Chương 271: Xuống núi trừ yêu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,040 lượt đọc

Chương 271: Xuống núi trừ yêu

1376 chữ

11:25

Hiệu suất làm việc của Thanh Phong còn hơn cả Lý Bình An dự đoán.

Sự việc này mới chỉ nói với Thanh Phong lúc tối vậy mà nửa đêm người ta đã đến xin lỗi rồi.

Mặc dù Thanh Phong trưởng lão và Lộc Bách trưởng lão cùng là trưởng lão.

Nhưng cấp bậc và địa vị như vậy lại khác nhau giống như người và heo vậy.

Sự việc cứ như vậy được giải quyết, từ nay về sau Lộc Bách cũng sẽ không dám gây phiền phức với Lý Bình An.

Lý Bình An còn tưởng rằng nếu như dựa theo nội dung cốt truyện trong các quán nước thì tên Lộc Bách này chắc chắn còn sẽ làm xằng làm bậy nữa.

Nhưng trên thực tế, khi tên Lộc Bách này biết hắn là người mà Thanh Phong che chở.

Thì lại cực kì khách khách khí khí với hắn, giống như sự không thoải mái trước đây là chưa từng xảy ra qua.

Hắn không gây chuyện với Lý Bình An, thì tất nhiên Lý Bình An cũng sẽ không chủ động trêu chọc

Nói cho cùng thì ban đầu hai người cũng không có thù oán gì.

Với việc này, dù là ngoài dự liệu, nhưng lại được cho qua vô cùng hợp tình hợp lý.

Trước lúc này, Lý Bình An đã tự bổ não ra rất nhiều tình tiết.

Cái gì mà Lộc Bách trưởng lão và tà tu cùng hợp tác cả ở bên trong lẫn bên ngoài, đi một nước cờ hiểm chỉ vì muốn giết hắn cho hả giận.

Nhưng mà tất cả những việc này đều không xảy ra..

Quả nhiên, không thể đọc nhiều tiểu thuyết được đâu

“Nghe nói gì không? Hôm qua trong lúc tu luyện có một sư tỷ bị tẩu hỏa nhập ma đó”

“Đúng vậy, còn giết chết một tên đệ tử, ngay cả chính nàng cũng chết do bị đứt kinh mạch”

“Ai, ngươi nói xem liệu chúng ta có xảy ra chuyện như vậy không?”

. Ăn cơm đi”

Hai tên đệ tử nảy lên sự thương hại dưới đáy lòng, tựa như đang nghĩ đến vận mệnh của mình,chỉ còn biết thở dài một tiếng.

Lý Bình An vừa quan sát tình hình vừa yên lặng húp cháo.

Mấy ngày nay chẳng biết tại sao mà hắn ăn rất ít, mỗi một bữa chỉ có thể ăn một phần ba heo sữa quay, ba lồng bánh bao, năm bát cơm. . .

Lão Ngưu: Huynh đệ của ta thế nào rồi? Sao gần đây lại ăn như vậy?

Cháo trong chén ngon mê say,hắn uống một hơinhết hai bát.

“Huynh đệ, tìm thấy ngươi rồi!”

Tư Đồ Lôi cười cực kì cởi mở đi nhanh tới

“A? Tư Đồ huynh tìm ta có việc gì vậy?” Lý Bình An hỏi.

“Tự nhiên đi tự nhiên đi” Tư Đồ Lôi cười nói, “Hiện tại có một nhiệm vụ có thù lao phong phú, không biết Lý huynh có hứng thú hay không?”

Từ sau khi dựa vào việc bán thuốc để kiếm tiền, Lý Bình An nhận nhiệm vụ rất ít. Nhưng nếu ngẫu nhiên gặp được nhiệm vụ thích hợp thì hắn cũng sẽ đi một chuyến.

Nếu như thời gian dài không đánh nhau với người khác thì võ công của hắn chắc chắn sẽ bị mai

một.

Vì lý do an toàn cho nên bất cứ lúc nào hắn cũng không thể lười biếng,luôn để trạng thái thân thể của mình duy trì ở trạng thái tốt nhất.

Hơn nữa khi hắn xuống núi đi một vòng thì còn có thể kiếm thêm ít linh thạch nữa, tội gì mà không

làm.

“Nhiệm vụ gì?”

Dưới núi, trong huyện thành có một tòa miếu náo nhiệt một cách kì lạ.

Đây là một miếu hoang được xây dựng dựa lưng vào chân núi, trên miếu treo một tấm biển. Trên đó viết ba chữ to “Đường trăm ngả”.

Miếu nhỏ đón gió lớn, ao cạn có nhiều rùa.

