Chương 274: Thẻ cược đặt chỗ này đâu rồi?
1477 chữ
Ong mật xếp thành đàn, thấp giọng khẽ hát.
Bươm bướm uyển chuyển nhảy múa bên trên lá rau cải xanh ngát. Lâm Tuyết mở mắt, sững sốt một lát.
Ta. Ngủ thiếp đi?
Lâm Tuyết mím môi, nhìn chồi non cách đó không xa.
Nàng tiến tới nhìn thoáng qua, trên mặt lộ ra vẻ mặt đầy say mê.
Thật đẹp ~
Lâm Tuyết duỗi tay sờ phát hiện bên cạnh đó là dược liệu mà Lý Bình An đã chuẩn bị xong cho nàng.
Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, chẳng biết tại sao giống như cả người đều nhẹ nhàng đi rất nhiều.
Lý Bình An ngáp một cái.
(.)
Tông môn thi đấu sao? Cũng không có quan hệ gì với hắn.
Nhưng mà trận náo nhiệt này hắn cũng có thể đi xem một chút. Mặc kệ, tiếp tục tu luyện thôi.
Hai ngày sau, Tư Đồ Lôi đến tìm Lý Bình An.
“Mai lại lên, ta muốn bế quan tu luyện!” Tư Đồ Lôi tích cực vô cùng.
“Vì tông môn thi đấu?”
Tư Đồ Lôi gật đầu, “Trong khoảng thời gian này ta không được ra ngoài, cho nên ta đến nếm thử tay nghề của ngươi”
Lý Bình An dựa vào ghế, vẻ mặt đầy thoả mãn.
“Vậy khả năng khiến ngươi phải thất vọng rồi,hôm nay ta không có tâm trạng nấu cơm.”
Tư Đồ Lôi nói : “Lão Ngưu đâu? Nó làm cũng được.”
“Nghe nói Quỳnh phong có một con trâu thông minh cực kì, nó chạy đi xem náo nhiệt rồi”
Tư Đồ Lôi ra vẻ đáng thương nói: “Lý huynh, chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm thấy huynh đệ ta lòng tràn đầy hi vọng mà đến, nhưng lại thất vọng ra về sao?”
“Rất nhẫn tâm”
“Ta bỏ tiền”
Lý Bình An lập tức đứng lên, “Sao không nói sớm chứ”
Không lâu sau, một bàn mỹ vị lớn được dọn lên bàn.
“Ưm, trứng gà này ăn ngon thật!”
Lý Bình An thản nhiên nói: “Đó là tất nhiên, trứng gà này là từ trong phao câu gà,tính thời gian vào trong miệng ngươi cũng chưa dùng đến thời gian một chén trà đâu.
Tông môn thi đấu, đối với đệ tử Thục Sơn mà nói là một ngày vô cùng quan trọng.
Đa phần đệ tử đều lựa chọn bế quan tu luyện trong khoảng thời gian này.
Dù sao nếu khi ra trận mới mài gươm, thì chắc chắn sẽ thua không thể nghi ngờ.
Thậm chí vài đệ tử bình thường chỉ ăn xong rồi chờ chết, cũng làm bộ tu bắt đầu tu luyện. Không có đệ tử tông môn nhưng vẫn còn một ít nhiệm vụ trong tông môn.
Cái này có thể là tiếp đón khách khứa của Thục Sơn.
Số tiền được thưởng cũng khá nhiều, chỉ là mấy nhiệm vụ nhẹ nhàng như đón tiếp khách khứa này không phải ai cũng làm được.
Thế là mấy người từng theo Lý Bình An biết đến Vạn Sự các cũng tự nhiên mà nghĩ đến Lý Bình An. Khi hắn tìm tới chỗ Lý Bình An, đúng lúc Lý Bình An đang câu cá bên hồ nước.
Tông môn thi đấu sắp đến, đa phần đệ tử đều lựa chọn bế quan.
Cho nên gần đây cực kì nhàm chán.
Tạm thời không cần phải tăng cường việc luyện thuốc, hình như việc tu luyện của hắn cũng đang gặp bình cảnh.
Cho nên, Lý Bình An cũng không có việc gì để làm.
Cho nên hắn không phải kéo đàn nhị, thì là đang câu cá, thỉnh thoảng hắn cũng đứng trong sân tập chút võ.
Hoặc là chăm sóc hoa hoa cỏ có trong sân, giống như hắn đã sớm quen với sinh hoạt của những người già.
Những đệ tử khác trong dược cốc, hâm mộ đến mức cắn nát răng hàm.
Chỉ có thể ở trong lòng tự an ủi mình.
Không cần tức
Hôm nay cố gắng của ta, là vì để cho ngày mai tốt hơn.
Ngồi ăn rồi chờ chết là không có tương lai gì.
Lý Bình An thấy vậy, chỉ đáp lại bằng nụ cười thân thiện.
Tiểu đao nói rõ ý đồ đến.
