hai người đồng thời di chuyển với tốc độ như nhau, ngươi tới ta đi.
Sắt thép va chạm tạo ra âm thanh liên tiếp, đánh vừa nhanh vừa độc, tiếng kêu vô cùng thanh thúy
êm tại.
Lý Bình An có thể cảm thụ được vô cùng rõ ràng.
Công kích của Ngô Mộng Khê càng lúc càng nhanh, càng ngày càng có tiết tấu, công kích đâu vào đấy.
Khi thấy đối thủ xuất hiện, nàng liền dùng bộ pháp nhanh chóng theo vào, đánh ra một loạt công
kích.
Lấy dài công ngắn, lấy duệ công mạnh, mỗi một chiêu đều vừa đúng.
Rất nhanh, đã chiếm ưu thế.
Nhuận thổ ở một bên hết sức chuyên chú dùng hình chiếu thạch ghi lại khung cảnh này.
Lão Ngưu thì cầm Bổn Bổn nhỏ, một bên nghe Lý Bình An nói, một bên nhanh chóng nhớ kỹ.
“Kiếm của Ngô Mộng Khê quá nhanh, tốc độ và phương hướng đều không cách nào khống chế được.
Đầu đuôi không thể kiểm soát được, cũng tạo thành chướng ngại rất lớn.
Chỉ có thể hao phí tinh lực đi khống chế, mà dạng này là không thích hợp đánh lâu dài.
Nếu ta là người kia, thì sẽ tận lực tránh khỏi công kích của nàng”
Đương nhiên đây chỉ là giả thiết hắn là Ngô Mộng Khê giao thủ với người kia, nếu thật sự để hắn tự
mình ra tay thì căn bản là hắn không cần phải tránh né mũi nhọn.
Lý Bình An nói xong, trong đầu liền hiện ra một chút chiêu thức.
Giống như hắn thật sự hóa thân trở thành người kia và đang quyết đấu cùng Ngô Mộng Khê.
Chỉ cần Ngô Mộng Khê mất đi lợi thế thì kiếm thế của nàng sẽ hoàn toàn phát huy ra, căn bản không còn sức hoàn thủ.
Lão Ngưu giật mình, ghi lại để nhớ cho kĩ.
Có một người là đệ tử đồng môn với Ngô Mộng Khê nghe không nổi nữa bèn lên tiếng ngăn lại.
“Xem ra huynh đài rất có ý kiến với Trúc Diệp Phong kiếm pháp của chúng ta, ở chỗ này nói nhiều cũng không có ý nghĩa gì nữa, không bằng chúng ta tỷ thí một chút đi!”
“Lão Chu, không nên gây chuyện!” Bên cạnh có đệ tử đứng ra khuyên nhủ.
Người được xưng là lão Chu không nghe lời khuyên của người kia mà tiến lên một bước.
“Vừa rồi nghe huynh đài chậm rãi nói, chắc hẳn huynh đài rất hiểu rõ Trúc Diệp Phong của chúng ta,tại hạ muốn thỉnh giáo một chút”
Lý Bình An cười nhạt một tiếng, đứng lên…