Chương 282: Ba người gặp nhau

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,836 lượt đọc

Chương 282: Ba người gặp nhau

1436 chữ

Hoàng Hạc Lâu.

Hiện nay giá trị của Lý Bình An đã được rộng mở thêm vài lần, ăn một bữa ở Hoàng Hạc Lâu vẫn đủ tiền.

“Hôm nay ta mời ngươi” Lý Bình An cực kỳ hào sảng vỗ lên bả vai hoà thượng Trường Thanh.

Trong lòng hoà thượng Trường Thanh cảm khái, tiểu tăng ta chỉ mời Lý thí chủ ăn mười mấy cân mì sợi.

Mà Lý thí chủ mời ta ăn Hoàng Hạc Lâu, là ta hiểu lầm Lý thí chủ –

Lúc này, hắn lại nghe thấy Lý Bình An nói : “Trường Thanh, ngươi có phải không thể ăn món ăn mặn hay không, chỉ có thể ăn chay phải không”

Trường Thanh gật nhẹ đầu, hắn thật sự rất quan tâm ta nha.

Lý Bình An: “Tiểu nhị, thức ăn không cần chọn, ta gọi hết món ăn mặn, cơm cũng cho ta thêm mỡ

heo vào”

Trường Thanh:.....

Hai người một trâu vừa ăn cơm, một bên ngồi chờ Cảnh Dục.

Đợi đến khi sắc trời muộn rồi, Cảnh Dục mới ung dung đi tới.

Mấy năm không gặp, tiểu tử này vẫn như cũ là một bộ dáng bựa lầy. “Tiểu nhị, cất chén này đi, ba người chúng ta uống bằng vạc”

Cảnh Dục hô to.

Đây là lần đầu hoà thượng Trường Thanh và Cảnh Dục gặp mặt.

Cũng là lần gặp mặt đầu tiên của ba ngtLý Bình An, Trường Thanh và Cảnh Dục.

Một ngày này, Hoàng Hạc Lâu xuất hiện khung cảnh khiến cho người ta nói chuyện say sưa cả ngày cũng không hết.

Chỉ thấy ba người một trâu ngồi bên chiếc bàn chung quanh bày đầy vạc rượu, lão Ngưu ôm vạc rượu uống rượu như uống nước.

Lý Bình An và Cảnh Dục thay nhau mời rượu hoà thượng Trường Thanh,

Chung quanh vạc rượu được chồng chất thành núi nhỏ, khiến các vị khách khác nhìn mà thấy xấu hồ.

Trùng hợp là có một tu sĩ cũng ở chỗ này uống rượu.

Về sau, tên tu sĩ này trở lại chốn cũ của Hoàng Hạc Lâu.

Chợt nhớ tới ba người kia sớm đã là nhân vật có uy danh truyền xa, từng ngồi ở đây uống rượu.

Bởi vậy mà Hoàng Hạc Lâu đổi tên là tam hùng lâu, cửa tiệm còn có tấm bảng gỗ khắc ba người một trâu.

Bị truyền thành một đoạn giai thoại.

“Sông lớn hướng về phía đông, ngôi sao trên trời tham gia Bắc Đẩu oa

Nói đi ta liền đi oa, ngươi có ta có tất cả đều có oa !!

Gặp chuyện bất bình chỉ cần oa một tiếng, lúc nên xuất thủ thì ta sẽ xuất thủ oa..”

Lý Bình An cao giọng hát.

Ba người một trâu, kề vai sát cánh vừa đi vừa hát.

Hát đến mức tình cảm dạt dào, khí thế ngất trời. Bọn hắn đi ra tử Hoàng Hạc Lâu đã là gần sáng.

Ba người một trâu uống ròng rã một buổi tối.

Trời vừa lộ ra những vệt trắng sáng, yên lặng như tờ, đường chân trời phía đông nổi lên từng tia sáng.

Nước sông tĩnh mịch, chỉ có bọt nước rất nhỏ đung đưa tới lui trên thuyền nhỏ.

Mặt trời mọc, sông hoa hồng rực lửa, xuân tới nước sông xanh màu xanh lục.

So với giết người đoạt bảo, thăng cấp luyện công.

Lý Bình An càng ưa thích cuộc sống vô ưu vô lo cả ngày uống rượu, ăn thịt, ca hát. Sáng sớm hôm sau.

Ba người tỉnh lại bên bờ sông.

Lý Bình An gãi đầu một cái, hơi mơ hồ, “Chúng ta tối hôm qua…. Uống rất nhiều sao?”

Cảnh Dục mang rượu có nồng độ cồn cao thật.

Cảnh Dục đội trên đầu chiếc quần cộc của Trường Thanh “Uống nhiều á? Ta chưa từng say, quá tốt

rồi”

Trường Thanh ngẩng đầu, cười nhạt một tiếng, “Thí chủ nói đùa, tiểu tăng làm sao lại uống say chú.

Ai, làm sao trên đầu tiểu tăng lại có cái quần cộc?”

