Chương 284: Lời hẹn mười năm

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,274 lượt đọc

Chương 284: Lời hẹn mười năm

1399 chữ

Dưới bóng đêm yên tĩnh, hai người một trâu đứng sững sờ tại chỗ.

Sau khi hoà thượng Trường Thanh làm xong tất cả mọi chuyện thì bỗng nhiên ánh mắt trợn tròn lên đầy kinh ngạc.

Sau đó ngón tay hắn chỉ về phía cây, một sợi khí tức hóa thành mũi tên.

Một tay hắn chỉ về phía con chim đứng trên ngọn cây,ngay lập tức con chim bị bắn thủng, rớt xuống đất.

Hòa thượng Trường Thanh chắp tay trước ngực, “Tên nhóc này biết được nhiều lắm.

Cảnh Dục hít sâu một hơi, nói với Lý Bình An : “Trường Thanh hơi biến thái một xíu.

Chỉ thấy hoà thượng Trường Thanh ngồi xổm người xuống, sử dụng hành động tương tự để xử lý sạch sẽ con chim kia.

“Hiện tại làm sao bây giờ?” Cảnh Dục hỏi.

Lý Bình An nói : “Còn có thể làm sao? Ai về nhà nấy, trốn đi!”

Nếu làm lớn chuyện, nếu như bị người ta phát hiện ra là định xa hầu- Tiểu Hầu gia bị giết.

Vậy thì chắc chắn sẽ huyên náo gây ra một trận gió tanh mưa máu.

Thừa dịp hiện giờ còn không người phát hiện, lúc này ba người bèn tách ra dưới ánh trăng và mưa phùn.

Đồng thời hẹn nhau là nếu sau mười năm mà còn có cơ hội thì sẽ hẹn gặp lại lần nữa.

Lần sau gặp lại chắc chắn sẽ vui mừng không dứt.

Nếu trên giang hồ gặp lại nhau sẽ cùng nhau uống chén rượu.

Hiện giờ chúng ta xin từ biệt! !

Ba người đi về các hướng khác nhau.

Bởi vì cái gọi là người sinh ra bốn người sắt: Cùng nhau khiêng súng, cùng nhau trèo qua cửa sổ.

Cùng nhau chia của, cùng nhau măm măm kỹ nữ.

Ba người với những ý định khác nhau cùng nhau khiêng súng ra trận.

Trên đường đi, Lý Bình An và lão Ngưu bắt đầu tăng bước chân.

Dù sao cũng vừa gây ra án mạng với lại đối phương còn là Tiểu Hầu gia. Định xa Hầu phủ.

Tiểu Hầu gia đã mất tích mấy ngày nay,

trước kia loại tình huống này cũng có.

Tuy nhiên kiểu gì hắn ta cũng sẽ để cho người ta thông báo cho người trong nhà một tiếng, nhưng lúc này đây lại không hề có tin tức nào cả.

Sống không thấy người, chết không thấy xác.

Định xa hầu cực kỳ yêu thương đứa con thứ hai này, sợ hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vì vậy hắn bèn mời tu sĩ dùng tìm khí thuật tìm kiếm khắp nơi, kết quả ngay cả nửa chút tung tích cũng không tìm được.

Chỉ cho ra một kết luận vô cùng xấu, một là Tiểu Hầu gia đã bị người ta giết,hai là đã rời khỏi nơi đây.

Cuối cùng đành phải dùng Dẫn Hồn thuật, Dẫn Hồn trên thân..

Kết quả, giày vò nửa ngày cũng không tìm được hồn phách của Tiểu Hầu gia.

“Tiểu nhị, đưa rượu lên”

Lý Bình An ngồi trong quán ven đường, uống chén rượu giá rẻ.

Vẻn vẹn một ngụm hắn bèn nhíu mày lại.

Lúc trước uống nhiều rượu mà Cảnh Dục mang từ thư viện tới cho nên khi hắn uống loại rượu này thì hắn chỉ cảm thấy không đúng vị.

Quả nhiên, là người thì không thể hưởng quá nhiều phúc.

“Chỗ này có ai không?”

Lúc này, một giọng nói vang lên.

Là một bộ khoái, hơn nữa còn là một nữ bộ khoái.

Tóc của nàng dùng một chiếc dây lụa màu đỏ buộc lên trông rất gọn gàng.

Chung quanh cái bàn đầy ắp người.

Sau khi nhận được sự đồng ý của Lý Bình An thì nữ bộ khoái mới ngồi xuống. “Lão Ngưu, uống rượu!”

Lão Ngưu cúi đầu, rầm rầm uống xong nửa bầu rượu.

Lè lưỡi, rượu này thật là khó uống.

Lý Bình An dạy dỗ: “Hắc! Ngươi còn ghét bỏ, làm trâu không thể quên cội nguồn.

