Chương 279: Thư Cảnh Dục gửi
Tay Mặc Linh bấm pháp quyết, lửa lớn biến dài mấy trượng đánh về phía Thanh Loan.
Lại bị một kiếm của Thanh Loan chặt đứt.
Thực lực hai người đều không tầm thường, lại thêm việc có quan hệ thế này nữa.
Cho nên xung quanh họ đầy đệ tử đứng xem trò vui.
Lại một đợt phi kiếm đánh tới, Mặc Linh phun ra hai ngụm máu tươi, bộ dáng lung lay sắp đổ.
“Thanh ca ca. Ngươi quả thực nhẫn tâm như thế sao?”
Thanh Loan lạnh hừ một tiếng, dùng thân kiếm đánh rơi nàng ta xuống dưới đài.
“30 năm Hà Đông 30 năm Hà Tây, không ai mãi mãi hèn!!”
Lý Bình An: E(© Ve”)
Đặc sắc! !
Là cực phẩm bên trong cực phẩm.
Chiến đấu kế tiếp cũng đặc sắc như vậy, rất nhanh Top 16 đã được phân ra.
Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu đã bị đào thải sau cuộc thi đấu lựa chọn Top 100 rồi. Top 16 thì Lý Bình An chỉ biết mỗi Lâm Tuyết.
Lâm Tuyết một đường giết tới, cuối cùng lại bất hạnh bại trận.
Trận thi đấu này cực kì náo nhiệt, cuối cùng hơn một tháng sau mới hạ màn.
Nghe nói bên thắng có thể nhận được một pháp bảo của Thục Sơn, tứ cường, Top 16. . . Đều có thể nhận được những sự ban thưởng khác nhau.
Với lại những người này còn biết xuống núi lịch luyện.
Tuy nhiên những người kia không có quan hệ gì với Lý Bình An.
Hắn chỉ là một người xem trò vui.
Vở kịch kết thúc, hắn đi về dược cốc trồng trọt.
Một người một trâu một tra ngồi trong phòng thảo luận chi tiết về cuộc tỷ võ.
Lý Bình An nói tiếng người.
Lão Ngưu kêu bò….Ò… Bò….Ò..
Nhuận Thổ huyên thuyên nói xong.
Khiến cho người ta cực kì khó hiểu là bọn họ giao lưu như thế nào.
Thời gian trở về quỹ đạo.
Lý Bình An mang theo lão Ngưu bắt tay vào nghiên cứu thuốc tắm, Nhuận Thổ thì ở một bên trợ thů.
Năm hướng nhanh chóng bắt đầu, lúc sáng mới gấp dây cung.
Đảo mắt, thời gian hai năm rưỡi liền đi qua.
Lý Bình An ngồi xếp bằng trong thùng tắm, qua hai năm nghiên cứu, thuốc tắm đã được làm ra gần như hoàn hảo.
Chí ít sẽ không giống trước kia, trên thân biến hoá đủ bảy màu sắc khác nhau.
Hồi lâu sau, khí nóng trong cơ thể hắn dần dần thối lui.
Hóa thành một dòng lũ lớn, lao nhanh vào trong thân thể hắn.
Tựa như là một con ngựa hoang mất cương, chỉ cần có thể khống chế lại, thì có thể thành công.
Thân th không ngừng run rẩy trong nước thuốc, mỗi một lần hô hấp, đều phun ra một ngụm khí trắng.
Lão Ngưu và Nhuận Thổ cầm vũ khí, đứng ở ngoài cửa hộ pháp cho Lý Bình An.
Nhuận Thổ dùng đôi mắt cảnh giác nhìn bốn phía, lúc này nó bỗng nhiên chú ý tới trên mặt đất có một con giun đang ngọ nguậy.
Sau đó liền chém con giun đang dựng thẳng thành hai khúc, miễn cho nó ảnh hưởng đến việc tu hành của lão đại.
Lý Bình An phun ra một ngụm khí bẩn.
Thành công! !
Giống như là từ một vũng đầm nước biến thành một vũng đầm sâu.
Mỗi một khiếu huyệt, mỗi một đường kinh mạch, đều hóa thành bảo tàng vô cùng vô tận.
Lý Bình An hài lòng gật gật đầu.
Người nha, trong sinh hoạt hàng ngày khi thì bận rộn lúc lại nhàn nhã.
Khi thì phấn khích vui mừng, khi thì cảm thán.
Không thể nói là đã hình thành thì sẽ không thay đổi, mà phải phong phú mới thích.
“Lão Ngưu, Nhuận Thổ đêm nay ăn lẩu!” Trong giọng nói của Lý Bình An không che giấu nổi sự vui
vê.
Nhuận Thổ đang phá huỷ tổ kiến, nghe thấy Lý Bình An nói vậy thì.
Vui vẻ mà quay đầu lại “Lão đại, ngươi cuối cùng cũng thành công! !”
Hai năm rưỡi,nó theo Lý Bình An hai năm rưỡi.