Thông hướng miếu nhỏ đi lên núi, Tư Đồ Lôi vừa đi vừa giới thiệu tình huống cho Lý Bình An. Huyện thành gần đây không biết tại sao lại mọc ra một ngôi miếu thờ, ngôi miếu rất nổi tiếng nên hấp dẫn được không ít người.

Nhưng mà căn cứ vào tin tức truyền đến, trong miếu thờ này cũng không thờ phụng thần tiên

đứng đắn gì.

Dám ở gần Thục Sơn kiếm chuyện, thật không biết tên này đang nghĩ gì.

Chả nhẽ thật sự cảm thấy Thục Sơn không cầm được đao hả?

Tư Đồ Lôi ngẩng đầu, nhìn biển ghi ba chữ to, “Đường trăm ngả?”

Trong miếu hay ngoài miếu đều đầy ắp người, tất cả mọi người đều cầm một quyển kinh văn. Nam nam nữ nữ đứng ở hai bên điện, lặp đi lặp lại “Vãng Sinh Chú”.

Có mấy đồng nam đồng nữ còn cầm theo một lãng hoa, còn có mấy người thì đang thắp hương. Trên mặt của mỗi người đều mang theo nét thành kính.

Tư Đồ Lôi đi qua bốn phía để nhìn chung quanh một chút nhưng không phát hiện có chỗ nào không on.

Hắn nói khẽ với Lý Bình An : “Lý huynh chờ một lúc, ta vào trong dùng xá thần lệnh để bức nó ra,ngươi nghĩ cách hấp dẫn sự chú ý của mấy người bình thường này đi.”

Lý Bình An nói : “Đi lên rồi ra tay?”

“Vạn Sự mà các người nói, trên tay tên này đã dính rất nhiều mạng người rồi, ra tay trước sẽ chiếm ưu thế hơn!

“Không cần ta hỗ trợ sao?”

Tư Đồ Lôi cực kì tự tin, “Yên tâm, một mình ta cũng đối phó được” Sau khi trả lời chắc chắn với Lý Bình An.

Tư Đồ Lôi xoay người, đi vào trong miếu.

Lý Bình An đang nghĩ nên làm thế nào để dẫn lực chú ý của mọi người.

“Lão Ngưu, nhiệm vụ này vẫn phải nhờ đến ngươi”

Chỉ chốc lát sau, trong miếu bỗng nhiên vang lên một trận tiếng ồn ào.

“Lão Ngưu, giữ lại mạng sống cho họ –

“Cha, hình như con trâu kia đang lộn ngược đó!”

Có một đứa bé đi cùng cha mẹ mình ngây thơ nói.

“Nha Nha đừng nói mê sảng” Mẹ nàng kéo tay của nàng rồi cũng không quay đầu lại.

“Con trâu kia đang lộn ngược ra sau thật, năm cái, sáu cái, bảy cái. Nó thật là lợi hại nha

Người cha nói : “Nói bậy, trên thế giới này làm gì có con trâu nào biết lộn ngược!”

Nói ixong, hán quay đầu lại, nhìn về phía đứa trẻ đang chỉ tay

Trong nháy mắt hắn đứng ngây dại tại chỗ.

Vậy mà thật sự có một con trâu đang lộn ngược ra sau, đơn giản đến không thể tưởng tượng nổi. Thật là không thể ngờ được!

Trong lúc nhất thời tiếng người huyên náo ồn ào, bầu không khí trang nghiêm ban đầu đã biến mất, giờ phút này giống như đang xem con khỉ biểu diễn ngoài đường.

“Lại thêm một lần nữa!”

“Tốt! !”

Tiếng vỗ tay, tiếng khen không ngừng.

Lý Bình An nói : “Cho họ xem ngươi dựng ngược mà bước, Kim kê độc lập, nằm ngửa ngồi dậy đi ~ ”

Lão Ngưu: bởi vì ngươi cho trâu trâu ta ăn thịt bò khô nên trâu trâu ta nhịn! !

Tư Đồ Lôi đi vào trong miếu, cầm trong tay một tấm phù lục.

Hắn bóp một pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm.

Cuối cùng hắn phun ra một chữ, “Xá! ”

Bên trong miếu truyền đến âm thanh sàn sạt xen lẫn một mùi hương gay mũi khác.

Một bóng người thình lình xuất hiện, mở hai mắt ra, nhếch miệng lên một vòng như độc xà đang cười.

“Đệ tử Thục Sơn?”

Tư Đồ Lôi tăng thêm một tầng tia chớp quanh người, “Yêu nghiệt, nhận lấy cái chết!”

Yêu quái kia buông hai chân ra, tung người nhảy lên, quay đầu bỏ chạy mất.

“Chạy đi đâu!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right