Chương 303: Hung thủ Chu Yếm
Phú Quý cầm roi, thỉnh thoảng quất vào mông con trâu của hắn một cái. Hắn nghĩ không thể nặng bên này nhẹ bên kia, thế là quất con trâu của Lý Bình An vài cái.
Lúc bắt đầu, con trâu cũng cũng không để ý nhưng cứ đi một lát thì lão già này càng đánh càng
mạnh. Con trâu già đột nhiên quay đầu lại, nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm Phú Quý: “Lão già
chết tiệt, nếu còn đánh ta nữa, ta lấy xương ngươi hầm canh uống”
Phú Quý nghi ngờ nói: “Lý tiên sinh, con trâu của ngươi, hình như hơi lạ
“Không cần để ý tới nó.” Lý Bình An cười.
Ở nơi trên lâm trường, Phú Quý đẩy cửa đi vào, trong phòng có đốt sẵn lửa.
“Mời vào!”
Phú Quý nhiệt tình mời Lý Bình An: “Mau ngồi lên giường ấm, sưởi ấm tay chân đi.
Lý Bình An đặt xác con hổ xuống, cũng không khách khí, hắn cởi giày rồi lên giường ngồi.
Trên tường có từng khối bùn tróc ra, giống như đã cũ lắm rồi. Cái này khiến Lý Bình An nhớ tới việc ở quê vùng Đông Bắc khi chưa xuyên việt qua.
Chỉ chốc lát sau, Phú Quý làm một nồi thịt hầm dưa chua. Bỏ thêm nước ép ớt vừa thơm vừa cay, lại thêm một bầu rượu. Vị vừa chua cay vừa bốc hơi nóng, vừa uống vừa thổi.
Uống một bát thì đã đổ mồ hôi. Gió tuyết bên ngoài thổi ào ào, họ cũng không thấy lạnh.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, Lý Bình An hỏi: “Phú Quý thúc, rừng sâu núi thẳm này có xảy ra việc gì kì lạ không? Nói cho ta biết”
“Việc kì lạ?”
Phú Quý đã uống vài chén rượu, mặt đã sớm đỏ lên. Ánh mắt cũng hơi mơ màng, nhưng có thể nghe hết lời của Lý Bình An, ánh mắt lập tức sáng lên.
“Lý tiên sinh, ngài nói thật với ta, có phải ngài tới đây là vì việc này hay không?”
Lý Bình An cười, nhấp một hớp rượu.
Phú Quý vội vàng nói: “Lý tiên sinh, nói thật đi, từ lúc ta gặp ngươi, ta đã biết ngươi là người phi thường, không gạt ngươi, trong rừng này có yêu quái, cháu trai của ta bị yêu quái kia bắt đi!”
Lý Bình An hăng hái nghe Phú Quý kể chuyện.
Hai năm trước, Phú Quý dẫn tôn tử của mình vào rừng chơi. Nửa đêm, dẫn tôn tử đi tiểu, bỗng nhiên nghe thấy trong bụi cây có tiếng động, ngay sau đó một luồng gió yêu thổi tới. Một con yêu quái hình dạng như vượn, chân trần như người già xuất hiện trước mặt bọn họ. Sau đó yêu quái kia đã bắt tôn tử của Phú Quý đi, Phú Quý cầm đao xông lên muốn liều mạng với nó. Kết quả yêu quái kia không để ý đến hắn, nhảy lên mấy trượng, chỉ nhảy mấy cái đã biến mất trong rừng cây mênh mông. Nhưng mà khi Phú Quý nói những chuyện này cho người thân nghe thì bọn họ không tin, chỉ nghĩ Phú Quý không trông coi hài tử, để thằng bé chạy vào trong rừng, bị thú dữ bắt đi.
Bởi vì chuyện này, nhi tử Phú Quý buồn bã sinh bệnh đã qua đời một năm trước. Thê tử của Phú Quý cũng mất không bao lâu, chỉ để lại một mình hắn cùng một con trâu già. Hắn luôn trông coi lâm trường, hi vọng có một ngày, tôn tử của hắn sẽ về.
Giọng của Phú Quý rất nặng nề, kể xong mọi chuyện, hắn thở dài một hơi.
“Vậy sau đó, nó còn xuất hiện không?”
