Chương 278: Đoán chừng là sắp đến số rồi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 617 lượt đọc

Chương 278: Đoán chừng là sắp đến số rồi

Tông môn thi đấu còn phải diễn ra thêm vài ngày nữa.

Bởi vì nhân số các đệ tử quá nhiều, cho nên chỉ tỷ thí vòng thứ nhất thôi đã kéo dài đến hai ngày. Vòng tỷ thí thứ nhất lẫn lộn người xấu người tốt, vòng thứ hai rõ ràng có thể nhìn thấy cường độ tăng lên thêm một cấp bậc.

Đến vòng thứ ba, chiến đấu càng kịch liệt hơn.

Các loại thủ đoạn, chiêu thức tầng tầng lớp lớp.

Có thể nói là giống như cờ trống khiến cho người ta phải trầm trồ khen ngợi là vô cùng đặc sắc.

Mỗi ngày đều chứng kiến những cảnh tượng như vậy nhưng Lý Bình An làm không biết mệt.

Mỗi ngày đều xách ghế dài đến sớm để chọn một chỗ tốt chờ đợi vở kịch mở màn.

Về phần ai thắng ai thua, hắn cũng không thèm để ý.

Hắn vốn chỉ là một người bình thường, cũng không tham dự vào trong.

Lý Bình An ưa thích loại cảm giác này.

11:28

Ở bên ngoài nhìn người trong sân vì một mục tiêu nào đó mà truy đuổi lẫn nhau và phân cao thấp

với nhau.

Việc thắng lợi này là vô cùng quan trọng với bọn họ.

Có thể đối với hắn mà nói thì đây chỉ là một trò hay.

Đương nhiên, Lý Bình An cũng không phải chỉ đơn thuần là đến xem lịch.

Hắn cũng học được rất nhiều thứ từ những tu sĩ này.

Cao thủ so chiêu, việc phân thắng thua cần có rất nhiều yếu tố.

Vừa phải xem trời lại còn phải xem đất có tạo điều kiện thuận lợi hay không.

Còn phải xem cảm xúc ngay lúc đó, nếu có chút sơ sẩy thì có khả năng sẽ thất bại trong gang Lão Ngưu ghi chép trên cuốn sổ nhỏ như sau.

“Cao minh kỳ thủ, mỗi lần đi một bước, đều phải trải qua việc nghĩ sâu tính kỹ.

Mỗi lần đi một bước, thì sẽ phải nghĩ tới bước thứ hai, bước thứ ba, thậm chí nhiều hơn.

Mà Lý Bình An lại là trường hợp đặc biệt, hắn sẽ trực tiếp lật đổ ván cờ- ”

tác.

Nhuận Thổ gật đầu, không hổ là đại ca của ta.

Mấy ngày sau, Top 32 rốt cục đã ra lò.

Những ngày này việc tranh đấu với cường độ cao đã khiến rất nhiều đệ tử hứng chịu những mức độ thương tổn khác nhau.

Cho nên những cuộc tỷ thí tiếp theo sẽ được diễn ra sau mười ngày nữa.

Lý Bình An đánh giá một chút, nếu như hắn tham gia tỷ thí.

Thì gần như không cần nghỉ ngơi, trong quá trình chiến đấu thì tu sĩ khó tránh khỏi việc bị mài mòn nhất định với cơ thể của bản thân.

Lại càng không cần phải nói đến sau khi chiến đấu thì chân khí trong cơ thể sẽ bị tiêu hao nghiêm trọng.

Phải qua một thời gian tĩnh dưỡng thì mới có thể khôi phục được.

Trước khi khôi phục lại bình thường thì tất nhiên công lực sẽ giảm bớt đi nhiều.

Mà Lý Bình An tu luyện Quy Tức công.

Mặc dù sự tiến triển trong tu luyện vô cùng chậm chạp, thế nhưng ưu điểm cũng rất rõ ràng Năng lực khôi phục mạnh, có thể tụ tập càng nhiều lực lượng hơn nữa và bộc phát ra lực lượng

mạnh hơn.

Với lại nếu có đầy đủ sức lực thì vẫn có thể đột phá được. Hoặc là sẽ tiêu hao phần lớn,có lợi cho việc đánh lâu dài.

Lý Bình An gật gật đầu, nam nhân thì phải bền bỉ ~

“Lão Ngưu, đã chuẩn bị xong chưa?”

“Bò….Ò… ~ ”

Trong phòng bày một thùng tắm, bên trong là các cây thuốc cần dùng.

Đây là thuốc tắm mà Lý Bình An mới nghiên cứu ra.

Thuốc tắm là một loại hưởng thụ xa xỉ với tu sĩ.

Nói như vậy, nhưng vài tên vũ phu cũng rất thích dùng nó để rèn luyện thân thể.

Giá cao chót vót như muốn lấy mạng người ta thường tốn một đống dược liệu, cần phải mấy ngày

mấy đêm không ngủ không nghỉ để chiết xuất.

Người bình thường căn bản là không đủ sức.