Nhuận Thổ tiến bộ mạnh mẽ, bước lên con đường tu hành, cũng biết chữ và biết nói chuyện.
Hơi gió nhẹ nhàng thổi qua,ngoại trừ ngẫu nhiên có một hai tiếng ve kêu,còn lại trong được cốc cực kì yên tĩnh.
“Lão Ngưu, ngươi không để lại cho ta chút thịt bò nào sao!” Lý Bình An chất vấn.
Lão Ngưu không trả lời hắn, tiếp tục chăm chú nhìn vào nồi thịt.
Trong nồi, thịt và canh đều đang sôi trào, hương vị cay ngon, mỗi một phiến thịt đều mang theo một mùi thuốc.
Mùi thơm xông vào mũi, làm cho người ta thèm nhỏ dãi.
Lý Bình An đứng người lên, “Chúng ta chỉ ăn cơm thôi cũng nhàm chán, hay là vừa chơi game vừa
ǎn.”
Lão Ngưu và Nhuận Thổ nhìn hắn với ánh mắt tò mò.
Lý Bình An nói tiếp: “Đều là người có thân phận, muốn chơi thì phải chơi cho có văn hóa.
Thi đấu thơ đi, ai làm nhiều thì ăn nhiều thịt.
Ta đi trước, lấy Nguyệt Sắc làm đề
Lại là Động Đình nợ Nguyệt Sắc, đem thuyền mua rượu bên cạnh Bạch Vân.
Hai câu thơ, ta ăn hai miếng thịt”
Lý Bình An vớt ra hai miếng thịt từ trong nồi, tinh tế nhấm nuốt.
Kế tiếp là lão Ngưu.
Lão Ngưu: “Bò….Ò… Bò…Ò… Bò….Ò… ~ ”
Lý Bình An gật gật đầu, “lão Ngưu nhà ta rất có tài văn chương, ngươi cũng ăn hai miếnh đi
Lão Ngưu cũng kẹp hai miếng thịt.
Lý Bình An nói : “Nhuận Thổ, ngươi thì sao?”
Lão Ngưu cười hắc hắc, Nhuận Thổ mới vừa biết chữ không bao lâu.
Nói chuyện còn không lưu loát thì đừng nói đến làm thơ.
Nhuận Thổ trầm ngâm một lát, mở miệng nói: “Nguyệt Sắc Thanh Hàn lộ chưa hi, đầy Thiên Tinh
đấu đêm chìm hơi.
Nhà ai to rõ đông lâu địch, nhận sai Hằng Nga khoản trúc.
Tiếng mưa rơi trắng đêm Ngọc Long ngủ,lúc như thăm rừng bỏ chỗ ở, phiền muộn Lan Lăng ruộng ngày xưa
Nguyệt Sắc mênh mông dạng Bích Lan, dựa lâu người còn đấu lan can.
Lý Bình An: Q.
Lão Ngưu: ( • _ )
Lão Ngưu nhìn thịt bò trong nồi một chút rồi lại nhìn Lý Bình An
Lý Bình An: “Lão Ngưu, chơi nó!”
Nhuận Thổ:
“A a a cứu mạng a ~
Bên trong dược cốc lập tức truyền đến một trận truy đuổi đùa giỡn.
Phòng nhỏ ấm áp như xuân, ngoài cửa sổ bóng đêm như vẽ.
Cuộc sống như vậy so với hiệp lữ đao quang kiếm ảnh và nhu tình trên giang hồ thì đơn giản hơn rất nhiều, lại thêm mấy phần ấm áp bình thản,
“Bình An, Bình An!”
Sáng sớm Bạch Hạc đưa tin đứng ngoài cửa sổ réo không ngừng.
Thấy Lý Bình An không trả lời thì chửi ầm lên.
“Mù lòa! Tên mù loà chết tiệt kia!”
“Nếu còn không đi ra, ta ngất ở lỗ đít lão Ngưu nhà ngươi”
Lời còn chưa nói hết, một bóng dáng màu đen chợt lóe lên.
Một tay Nhuận Thổ xách Bạch Hạc “Ngưu ca, xử lý như thế nào? Là nướng hay là nấu?”
Lão Ngưu: “Bò….Ò… ~ ”
Bạch Hạc: “Nó nói cái gì?”
Nhuận Thổ: “Ngưu ca nói đem ngươi treo lên, cho ngươi hết lắm mồm thì thôi.”
Bạch Hạc thở dài một hơi, chỉ là treo lên thôi sao, đơn giản như vậy.
Nhuận Thổ tiếp tục nói: “Treo lên xong rồi đánh một trăm cái.”
Bạch Hạc:
Lý Bình An duỗi lưng một cái, không để ý đến những tiếng ồn ào bên ngoài
Sau khi nhận được tin tức hắn bảo lão Ngưu đưa tiền đưa thư cho Bạch Hạc . Tin tức này là Cảnh Dục truyền đến…