Chương 277: Lý Bình An có hơi hẹp hòi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,599 lượt đọc

Chương 277: Lý Bình An có hơi hẹp hòi

1709 chữ

Tên họ Chu kia thấy Lý Bình An đứng lên thì hắn ta lập tức tiến lên một bước, ôm quyền thi lễ.

“Moi!”

Lão Ngưu và nhuận thổ chống nạnh, bảy cái không phục tám cái không phân nhìn về phía đối phương.

Giống như là đang nói, đại ca, chơi hắn đi!

Lúc này mới nghe thấy Lý Bình An nói, “Lão Ngưu, nhuận thổ chúng ta đi thôi”

Nói xong, Lý Bình An quay người rời đi.

Lão Ngưu đang uống trà sửng sốt một chút rồi vội vàng đuổi theo.

Một người một trâu một tra nhanh chóng nhanh rời đi.

Đổi một nơi khác rồi lại tiếp tục bắt đầu chuyện lúc trước.

Vì chút chuyện nhỏ này mà làm tổ chuyện ra là điều không cần thiết.

Không thể chậm trễ chuyện của hắn được.

Tên đệ tử họ Chu nhếch miệng, hừ một tiếng.

“Hắn ta chỉ được cái miệng thôi!”

“Được rồi, bớt tranh cãi đi”

Một hồi gió bão còn chưa bắt đầu thì đã kết thúc.

Lý Bình An đổi một vị trí rồi tiếp tục xem Ngô Mộng Khê chiến đấu.

Đối diện là đệ tử áo trắng đang lấy ra ba tấm bùa liên tiếp để phối hợp với công pháp tu luyện của

Tiếng nổ tung vang lên, một lực lượng khổng lồ giống như cối xay không ngừng nghiền ép Ngô Mộng Khê.

Mỗi một lần oanh kích đều có trận pháp nhỏ xíu không ngừng hình thành,không ngừng lớn mạnh. Lão Ngưu vừa lật sách vừa ghi chép.

Liên

quan tới phương pháp chiến đấu của tu sĩ, Lý Bình An cảm thấy hắn vẫn hiểu quá ít.

Sau khi xong, hắn tự cuốn chính hắn vào trong.

Tưởng tượng ra hắn đang giao thủ cùng một người trong đám người đó, đối phương dùng chiêu thức gì và hắn nên đối phó ra sao.

Đầu tiên hắn sẽ mang Bạch Ngọc Kinh ra, phong tỏa tất cả thuật pháp của hắn.

Sau đó hắn và lão Ngưu sẽ đi lên hành hung một trận.

ân~

Lý Bình An nhẹ gật đầu, ám chỉ là hắn sẽ làm như vậy.

Không bao lâu sau, chiến đấu kết thúc.

Ngô Mộng Khê thắng, tên đệ tử kia thì bồi thường một kiện pháp bảo.

Luyện khí sĩ giống như là Doraemon vậy, ai cũng không biết một giây sau đối phương sẽ móc ra cái gì từ trong túi mình.

Lý Bình An chăm chú nhớ kỹ vào đầu, về sau khi giao thủ với luyện khí sĩ thì nhất định phải xuất thủ nhanh chuẩn và hung ác.

Không cho đối phương có cơ hội phản ứng.

Lý Bình An nhẹ gật đầu như có điều suy nghĩ.

Luận võ vẫn đang tiếp tục, có người thua thì cũng có người thắng.

Có nơi hoàn toàn yên tĩnh, dưới đài căn bản là hoàn toàn không có người vây xem.

Có nơi lại vô cùng náo nhiệt, đệ tử vây xem tập trung tinh thần,tiếng hoan hô và âm thanh ủng hộ liên tiếp nhau.

Thỉnh thoảng có đệ tử bị trọng thương nên được khiêng xuống.