Cho nên, Lý Bình An tự dùng các loại thảo dược để chế tạo ra.

Vì thế, hắn mua mấy quyển phương thuốc, làm thí nghiệm mấy lần.

Trước đó trong phòng tắm, hắn lấy ta ba bình trắng nhỏ, đổ ra ba loại chất lỏng.

Nhìn kỹ thì nước thuốc giống như một đống bùn vừa đen vừa dày, chậm rãi bốc lên bọt khí.

Lý Bình An cởi quần áo ra, chui vào.

“Hồ – ”

Lý Bình An lấy ý niệm dẫn thanh khí nhập vào kinh mạch, phong bế mũi lại rồi dẫn vào trong đan điền.

Màng tim tán lạc, khí hải quán chú đi vào đan điền.

Để trọc khí bài xuất từ mười ngón tay,lòng bàn tay, hai chân và lòng bàn chân.

Khiến dược hiệu hoàn toàn phát huy ra, khí nóng càng phát ra mạnh, ngũ tạng lục phủ càng giống như bị bàn ủi ủi nóng.

Nước lập tức sôi trào, bọt khí văng khắp nơi.

Loại cảm giác khác thường này, một mực tiếp tục đến sáng sớm ngày thứ hai.

Lý Bình An chỉ cảm thấy thân thể vừa sưng lại vừa ngứa, đau nhức toàn thân, khô nóng khó nhịn.

ân, từ cảm giác nhìn lại.

Hẳn thất bại.

Lúc này, lão Ngưu và Nhuận Thổ đi tới.

Sau khi nhìn thấy Lý Bình An, vẻ mặt chúng đầy sợ hãi.

Ta di! ?

Nhuận Thổ và tra tra kêu lên.

Lý Bình An sững sờ nửa ngày mới hiểu ra ý của chúng,hắn biến thành người tí hon rồi sao? Chỉ thấy khắp người Lý Bình An nổi lên một tầng đỏ ửng giống như là bị hỏa thiêu,

Không chỉ thất bại mà hình như còn có tác dụng phụ.

Ngày thứ hai, màu trên người Lý Bình An biến thành màu vàng.

Ngày thứ ba, thì là màu đen.

Ngày thứ tư, là màu xanh lá.

Khá lắm, giống y như bảy sắc cầu vòng vậy.

Cho đến Top 32 người bắt đầu tỷ thí, Lý Bình An vẫn không tìm được cách để thành công.

Không phải chỉ tốn nhiều hơn tí thời gian thôi sao,ta cũng không tin!

Lý Bình An vểnh chân bắt chéo, thu hồi suy nghĩ, lực chú ý đặt ở trên đài luận võ.

Lão Ngưu đã sớm điều tra xong Top 32 sẽ thi đấu với nhau, thậm chí còn có một số bát quẻ nhỏ. Giống như là ai thân với ai, ai với ai vì chuyện gì mà thù nhau.

Đối với việc hóng hớt ăn dưa bở này thì loài người không bao giờ hết hứng thú.

Lão Ngưu: Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp.

Lý Bình An đập hạt dưa, thỉnh thoảng gật đầu.

Hiện trên đài tỷ thí là hai người, một là trúc Diệp Phong Thanh Loan, một vị là nữ đệ tử tiểu Quỳnh phong tên Mặc Linh..

Trước khi hai người tiến vào Thục Sơn thì hai người chính là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư. Nghe nói còn có hôn ước với nhau.

Mà sau khi tiến vào Thục Sơn, bởi vì tài năng hơn người cho nên Mặc Linh được rất nhiều trưởng lão yêu thích.

Đạt được rất nhiều tài nguyên tu luyện, từ đó mà tu vi tiến bộ thần tốc.

Trái lại Thanh Loan, bởi vì một lần có nhiệm vụ.

Không để ý đến tu vi của bản thân mà xả thân cứu Mặc Linh dẫn đến việc tu vi bị hao tổn.

Từ đó gánh chịu hai chữ phế vật trong miệng người khác.

Từ đó về sau, Mặc Linh cũng dần dần xa lánh Thanh Loan.

Mà dưới đài có một nữ nhân với khuôn mặt lo lắng chính là tiểu sư muội của Thanh Loan.

Cũng yêu mến Thanh Loan đã lâu, không rời không bỏ.

Lão Ngưu chậm rãi kể câu chuyện xưa cũ kia ra.

Trong lòng Lý Bình An hô to quá đặc sắc.

Chuyện xưa này nếu được viết ra tiểu thuyết thì đủ để viết ra mấy triệu chữ đó.

Nhìn người khác rồi nhìn lại mình một chút.

Chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung, “Bình thường ~ ”

Chuyện xưa còn chưa kết thúc, lão Ngưu đang tiếp tục kể chuyện.

Chẳng biết tại sao, gần đây tu vi của Thanh Loan đột nhiên tăng mạnh, rất có thể sẽ vượt qua tu vi ngày xưa.

Lý Bình An phun vỏ hạt dưa, đoán chừng là thiếu niên này sắp đến số rồi…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right