Lý Bình An hơi do dự một chút sau đó từ chối.
Vừa hay là tạm thời bây giờ hắn cũng không thiếu linh thạch.
Thứ hai là tông môn thi đấu sắp bắt đầu, Lý Bình An không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Một đời trước, thuở thiếu thời.
Hắn luôn cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm, luôn cảm thấy cả một đời này quá dài.
Nhưng trưởng thành theo tuổi tác, lại luôn cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, luôn cảm thấy cả một đời quá ngắn.
Muốn làm nên việc, làm thật nhiều việc.
Nhưng thời gian ít ỏi khiến bản thân hắn chỉ có thể lựa chọn, rơi vào đường cùng nên hắn đành phải từ bỏ rất nhiều chuyện.
Có thể đời này tuổi thọ của hắn kéo dài, vậy thì phải cố gắng tận dụng tất cả.
Tiểu đao kinh ngạc hỏi: “Lão huynh, ta không nghe lầm chứ. Đây là ngươi sao?”
Lý Bình An cười cười, gậy trúc vừa nhấc lên.
Một con cá nhỏ đã cắn câu, vảy cá màu bạc dưới ánh nắng chiếu rọi toả ra sóng nước lấp loáng.
“Lão huynh,bây giờ ngươi đang làm gì? Nhiệm vụ cũng không làm lại chạy đến chỗ này câu cá?”
Lý Bình An nói, “Câu cá có thể hun đúc tính tình, thay đổi một cách vô tri vô giác tính tình của ta, dùng để chữa tính nôn nóng rất tốt, cớ sao ta lại không làm chứ.”
Lý Bình An ngẩng đầu, lại nói : “Thế nào, ngươi có muốn ở lại câu cá với ta không?”
Tiểu đao thất vọng rời đi.
Qua không lâu sau, Lý Bình An nhận được năm bức thư.
Theo thứ tự là Cảnh Dục, A Lệ Á, Tần Thì, Vương Nghị.
Còn có một bức thư không kí tên.
Tin tức của Cảnh Dục không có gì giá trị cả.
Đơn giản chỉ là sắp tới hắn ta sẽ chuẩn bị bế
Dia.
Lý Bình An rất vui mừng, tiếp tục nhìn xuống.
quan tu luyện để chuẩn bị tuyên chiến với Câu Lan Chi
Ngày sáu tháng ba, ngày đầu tiên tuyên chiến với câu lan chi địa thế.
Ngày bảy tháng ba, ngày thứ hai tuyên chiến với câu lan chi địa.
Ngày tám tháng ba, ngày thứ ba tuyên chiến với câu lan chi địa.
Lý Bình An: (*_•)?
Đây là sắc giới hả? Trông giống như đánh bài vậy!
Kế tiếp là thư của A Lệ Á, trong thư chỉ đơn giản nói đến chút tình hình trong thư viện hiện giờ, dặn dò Lý Bình An chăm sóc bản thân mình thật tốt.
Thuận tiện trong thư cũng có nói qua việc Bàn Tuấn ngã xuống hố phân.
Lý Bình An thở dài một hơi, cả đời này của Bàn Tuấn không thể rời khỏi phân rồi~
Tin tức của Tần Thì, chính xác mà nói thì là tin tức mà lão thiên sư trong Long Hổ sơn gửi thư cho Lý Bình An.
Bạch Ngọc Kinh của Long Hổ sơn hiện tại còn trong cơ thể Lý Bình An đó.
Lúc ấy, hắn đánh sập Long Hổ sơn.
Lão thiên sư có nói bao quát trong thư, tóm lại chỉ là hai chữ, “Thu tiền!!
Lý Bình An chủ động không để ý đến phong thư này.
Hắn là tên mù lòa,không đọc được thư là rất bình thường.
Kế tiếp là thư của Vương Nghị.
A Lệ Á, Vương Nghị, Triệu Linh Nhi, Bàn Tuấn đều là người mà Lý Bình An mang ra từ An Bắc.
Có ba người thuận lợi bước vào thư viện, chỉ có Vương Nghị là không có được tuyển chọn.
Dù xuất phát điểm không bằng người ta nhưng hiện giờ Vương Nghị cũng được lão Lặng Yên ở Ngọc Môn quan để ý đến, thu làm đệ tử thân truyền.
Nhớ ngày đó hắn có được Phù Tang đao, chính là do lão Lặng Yên trợ giúp chế tạo.
Cuối cùng là một phong thư không có ký tên.
Lão Ngưu cúi đầu nhìn trong chốc lát, bò….ò… kêu một tiếng. Lý Bình An cười cười.
Từ trên thư hắn thấy được mọi người trôi qua cũng không tệ.
Trong cuộc sống, có gặp gỡ thì cũng phải có lúc chia tay.
Đường này khó khăn bao nhiêu thì cũng phải trải qua thôi, chỉ cần mọi người bình an vui vẻ là tốt rồi.
Một tháng sau, tông môn thi đấu bắt đầu! !