Tuy nói mỗi một đài luận võ đều có trưởng lão tọa trấn nhưng đồng thời cũng có quy định không

cho phép đánh nhau xảy ra án mạng, thế nhưng đao kiếm lại không có mắt.

Khi đang luận võ, binh khí vô tình, ai có thể đảm bảo sẽ không làm bị thương ai chứ?

Đến buổi trưa, mặt trời càng lên cao hơn.

Có một tên đệ tử bất hạnh bỏ mình khi đang luận võ.

Trận luận võ kia, Lý Bình An vừa lúc ở dưới đài.

Hai bên đánh cực kì thảm thiết, thủ đoạn nào có thể dùng được thì đều sử dụng hết. Cố gắng liều mạng lần cuối cùng.

Kết quả, một bên không dừng tay, một bên lại mất đi năng lực tránh né.

Trưởng lão ra tay chậm nửa nhịp dẫn đến một chết một trọng thương.

Thảm a –

Lý Bình An mang theo băng ghế, nhìn thấy chỗ kia náo nhiệt nhất thì tiến tới.

Một người một trâu một tra ngồi trên ghế dài, vểnh chân bắt chéo.

Một người uống rượu, một người bóc đậu phộng.

Thỉnh thoảng còn vỗ tay bốp bốp hai cái.

Đánh hoàn toàn chính xác và đặc sắc, không như hắn chỉ dùng mấy chiêu là xong.

Không so chiêu nhiều mà là so sự tinh túy.

“Ủng hộ Chu sư huynh!”

Ngô Mộng Khê đắc thắng không lâu sau, giờ phút này đang đứng dưới đài ủng hộ sư huynh đồng

môn.

Lý Bình An đập hạt dưa, người trên đài kia chính là tên đệ tử họ Chu muốn luyện tập một chút cùng Lý Bình An.

Hai người trên lôi đài ngươi tới ta đi, thế công của người đối diện như thủy triều,mỗi một chiêu đều nhanh gọn bất thình lình khiến cho người ta khó lòng phòng bị.

Thủ quyết không ngừng biến hóa, khi thì giãn ra, khi thì trong nháy mắt.

Khiến tên đệ tử họ Chu ứng chiến không kịp.

Dưới đài, Nhuận Thổ đang xem trò vui hừ một tiếng, chỉ có chút bản lĩnh đấy còn khiêu khích lão đại nhà ta

Lão Ngưu gật đầu, ra vẻ đồng ý, vừa rồi nên chơi chết hắn!!

Lý Bình An đập cho bọn họ một cái.

Ở chỗ này xem náo nhiệt, cắn hạt dưa uống trà lạnh như vậy không phải thích hơn sao?

“Trở về viết một bài nghị luận văn hai trăm chữ, phải thêm ba trăm chữ ca ngợi ta. Nhuận thổ:

Người ta còn không biết viết chữ

Theo sau một tiếng hét thảm, tên đệ tử họ Chu bay ra khỏi đài.

“Chu sư huynh!”

“Nhanh bảo vệ tâm mạch cho hắn.

Trước ngực bị đánh ra vài vệt máu, máu tươi lập tức phun ra ngoài, nhuộm đỏ cánh tay và vạt áo của hắn.

“Mau mau!”

Trưởng lão trầm giọng nói: “Mau gọi đội ngũ chữa bệnh đến!”

Nói xong liền dùng một chưởng vỗ lên người Chu đệ tử.

Một cỗ chân khí hùng hậu từ trong cơ thể của hắn phát ra, khiến sắc mặt tên đệ tử họ Chu trong nháy mắt trở nên hồng nhuận phơn phớt như ban đầu.

Lý Bình An khẽ nhíu mày, trưởng lão này mặc dù công lực thâm hậu.

Nhưng chỉ hiểu vẻn vẹn có chút tri thức y học nông cạn và không chuyên nghiệp.

