Chương 272: Ta đoán là người giả bị đụng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,307 lượt đọc

Chương 272: Ta đoán là người giả bị đụng

Một bên khác, bên trong miếu.

Cũng náo nhiệt vô cùng.

Đám người xung quanh xếp thành một đường nhìn một con trâu kỳ quái thực hiện các động tác có độ khó cao.

Đỉnh đầu chật kín người! !

“Tốt tốt.”

Tiếng vỗ tay ốp bốp và tiếng gọi ầm ĩ vang lên.

Thỉnh thoảng còn có người ném vài đồng tiền qua, cái này khiến lão Ngưu cực kì vui vẻ..

Lý Bình An không chút hoang mang đi vào trong miếu, đến chỗ tiếp nước.

Vì cảm thấy hơi khát nước,hắn rót một bát trà lạnh rồi uống một hơi cạn sạch.

Trước miếu bày đầy các loại hoa quả, hắn lại tiện tay cầm một cây nhang tiêu lên.

Rồi hắn ngồi ở trước cửa miếu bắt đầu lột ra.

Một lát sau, Lý Bình An cầm một miếng dưa hấu chưa gặm qua.

Trong tay khác lại cầm một miếng khác gặm cực kì sạch sẽ.

ân, ǎn ngon –

Bởi vì Tư Đồ Lôi có lòng tin có thể tự đối phó được

Cho nên Lý Bình An cũng không để ở trong lòng mà hết sức chuyên chú ăn dưa.

“Hắc, ngươi đang làm cái gì đấy! !”

Lúc này, một giọng nói tức giận truyền đến.

Là một lão già đi đến miếu tế bái.

Thấy Lý Bình An ngồi dưới đất, nghênh ngang ăn hoa quả được cung phụng cho tượng thần trong miếu, lúc này lão mới đổi sắc mặt.

Sau đó lão đoạt lấy hoa quả trong tay Lý Bình An.

Lão đầu kìm nén lửa giận “Tiểu tử kia ngươi to gan quá rồi,đắc tội thượng tiên là ngươi không có quả ngon để ăn đâu! Còn không mau dâng hương chuộc tội với thượng tiên đi”

Lý Bình An bất đắc dĩ cười cười, không trả lời lại đối phương.

Ai ngờ lão đầu kia lại móc từ trong túi ra một ít tiền, mua ba nén hương.

Sau đó nhét vào tay Lý Bình An nói thấm thía: “Tiểu tử, nghe ta khuyên một lời đi, không nên đắc tội thượng tiên.

Nếu không sẽ gặp tai hoạ đó, thà tin chuyện đó là có thật còn hơn là không tin.

Nhìn cách ăn mặc của lão đầu cũng không phải là người giàu có, ba nén hương kia cũng thực sự không hề rẻ.

Lý Bình An do dự một chút rồi vẫn lựa chọn tiếp nhận ý tốt của ông lão lạ mặt này.

Nhận hương xong, hắn đứng trước bức tượng không thần vái ba lần.

Sau đó cắm hương vào.

Sau một khắc, hắn cảm thấy trong cơ thể hắn có ít khí đi một xíu.

Lần trước khi thắp hương tế lễ ở Quy Đà thành hắn cũng có cảm giác này.

Thấy Lý Bình An thành tâm cầu nguyện như vậy, lão đầu mới nặng nặng nề thở dài một hơi.

Dặn dò: “Người trẻ tuổi phải có lòng kính sợ, về sau gặp chuyện gì

Dù bản thân mình có cảm thấy khác lạ thì cũng cố hết sức không cần trêu chọc vào đấy.”

Đối mặt với sự nhắc nhở đầy thiện ý của ông lão, Lý Bình An cười cười, hỏi.

“Đại gia, ngươi đến tế bái thượng tiên như vậy là để cầu gì?”

“Cầu cho bệnh tình của con ta tốt lên.

Trong lúc rảnh rỗi Lý Bình An và lão đầu ngồi ở bên ngoài, câu được câu không nói chuyện phiếm. Lý Bình An chờ đợi mấy năm trong khu xóm nhỏ,việc cùng các bác các cô nói chuyện trời đất đã sớm được luyện đến xuất thần nhập hóa.

Chưa đầy một lát,ngay cả lão đầu mặc đồ lót màu gì Lý Bình An cũng biết rõ.

“Hiện tại ta chỉ hi vọng ông trời mang ta đi chứ không phải là con ta

Lão đầu thở dài một tiếng.

