Chương 273: Làm việc thiện mặc dù không người biết nhưng tích đức tự có trời biết

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,107 lượt đọc

Chương 273: Làm việc thiện mặc dù không người biết nhưng tích đức tự có trời biết

1510 chữ

“Con trai của chúng ta. Khỏi bệnh rồi!”

Nghe thấy lời này, lão đầu không thể tin nổi vội vàng vọt vào.

Chỉ thấy vốn đứa con trai vẫn nằm ở trên giường hấp hối của lão, giờ phút này lại đang ngồi dậy từ trên giường.

Khuôn mặt tái nhợt của hắn có thêm nét hồng nhuận, phảng phất giống như biến thành một người

hoàn toàn khác.

Hắn mở miệng ra nói, “Cha, ta đói.

Lão đầu sửng sốt một lát, vui mừng quá đỗi, “Tốt. . . Tốt tốt! !”

Liên tiếp nói mấy chữ “tốt”, trong mắt lão đầu thì, có thể ăn cơm nghĩa là đại biểu cho việc bệnh tình có chuyển biến tốt đẹp.

Nhìn con mình há miệng thật lớn để ăn cơm, trên mặt hai người già không cầm được ý cười.

“Ăn, ăn nhiều vào một chút!”

Lão đầu nói: “Nhất định là thượng tiên hiển linh, nhất định là thượng tiên phù hộ cho nhà chúng ta mà.”

Một bên người bạn già cũng nói: “Cái gì mà thượng tiên, là hôm nay tên thầy thuốc mắt mù đó giúp.”

“Thầy thuốc mắt mù?” Lão đầu nghi ngờ

“Đúng vậy,lúc ngươi đi từ trong miếu về, có một tên thầy thuốc mắt mù đến nhà ta xin một chén nước uống.

Ai biết hắn uống xong nước trà thì bắt đầu xem bệnh cho con trai của ta.

Không lâu sau, con trai của ta trở nên tốt hơn, người ta còn lưu lại một phương thuốc đấy”

Lão đầu nhíu mày, một lát sau mới kịp phản ứng lại.

Trong đầu hiện ra một tên mù loà mà trước đây không lâu lão gặp qua trong miếu.

Nhớ lại lúc cuối cùng người nọ có nói một câu “Làm việc thiện mặc dù không có người biết nhưng tích đức tự có trời biết.

Sau khi nhận được cái gật đầu xác nhận về dáng vẻ tên mù kia của bà vợ mình,không ngờ hoàn

toàn trùng khớp.

Không đúng! !

Khi lão xuống núi thì, vị thầy thuốc mắt mù kia còn không chưa xuống núi.

Mà dựa theo ý của vợ lão nói thì tên thầy thuốc mắt mù kia đã rời đi hơn nửa canh giờ rồi. Tính toán một chút, dù đối phương có cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp.

Vậy cũng chỉ có thể có một cái khả năng.

Thần tiên! ! !

“Nghĩ gì thế?”

Lão đầu cười cười, không nhiều lời.

Yên lặng lẩm bẩm: “Làm việc thiện mặc dù không có người biết nhưng tích đức tự có trời biết.”

“Nhận lấy của ta một chiêu, thiên địa đại đồng”

“Ngưu…uuu…!”

Một người một trâu nắm vuốt quân cờ của mỗi người,ngồi trong đình đánh cờ.

Nhuận Thổ đứng ở một bên “Loảng xoảng” gặm quả hạch.

“Hôm nay người nào thua thì người ấy rửa chén” Lý Bình An lạnh lùng nói.

Lão Ngưu: Vậy đừng trách bản trâu hạ thủ không lưu tình!

Hai quân cờ trắng đen giao đấu trên bàn cờ, một người một trâu nhìn hết sức chăm chú, ngươi tới

ta đi, đánh đến mức khí thế ngất trời.

Cuối cùng cũng kết thúc.

Nhuận Thổ ngẩng đầu, người nào thắng? Người nào thắng?

ân,

thế hoà không phân thắng bại.” Lý Bình An gật đầu.

Lão Ngưu: “Ngưu…uu…

“Ngươi rửa chén!”

Lý Bình An vỗ vỗ bả vai Nhuận Thổ.

Nhuận Thổ: ? ?

Hôm nay mặt trời cực nóng, bầu trời cũng rất xanh.

Áng mây xa xa phía bầu trời, núi xa màu đen nhạt, gió êm dịu dàng thổi

Lý Bình An duỗi lưng một cái, mây cuốn mây bay, khiến hắn không nhịn được muốn ngâm một câu

tho.

“Mặt trời. Thật to lớn.”

“Bầu trời. Thật xanh”

“Gió này. Đúng là mẹ nó dễ chịu quá!”

Lý Bình An ho nhẹ một tiếng, mình vẫn rất có trình độ.

Lão Ngưu từ bên cạnh đi ngang qua, liếc mắt nhìn hắn một cái.

Lý Bình An chắp tay ra sau lưng, đi đến vườn rau gần nhất.

Hắn tự trồng một vừa rau xanh ở một chỗ đất hoang.

Cây cải dầu tươi tốt như mới từ được vớt từ trong biển ra.

Trừ cái đó ra, còn có rau quả xanh mơn mởn và đồ ăn chứa đầy dinh dưỡng.