Có hai đồng tiền là không thể tung bay, trước kia ngay cả rượu này chúng ta cũng đều không có mà uống đầu”

Nữ bộ khoái kia thấy thú vị, bèn lên tiếng nói: “Con trâu này của ngươi rất thú vị”

Lý Bình An cười cười, “Tất nhiên.

Nữ bộ khoái càng nhìn người này càng cảm thấy thú vị.

Chỉ thấy hắn lấy ra một tờ giấy tuyên rồi viết một chữ,

Sau đó nâng cốc bát ép ở bên trên rồi lấy tay úp lên bát.

Sau đó hắn thảnh thơi tự tại khẽ hát.

Một tay khác, hắn thỉnh thoảng lấy mấy hạt đậu nành ném vào trong miệngm

Một bộ dáng tiêu sái tự tại.

Khiến cho người ta không tự chủ được nghĩ đến một vị khách giang hồ tự do tự tại đứng tựa trước

cổng tre.

Chỉ chốc lát sau, bát rượu dâng lên một luồng khí nóng.

Nữ bộ khoái gắp một ít thức ăn lên, đang chuẩn bị bắt đầu ăn.

Lúc này, một đám người vừa đông vừa dài từ đầu đường đi tới.

Cầm đầu là tên đầu báo có đeo vòng mắt,vòng eo thô to, cầm theo một cây gậy to. “Đang ở đâu!”

“Đánh cho ta!”

Một đám lưu manh vô lại lao đến, trong tay cầm gậy gỗ.

Nữ bộ khoái thấy tình hình không tốt, bèn dùng một cước đạp một người ngã lăn quay ra ngoài.

Có thể là hai cú đánh không bù được bốn tay, huống chi nhiều người như vậy.

Mặc dù trong huyện thành này vấn đề trị an không tốt bao nhiêu, thế nhưng dám ở lúc trời sáng

tinh mơ thế này mà ra tay lại là cực kỳ hiếm thấy.

Người vây xem nhao nhao nhô đầu ra, có người cũng biết đám người này.

Là người bên trong Lưu Nguyệt các.

Sau Lưu Nguyệt các là quan phủ, mở thanh lâu để kiếm tiền.

Nữ bộ khoái vừa mới nhậm chức không lâu, đã điều tra ra thanh lâu này vụng trộm mua bán người. Tất nhiên là chạm tới lợi ích của đối phương.

“Phanh!!

Một cây gậy đánh vào đầu gối của nữ bộ khoái,khiến nàng đau đến mức ngã nhào trên mặt đất.

Đám người thấy thế thầm nghĩ không ổn, đám côn đồ này ra tay không biết nặng nhẹ.

Nếu thật sự đánh chết cô gái này thì bộ khoái phải làm sao bây giờ.

Nghĩ lại thì vận may của nữ bộ khoái này cũng không được tốt lắm, chọc ai không chọc, hết lần này tới lần khác lại đi trêu chọc Lưu Nguyệt các.

Lý Bình An khẽ nhíu mày, chỉ là không có muốn ý ra tay giúp đỡ.

Đám người này ra tay có chừng mực, không đến mức sẽ đánh chết tên quan lại này.

Huống chi trước đây không lâu, hắn, Cảnh Dục và Trường Thanh vừa phạm phải án mạng.

Cho nên hắn cũng không muốn gây chuyện mà nghĩ muốn trở về Thục Sơn sớm.

Lão Ngưu đang chuẩn bị cầm lấy gà quay trên bàn.

Hết lần này tới lần khác lúc này một tên lưu manh không có mắt lại lật tung bàn của Lý Bình An lên Lão Ngưu sửng sốt, mắt thấy con gà quay kia sắp rơi trên mặt đất.

mẹ nó! !

Lão Ngưu nhấc chân lên đạp một cái, đạp tên lưu manh kia ra xa mấy trượng.

Soạt một tiếng, lại có hai tên lưu manh bị đánh bay ra ngoài.

Nơi xa, người vây xem lập tức kinh hãi, hành động của đám hỗn đản này, ngay cả trâu cũng nhì không được!

Khoảng một lát sau, những tên vô lại này gần như hoàn toàn nằm trên mặt đất.

“Mẹ nó, ngươi biết ta là ai không? Tiểu tử ngươi chết chắc rồi!”

Tên lưu manh dẫn đầu bị đánh ngã trên đất còn để lại lời nói ngoan độc.

Lý Bình An hơi bất đắc dĩ.

Lại gây chuyện, vẫn nên tranh thủ thời gian chạy thôi.

Nghĩ như vậy hắn bèn đứng lên, một cước giẫm lên trên mặt của đối phương…

11:31

Hết lần này tới lần khác lúc này một tên lưu manh không có mắt lại lật tung bàn của Lý Bình An lên. Lão Ngưu sửng sốt, mắt thấy con gà quay kia sắp rơi trên mặt đất.

Nơi xa, người vây xem lập tức kinh hãi, hành động của đám hỗn đản này, ngay cả trâu cũng nhìn không được!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right