“Không” Phú Quý lắc đầu, “Có lẽ nó đã xuất hiện nhưng ta không biết
Lý Bình An suy nghĩ. Hình dạng như vượn, chân trần như người già, thích ăn trẻ. Hung thú là Chu Yếm, cũng là mục tiêu nhiệm vụ lần này của hắn.
Lý Bình An uống một ngụm rượu, xem ra hắn đến đúng chỗ. Hắn kẹp một khối thịt lớn nhét vào miệng, nhai nuốt từ từ.
Phú Quý mừng rỡ nắm tay Lý Bình An: “Lý tiên sinh! Lý tiên sinh. Ngài nhất định phải giúp ta, mau cứu cháu của ta”
“Phú Quý, lại nói đùa chuyện yêu quái kia sao?”
Lúc này có một đám người đi tới. Bọn họ mặc áo ngắn, trên người dính đầy tuyết. Chắc là người đốn củi trên lâm trường.
Có người nói: “Phú Quý, ngươi lại nói đùa gì nữa?”
“A, người kia là ai vậy?” Có một người phát hiện có người ngồi trên giường.
Phú Quý đột nhiên đứng lên, kích động nói ra: “Vị Lý tiên sinh này có thần thông, lần này hắn tới lâm trường của chúng ta để bắt yêu!”
“Bắt yêu? Bắt yêu gì? Phú Quý, ta thấy đầu óc ngươi có vấn đề.” Một người chế giễu.
Trong lòng mọi người đều biết, ở đó không có yêu quái gì cả. Chỉ là lão Phú Quý không trông chừng hài tử thôi, cố ý lấy cớ như thế.
Phú Quý trừng người kia.
Người quản lí lâm trường đi tới, thấm thía nói: “Phú Quý, ngươi cũng đừng dằn vặt nữa, mọi chuyện rồi, cứ tiếp tục nhìn về tương lai để sống”
đã
Công việc trên lão đem đầu ra: nha cũng đừng lão bị vây ở đi qua, mọi thứ đều muốn hướng về phía trước nhìn!”
“Lão quản lí, ngay cả ngài cũng không tin ta? Lý tiên sinh có thần thông”
Lão quản lí đánh giá nam tử áo xanh xuất hiện trong phòng.
“Các ngươi nhìn con hổ dữ này!” Phú Quý chỉ vào xác hổ trong xó xỉnh: “Nhìn nó đi, là do Lý tiên sinh giết chết! Ta tận mắt nhìn thấy, còn có thể giả hay sao?”
“Khoan đã, con hổ này thật lớn!”
“Sắp to bằng trâu cày rồi.”
“Sao trước giờ chưa thấy?”
“Ông trời ơi, ngươi xem đầu hổ con thật đáng sợ…
Đám người vây quanh xác con hổ, bọn họ liên tục bàn tán.
Lão quản lí bán tín bán nghi tới gần, “Tiên sinh, trên lâm trường của chúng ta thật sự có yêu quái sao?”
“Bây giờ ta cũng không biết, phải kiểm tra mới biết.”
“Làm sao để kiểm tra?”
Lý Bình An uống một ngụm rượu, cười nói: “Ta có cách của ta, nhưng trong khoảng thời gian này, có thể ta sẽ ở đây, xin lỗi vì đã làm phiền các vị
Ban đêm, Lý Bình An nằm co trên giường đặt gần lò sưởi. Hắn nhớ đã lâu rồi, chưa ngủ ở giường đất nóng hầm hập như thế này.
Trước kia ở gia tộc, đi theo phụ mẫu làm việc một ngày. Hắn rất mệt mỏi, mỏi lưng, đau chân, cứng cổ, lúc ăn cơm tối thường uống chút rượu. Ban đêm đi ngủ ngủ trên giường nóng, cơ thể nằm xuống, lập tức có cảm giác một dòng nước ấm chảy vào cơ thể. Đợi đến sáng sớm, lúc thức dậy, cả cơ thể có cảm giác sảng khoái, nhẹ nhàng. Nhất là khi bên ngoài có tuyết rơi, cả nhà núp ở đầu giường đặt gần lò sưởi, nói tất mọi chuyện trên đời, không lo lắng gì cả.
Cảm giác rất dễ chịu.
“Hai mẫu đất, một con trâu, vợ con chờ đợi ở nhà”
Khi còn bé, hắn thích nhà lầu gọn gàng, không khí nhộn nhịp ở thành thị. Nhưng sau khi đi làm, hắn thích không khí tươi mát, trong lành, bình yên ở nông thôn.
Con người a…