Chương 283: Cái gì gọi là chuyên nghiệ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,332 lượt đọc

Chương 283: Cái gì gọi là chuyên nghiệ

1769 chữ

Nữ quỷ không nhớ nổi, tại sau khi chết người ta sẽ mất đi rất nhiều ký ức.

Nhưng trên người nàng lại giữ lại oán khí.

Hoà thượng Trường Thanh siêu độ nàng, cũng đồng thời siêu độ ký ức của nàng.

Ký ức khi còn sống của nữ quỷ cũng theo đó tràn vào trong đầu hoà thượng Trường Thanh.

Vì thế mà mấy người mới biết chân tướng sự việc.

Nữ tử kia vốn là một nữ nhi xinh đẹp của một gia đình bình thường ở huyện thành, bởi vì dung mạo xinh đẹp, cho nên có rất nhiều người làm mối.

Thế nhưng bởi vì dung mạo xinh đẹp lại gặp tai vạ bất ngờ.

Bị một công tử áo gấm bắt trở về trong phủ, chơi chán xong liền sai người đưa nàng vào trong ngôi nhà này.

Trong chỗ ở này còn có rất nhiều nữ tử khác,đều là những nữ tử có dáng dấp không tệ, bị cưỡng

ép bắt đến.

Những công tử áo gấm lúc nào nhớ tới bọn họ thì sẽ tới, có đôi khi cũng thưởng bọn họ cho thủ hạ hay huynh đệ của bọn chúng.

Bịn chúng cố ý trêu cợt các nàng, để cho các nàng chịu hết các loại tra tấn.

Chết rồi, thì chôn ở trong giếng.

“Mẹ nó, súc sinh!!

Biết được ngọn nguồn sự việc, Cảnh Dục hung hăng mắng một câu.

Hoà thượng Trường Thanh thở dài một hơi, lộ ra vẻ mặt trách trời thương dân.

Lý Bình An không hề nói gì.

Ba người một trâu tiếp tục uống rượu.

Rượu là Cảnh Dục mang tới từ thư viện, tất nhiên không phải rượu bình thường.

Rất nhanh, đã uống say.

“Mẹ nó!”

Cảnh Dục vỗ bàn một cái, “Tên súc sinh kia,gây tai họa cho nhiều thiếu nữ như vậy! !

Sắc mặt Trường Thanh âm trầm, hắn biết được ký ức của nữ tử kia, là người cảm động nhất trong đây.

Cẩm y công tử kia đơn giản là một tên súc sinh, thường thích mang những cô gái xinh đẹp vào trong hồ nuôi nấng cá sấu.

Trường Thanh khắc sâu cảm nhận được sự thống khổ và tuyệt vọng của các nữ tử.

Càng nói càng hăng hái.

Cảnh Dục cầm rượu lên rồi quảng xuống đất, “Nếu ông trời không trừng trị tên súc sinh này thì ba người chúng ta đi dạy dỗ hắn! Hai người các ngươi đồng ý không?”

“Tiểu tăng đồng ý!” Trường Thanh đột nhiên đứng lên.

Lão Ngưu: “Ngưu..uuuu…! !”

Hai người một trâu đồng thời nhìn về phía Lý Bình An.

Lý Bình An: (©o)...

Vừa rồi thông qua Trường Thanh nói, bọn họ đã biết thân phận của cẩm y công tử kia.

Con trai của định xa Hầu phủ, cũng không phải là dân chúng phổ thông nhỏ bé.

Tuy nhiên, lúc này mấy người đều uống say.

Lý Bình An cũng hơi say rồi.

Huống chi, bây giờ giống như ngươi và các huynh đệ đang uống rượu với nhau.

Khi đang uống cực kì vui vẻ thì huynh đệ ngươi thấy việc nghĩa nên rất hăng hái muốn giúp đỡ người khác.

Ngươi có ý tốt mà chỉ ngồi ở bên cạnh cổ động và ủng hộ thôi sao?

Lý Bình An:..... Vậy chơi hắn?

Túy Hương lâu.