Cảnh Dục: “Cái kia hình như là quần cộc của ta”

Lý Bình An bất đắc dĩ thở dài một hơi, hai người cãi nhau xong, đoán chừng miệng vẫn rất cứng rán.

Lý Bình An nhấc quần, quần cộc của ta…

Hán quay đầu nhìn về phía lão Ngưu.

Lão Ngưu: Ngưuu…. uuu…

Ba người mặc lại quần áo tử tế.

Lần này Cảnh Dục có nhiệm vụ trong người, cho nên muốn đợi ở Giang Nam một khoảng thời gian.

Dù sao nhàn rỗi nhàm chán, thì cùng hắn đi xem phòng ở cũng được

Đi theo lái buôn đến mấy mơi, Cảnh Dục chọn ba bốn lần.

Tóm lại một câu, quá mắc.

Giang Nam tấc đất tấc vàng, tất nhiên không có đồ gì tiện nghi rồi.

Mà tiền phòng lại không nằm trong phạm vi của hắn.

Cuối cùng Cảnh Dục tìm một nửa phòng có giá tiền tiện nghi,tổng thể cả phòng cũng không tệ lám.

Hỏi lái buôn là sao nơi này lại dễ dàng như vậy, tên lái buôn ấp úng nhìn trái phải không chịu nói với

Cảnh Dục cho hắn năm đại tử, lúc này tên lái buôn mới nói rõ sự thật.

Tòa nhà này có quỷ! !

“Phòng này quả thật không tệ, thế nhưng người chung quanh thường xuyên sẽ nghe thấy nửa đêm có tiếng khóc của nữ nhân.

Canh phu gõ mõ có một lần muốn đi vào nhìn xem là ai đang giở trò xấu, ai biết chỉ thấy một nữ nhân áo trắng bay tới bay lui…”

Nữ quỷ?

“A~

Cảnh Dục nhấc nhấc quần, “Khiến ta hơi cảm nhận được chút hứng thú rồi, vậy chốt toà nhà này

Lái buôn liếc mắt nhìn hắn, trong lòng tự nhủ tên này không phải sợ đến ngu

Người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng.

Hắn khuyên vài câu, rồi nói không nên ở phòng này.

Thế nhưng Cảnh Dục rất kiên trì, đồng thời rất sảng khoái trả tiền.

Lái buôn không nói thêm gì nữa, đồng ý ký tên, lập tức đưa chìa khoá ra.

Cùng ngày hôm đó Cảnh Dục vào ở luôn, thế là hắn lại tìm Lý Bình An lão Ngưu và Trường Thanh đến trong viện ăn thịt nướng uống rượu.

Lần sau gặp mặt còn không biết là lúc nào đâu, Lý Bình An cũng không từ chối..

Thế là ba người một trâu ở trong sân nướng thịt, giống như là quên đi chuyện về nữ quỷ.

Trên thực tế ai cũng không thật sự quan tâm.

Một lát sau, trăng lên giữa trời.

Đông…. Đông đông đông!!

11:30

âm thanh cổ quái bỗng nhiên truyền đến, trong miệng giết phát ra âm thanh do không chịu nổi gánh nặng.

Giống như là có đồ vật gì đó đang nhảy lên muốn đi ra ngoài.

“Mẹ nó! Thật sự có quỷ.

Cảnh Dục lập tức đứng lên.

Lý Bình An bình tĩnh uống một chén rượu.

Hoà thượng Trường Thanh chắp tay trước ngực, vẻ mặt lạnh nhạt.

Chỉ chốc lát sau, một đám khí đen bay ra.

Ngay sau đó quả thật có một nữ tử áo trắng leo lên, chỉ là leo được một nửa.

Chợt phát hiện có chút gì là lạ.

Ba người một trâu đang nhìn thẳng vào nàng, giống như là đang nhìn con khỉ nhỏ trong vườn thú đang tấu hài.

Nội dung cốt truyện không đúng rồi? Sao bọn họ không chạy?

Cảm nhận được khí tức của bọn hắn nàng ta sững sốt một lát.

Nữ quỷ không chút do dự một lần nữa chui về đáy giếng. Quấy rầy ~

“Đừng chạy!” Cảnh Dục hét lớn một tiếng.

Thủ quyết vừa bấm, nữ quỷ kia không thể động đậy được nữa.

“Hắc hắc ~ ”

Cảnh Dục cười hắc hắc, liếm môi một cái.

“U, thì ra là lệ quỷ nha”

Tức là những người bị chết đột nhiên hoặc chết oan biến thành quỷ, hoặc là quỷ mà sau khi chết không có có con cháu thờ phụng.

Những oan quỷ, dã quỷ, đầy ngập oán giận, âm hồn bất tán này.

Hoà thượng Trường Thanh nói : “A Di Đà Phật, để bần tăng siêu độ nàng đi”

Cảnh Dục nhìn thoáng qua lệ quỷ kia, tò mò nói: “Dáng dấp thật sự vô cùng xinh đẹp, ngươi chết như thế nào?”..

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right