Lý Bình An an ủi hắn vài câu, “Tất cả rồi sẽ khá hơn thôi, người hiền tất nhiên sẽ có trời đất phù hộ”

Lão đầu cười tự giễu một cái, “Không dối gạt ngươi, lão hán ta đời này chưa làm qua chút chuyện xấu nào, ngược lại chuyện tốt thì làm không ít, chỉ là cho tới bây giờ vẫn chưa thấy điều gì tốt đẹp đến”

Lý Bình An cười nói : “Làm việc thiện mặc dù không có người biết nhưng tích đức thì tự có trời biết.

“Ba” một tiếng vang giòn, một gốc cây khô đột nhiên bị bẻ gãy, một con chim kì lạ “Dát” một tiếng phóng lên trời.

Tư Đồ Lôi bay ra ngoài hơn mấy trăm trượng sau đó hai mắt tối sầm lại suýt nữa ngất đi.

“Ngươi. Ngươi không để tâm đến võ đức”

“Võ đức sao? Thời đại này đã sớm thay đổi rồi!”

Yêu quái kia có dáng người cao hơn hai trượng, quanh người ngưng tụ ra ánh lửa chập chờn.

Nó nhịn không được cười to lên, trong tiếng cười tràn đầy trào phúng.

Phốc –

Nó đang chuẩn bị tiến lên giết tên đệ tử Thục Sơn này, kết quả đi chưa được hai bước.

Đột nhiên nó phun ra một ngụm máu tươi.

Vốn ánh lửa quanh người nó nên hoá giải nguy hiểm này nhưng giờ phút này chúng lại giống như độc dược.

Vẻ mặt nó dữ tợn, phát ra tiếng nghẹn ngào không cam lòng.

“Oanh” một tiếng vang thật lớn, theo sau là từng tiếng kêu thảm thiết đau đớn!

Yêu quái kia có vóc người cao lớn, lảo đảo lui về sau ba bốn bước.

Cũng nhịn không được, phịch một tiếng, ngã rầm trên mặt đất, trong miệng phun trào đầy máu tuoi!!

” Hương. . bên trong hương có độc! !”

Nói xong câu nói sau cùng, nó liền co quắp trên mặt đất không rõ sống chết.

Tư Đồ Lôi trừng mắt nhìn, trong ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.

(0_o)??

Chuyện gì xảy ra.

Tư Đồ Lôi dùng dây trói yêu dây trói con yêu quái kia lại, xem như thành công rực rỡ!

Hắn trở lại chùa miếu, nhưng không thấy Lý Bình An.

Đứng đợi chốc lát mới thấy Lý Bình An trở về.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Tư Đồ Lôi tò mò hỏi.

“Xử lý chút chuyện” Lý Bình An phủi tay, “Ngươi xử lý bên kia thế nào rồi?”

“Tất cả đều thuận lợi!”

Trên đường trở về, Tư Đồ Lôi nói với Lý Bình An chuyện này.

Lý Bình An như có điều suy nghĩ gật nhẹ đầu, “Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm phân tích của ta thì có thể là người giả bị đụng”

“Người giả bị đụng?” Tư Đồ Lôi nghi ngờ hỏi.

Mặt trời chậm rãi xuyên thấu qua Vân Hà, khiến bóng hai người một trâu kéo dài trên mặt đất.

Từ dưới núi trở về.

Lão đầu đi trên con đường quen thuộc, chào hỏi với hàng xóm láng giềng đi ngang qua, trên mặt mang theo nét mỉm cười.

Từ khi con trai lão bị bệnh đến nay lão khó có thể gặp được hắn một lần.

Thật sự thì việc hôm nay cũng không có gì vui vẻ.

Ở trong miếu lão mua cho tên mù lòa xa lạ kia ba nén hương đã tiêu hết số tiền lão vốn muốn đi cầu phúc cho con trai.

Nhưng mà mỗi ngày lão đều đến trong miếu cầu phúc, thần tiên trong miếu hẳn là sẽ không trách tội lão đâu nhỉ

Lão đầu tự an ủi mình như vậy..

Nói đến cũng lão và tên mù lòa kia trò chuyện rất cởi mở, đã rất lâu rồi lão không trò chuyện với người khác thoải mái như vậy.

Lão đầu về đến nhà, đang muốn mở cửa.

Lại thấy bạn già của mình đang vọt ra ngoài thật nhanh.

“Lão Chu, con trai của ta. . . Con trai ta, hắn. .”

Vẻ mặt lão đầu đột nhiên biến đổi.

Xảy ra chuyện gì!?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right