Hôm nay toàn bộ tầng hai đều bị người ta bao trọn, bởi vì công tử thứ hai của định xa Hầu- Sở Doanh đi ra ngoài rất lâu giờ đã trở về.

Đây là một tin tức khiến người nghe cực kì lo lắng và sợ hãi.

Nói ra thì Sở Doanh này cũng là một nhân vật, dù sao thi người xấu trên thế giới này rất nhiều. Nhưng mà người bị hỏng từ nhỏ như thế này thì rất hiếm.

Khi mới mười tuổi, Sở Doanh đã sát hại ba tỳ nữ.

Đến mười hai tuổi, bên người hắn đã có ba nữ tử mỹ mạo làm ấm tay.

Ấm tay như thế nào?

Chính là vào mùa đông, thời tiết rét lạnh.

Có thể tùy thời tùy chỗ, luồn tay vào trong quần áo của đối phương, chui vào bộ ngực để sưởi ấm. Hoặc là ở trong chăn luồn chân vào để trừ lạnh cho chân.

Về sau hắn lại trở thành một người thích xem người sống sờ sờ bị con thú trong ao ăn sống hoặc bị phanh thây.

Có thể nói là danh tiếng cực kì xấu.

“Mẹ, làm phiền ngươi ra đón ta trong thời tiết mưa gió thế này!”

Sở Doanh nhấc chén rượu lên, nhét vào trong tay người đối diện

Đối phương cúi đầu, một câu cũng không dám nhiều lời.

Sở Doanh lại hùng hùng hổ hổ vài câu, “giải quyết mọi việc cho ta, nếu không ngươi cũng không cần sống nữa”

Người kia bận bịu gật đầu không ngừng.

Sở Doanh phất phất tay, ra hiệu cho hắn cút đi.

Lập tức có tú bà gọi đến mấy vũ cơ xinh đẹp.

Kiến thức uyên bác, thiên kiều bá mị, hoặc lắc lư vai lộ sữa, hoặc xoay mông xoay người.

Hoặc lộ ngực, hoặc nâng lên bờ mông tuyết trắng.

Chỉ là trong nụ cười có nhiều thêm vài phần sợ hãi.

Vị Tiểu Hầu gia có danh tiếng xấu cực thịnh này, mặc dù ra tay rất xa xỉ, nhưng mà ai biết có còn mạng mà dùng hay không.

Cũng may hôm nay Tiểu Hầu gia không chơi chết người.

Đợi đến bốn giờ sáng hắn đã rời đi từ cửa sau.

Tiểu Hầu gia ngồi ở trong xe ngựa, nhắm mắt dưỡng thần.

Móng ngựa cực kì có tiết tấu giẫm trên gạch đá xanh biếc,trong đêm yên tĩnh phát ra âm thanh thanh thúy.

Bỗng nhiên xe ngựa dừng lại.

Chờ đợi trong chốc lát, không thấy có người dìu hắn xuống.

Sở Doanh nhíu mày, mấy tên khốn kiếp này không muốn sống nữa sao?

Một giây sau, rèm bị xốc lên.

Một bàn tay lớn xách hắn ra như xách một con gà con.

Lúc này, Sở Doanh mới kinh ngạc phát hiện.

Đây không phải là cửa của định xa Hầu phủ.

“Các ngươi là ai?”

Lời còn chưa nói ra, trên đầu đã bị người ta chụp một cái túi lên.

Ngay sau đó, cái gì hắn cũng không nhìn thấy.

Lý Bình An quét chân một cái rồi đánh hắn ngã.

Đánh hắn! !

Lý Bình An, Cảnh Dục và lão Ngưu.

Hai người một trâu không chút lưu tình để lại trên người Sở Doanh rất nhiều dấu chân to. Hoà thượng Trường Thanh đang ở bên ngoài, một mực không dám áp sát tới gần.

“Ngươi đang làm gì?” Lý Bình An quay đầu truyền âm.