Tên họ Chu kia bị thương nguyên khí cực nặng,dạng này nếu như dùng công lực quá mạnh mẽ thì

sẽ bị giữ lại trong cơ thể hắn, căn bản là hắn cũng không thể nhận lấy được.

Bóng dáng Lý Bình An chợt loé lên, thi triển Yến Tử Xuyên Vân Tung, xông vào giữa đám người. “Nhường đường một chút!”

Rồi hắn vung tay lên, châm như thiểm điện, nhập huyệt như gió.

Mấy cây ngân châm đâm vào trên người tên đệ tử họ Chu.

Rồi hắn lại khoát tay, ngăn cản tên trưởng lão còn đang muốn truyền thêm chân khí vào người tên đệ tử họ Chu kia.

Sắc mặt trưởng lão khẽ biến đổi, tay cầm vạch ra một đường lưỡi tròn.

Kình lực xuyên xương, sau đó hắn ta hô một tiếng đẩy ra.

Lý Bình An dùng sức nắm chặt lấy, trầm giọng nói: “Lại truyền thêm nữa thì hắn ta sẽ chết. Trưởng lão cảm nhận được trên tay có một lực lượng truyền đến thì khẽ nhíu mày lại.

“Ngươi là?”

“Thầy thuốc.

Lý Bình An lấy châm tán khí, dùng ám kình đánh vào huyệt của hắn để lưu thông máu cho hắn. Lại cho hắn uống thuốc chữa thương được làm từ trước đó, tuy thuốc này không thể cứu người trở lại như thường được.

Nhưng cũng có thể trị những tổn thương bên trong cơ thể,cũng coi như là có hiệu quả.

Hành động này, chỉ là biện pháp dùng lúc khẩn cấp mà thôi.

Cùng với đó, hắn làm hô hấp nhân tạo giúp trái tim đập lại cho hắn, những việc còn lại thì giao cho y sư của Thục Sơn.

Đệ tử họ Chu phun ra một ngụm máu tươi bị giữ trong cổ họng rồi nhìn Lý Bình An.

” Cảm …Cảm..ơn”

Chữ cảm ơn của hắn còn chưa kịp nói ra thì Lý Bình An đã buông lỏng tay. Đệ tử họ Chu bị quăng xuống đất phát ra một tiếng rên rỉ đầy thống khổ. Lý Bình An quay người rời đi đi.

( kinh nghiệm lương tâm thầy thuốc + 20 )

Lão Ngưu giơ ngón tay cái lên, xét đến tổn hại thì vẫn phải là ngươi.

Khoé miệng Lý Bình An nhẹ nhàng câu lên, vẫn còn hơi mang thù vặt-

“Nhuận thổ,cuộc chiến đấu mới vừa rồi đã ghi chép lại chưa?”

“Lão Ngưu, bút ký đã làm xong chưa?”

“Bò….Ò…!”

“Rất tốt.”

” Lý Bình An hài lòng gật gật đầu, sau đó chắp tay, một trâu một tra chậm rãi ung dung theo sau lung.

Quanh hắn vẫn rất ồn ào náo nhiệt, vừa rồi xảy ra chuyện gì cũng không ảnh hưởng chút nào đến bầu không khí nhiệt liệt này.

Có người đang chém giết trên võ đại, có người đứng nơi đó vỗ tay khen hay.

Có người thì tốp năm tốp ba ngồi ở trong góc, bưng chén rượu, xem người ta thảo luận bên nào thắng bên nào thua.

Lý Bình An đi trong đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

Sau khi tìm được vị trí thoải mái thì hắn bèn dựa vào cây nghỉ ngơi.

Nhuận thổ bưng trà đến.

Lý Bình An nhấp một miếng trà lạnh, hừ khẽ rồi hát

Để buổi chiều, ánh nắng ấm áp bao phủ toàn thân, mặc cho suy nghĩ xuyên qua tiếng động lớn rầm

rĩ và phức tạp.

“Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng.

Không nên lười biếng, làm việc!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right