Tất cả đều chỉnh chỉnh tề tề xếp thành một loạt, giống như một bức tranh được vẽ tỉ mỉ kĩ càng.

Trái cây rau quả, hành tỏi cũng mơn mởn xếp thành hàng.

Lý Bình An tiện tay cầm một trái dưa leo lên cắn một cái.

âm thanh giòn sần sật trong miệng, cảm giác rất nhẹ nhàng khoan khoái.

Không hổ là rau quả trái cây được lấy từ trong dược cốc,rất ngon.

Giữa không trung bỗng nhiên truyền đến một tiếng xé gió.

Một người mặc áo trắng đứng trên kiếm đi đến, là con gái của Thông Thiên Phong phong chủ – Lâm Tuyết.

“Lý tiên sinh. Lâm Tuyết cười một tiếng.

Lão Ngưu quay đầu chạy đi.

Vừa nhìn thấy Lâm Tuyết, nó lại nhớ tới một đoạn ký ức không mấy tươi đẹp lắm.

Lâm Tuyết đưa một danh sách ra, “Ta tới lấy chút thuốc”

“Không vấn đề, Nhuận Thổ!”

Lý Bình An gọi Nhuận Thổ, để nó đi lấy thuốc cho Lâm Tuyết.

“Lấy nhiều thuốc như vậy làm gì?” Lý Bình An tò mò hỏi.

Lâm Tuyết nói : “Tông môn thi đấu sắp đến, ta muốn bế quan tu luyện, tranh thủ đột phá tầng ba đỉnh phong”

“Tông môn thi đấu?”

Lâm Tuyết nhẹ gật đầu.

Tông môn thi đấu là đại hội luận võ hai mươi năm Thục Sơn mới tổ chức một lần, mục đích là dìu dắt những đệ tử trẻ tuổi ưu tú mới.

Đệ tử trong môn ngoài môn đều có tư cách tham gia, bên thắng sẽ nhận được tài nguyên trong tông môn.

Lâm Tuyết là con gái của Thông Thiên Phong phong chủ, lại đoạt giải quán quân trong cuộc thi lần này.

Tất nhiên phải chịu áp lực lớn lao.

Lâm Tuyết nhìn thoáng qua bốn phía xung quanh vườn của Lý Bình An, quả nhiên là cực kỳ xinh đẹp.

Rau quả tươi tốt bao phủ ruộng đồng cực kỳ chặt chẽ, cà chua vừa to mọng, quả ớt đỏ giống như lửa, dưa leo xanh biếc nhìn cực kì thích mắt.

Trên cây là những trái cây vừa lớn vừa tròn đang chập chờn trong gió.

Lâm Tuyết sững sốt một lát, “Ngươi”

Nàng thực sự không biết nói cái gì cho phải.

Đối với nàng từ nhỏ đã ở trong gia đình gia thế mà nói thì tất cả những điều này đều mang đến cho nàng một cảm giác mới lạ.

Trong rừng có một đình nhỏ, hai người ngồi ở chỗ này nghỉ ngơi một lát.

Ở chỗ này có thể nghe thấy tiếng chim hót trong vườn, nhìn ngắm hoa cỏ nở rộ, nghe tiếng dòng suối chảy róc rách khiến tâm hồn người ta thanh thản.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo một mùi thơm ngát ngấm cả vào lòng người, như vẽ lên một bức tranh mói.

Loại cảnh giới này, quả nhiên trong nhân gian gần như không tồn tại.

“Uống chén trà đi.” Lý Bình An bưng một ly trà đến.

Lâm Tuyết nếm thử một hớp, thưởng thức mùi thơm ngát đang lan tràn trong miệng.

“Không có người làm những việc này cả, ta nói là ở Thục Sơn, có vài người sẽ cho rằng. Đây là việc lãng phí thời gian”

Lý Bình An cười cười, “Lãng phí thời gian? Không quan trọng, dù sao ngoại trừ thời gian ta cũng không còn gì cả.

Lâm Tuyết nhìn cảnh đẹp này, kinh ngạc đến ngỡ ngàng, “Trước đây ta cũng từng trồng, thế nhưng cha ta nói những thứ này chỉ sảnh hưởng đến sự tu luyện của ta.”

Mấy ngày này, áp lực của nàng thật sự quá lớn.

Đứng ở vị trí cao hơn, xác định nàng phải đối mặt với sự khiêu chiến lớn hơn.

Lâm Tuyết không biết nếu như nàng thua, thì sẽ phải đối mặt với chuyện gì nữa.

Cha mẹ kỳ vọng, từ nhỏ nàng đã lớn lên trong ánh mắt hâm mộ của tất cả mọi người. . .

Thế nhưng tính cách của Lâm Tuyết khiến nàng không thể kể với bất cứ người nào cả, chỉ có thể giấu ở trong lòng.

Hôm nay chẳng biết tại sao, giống như là bị cảnh đẹp trước mắt thu hút.

Khiến nàng không tự chủ được nói ra lời trong lòng mình… .

Dần dần, nàng đã mất đi ý thức.

Nhuận Thổ cầm dược liệu chạy tới.

Lý Bình An bảo nó im lặng rồi khẽ nhấp một ngụm nước trà.

Hắn gõ lỗ tai, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi, cô nàng này thật là

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right