Hoà thượng Trường Thanh truyền âm: “Tiểu tăng… Tâm địa thiện lương, hơi không xuống tay được,

Cảnh Dục truyền âm, “Loại súc sinh này có cái gì mà không xuống tay được, tranh thủ thời gian tới đạp hai cái đi.”

Trong đầu Trường Thanh hiện ra hình ảnh những nữ nhân bị giết hại kia, vì vậy hắn hít sâu một

Một cước đá vào người Sở Doanh, Sở Doanh phát ra một tiếng kêu rên.

Trường Thanh lập tức lộ ra vẻ mặt sảng khoái, quả nhiên sảng khoái.

Không khỏi nói: “A Di Đà Phật, Lý huynh, cảnh huynh, hai người các ngươi nói quả thật không sai” Hai người một trâu ngây ngẩn cả người.

Mới đầu mấy người nói chuyện đều dùng truyền âm, mà Trường Thanh bây giờ lại nói thẳng ra. Khiến cho Sở Doanh nghe được giọng nói của hắn, không chỉ nghe thấy giọng nói của hắn. Thậm chí còn biết trong đó có người họ Lý, có người họ Cảnh, có một người là đồng bọn. Trường Thanh bỗng nhiên kịp phản ứng lại, che miệng, “Xong, tiểu tăng nói ra, bây giờ nên làm gì?” “Đừng hốt hoảng”

Lý Bình An truyền âm, đang chuẩn bị suy nghĩ đối sách.

Bỗng nhiên ánh mắt Trường Thanh biến đổi, không thể tha cho hắn.

“Thí chủ, A Di Đà Phật, bần tăng đành phải đưa ngươi đi gặp Phật Tổ.” Dứt lời, một chưởng vỗ vào đầu hắn.

Lập tức, đầu Sở Doanh liền trở thành một đống máu me bê bết.

Ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.

Ngay sau đó Trường Thanh nói lẩm bẩm, phong bế lại ba hồn bảy phách của Sở Doanh.

Trong tay hắn biến hoá hàng loạth pháp quyết, lấy pháp quyết từng trải qua, thôi động lửa trong cơ thể.

Một ngọn lửa hoá thành từng dòng lửa rồi từ đó trong lòng bàn tay hắn dâng lên một đám lửa. Ngọn lửa kia ẩn chứa một lực lượng không tên bao phủ toàn bộ thi thể của Sở Doanh trong đó. Đốt cháy thi thể, thậm chí ngay cả ba hồn bảy phách cũng bị thôn phệ cùng một chỗ. Rất nhanh, trên mặt đất chỉ còn lại một đám tro cốt.

Hoà thượng Trường Thanh lại cấp tốc niệm kinh văn siêu độ của nhà phật « Vãng Sinh Chú » và «

Địa Tàng Kinh »

Sau khi đọc xong, lại nhấc chân đá vào đám tro cốt.

Đám tro cốt vấy lên một tầng bột phấn trong suốt sáng long lanh sau đó bột phấn rơi trên mặt đất.

Chỉ chốc lát sau, trên mặt đất, ngay cả nửa chút vết tích cũng không nhìn thấy.

Làm

xong những việc này, hoà thượng Trường Thanh mới thở ra một hơi.

Toàn bộ quá trinh làm liền một mạch, không có bất kỳ sai lầm gì, cũng không có bất kỳ sơ sót gì..

Lý Bình An: (©_O)

Cảnh Dục: (o°;)

Hoà thượng Trường Thanh vuốt mồ hôi trên đầu, “Tốt rồi”

Tốt? Tốt cái rắm!!

Cảnh Dục không nhịn được muốn chửi ầm lên.

Một trận gió thổi tới khiến men say trong cơ thể Cảnh Dục bị thổi tan đi không ít, bọn họ vốn chỉ là thừa dịp say rượu muốn dạy dỗ đối phương thôi.

Cũng không có ý muốn ra tay triệt để, dù sao thì thân phận của đối phương cũng bày ra đó.

Nhưng bây giờ…. Việc này nên kết thúc như thế nào? Lý Bình An nhịn không được vỗ tay, hay hay!

Cái gì gọi là chuyên nghiệp đây.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right