Chương 302: Vừa xuất hiện đã trượt trên tuyết
Thục Sơn.
Tần Thịnh mở to mắt, mấy ngày nay, hắn không thể tập trung tinh thần, luôn không thể yên tâm tu luyện. Lí do là vì việc ngày hôm đó ở Công Thiện Các. Hắn vốn muốn khiến Lý Bình An khó chịu, ai ngờ tên kia lại thoải mái nhận một nhiệm vụ rồi rời đi.
“Trời ạ! Tiểu tử kia thật can đảm. Nhưng tại sao ta lại cảm thấy hắn rất đẹp trai?”
Tần Thịnh vội vàng lắc đầu, chấm dứt suy nghĩ khó hiểu kia. Được rồi, tu hành không được nữa, ra ngoài tản bộ.
Vừa ra khỏi cửa thì đã thấy có hai đệ tử nội môn lén lút ở một bên.
“Các ngươi đang làm gì vậy?” Tần Thịnh hỏi.
“Không có gì, chúng ta đang đánh cược.
Đệ tử Thục Sơn thỉnh thoảng sẽ lấy một vài chuyện gì đó đánh cược, bắt đầu giao dịch. Ví dụ như
người nào đó có đột phá thành công hay không, hay con của người nào đó là nhi tử hay nữ nhi. Một vài đệ tử lấy chuyện đó làm vui, còn có thể kiếm lấy linh thạch. Nó không ảnh hưởng gì cả. Tần Thịnh hỏi: “Hôm nay đánh cược cái gì?”
“Tần sư huynh, ngươi còn chưa biết sao? Thanh Phong trưởng lão mới đặc biệt thu một đệ tử, tiểu tử này đã đi Công Thiện Các tầng ba. Bây giờ mọi người đang đánh cược hắn có hoàn thành nhiệm vụ, còn sống trở về hay không?”
Tần Thịnh hừ một tiếng, lật tay ra, có thêm ra một cái túi chứa linh thạch.
“Ta cược 50 linh thạch, cược hắn không thành công!”
Tên đệ tử kia kinh ngạc nhìn bóng lưng Tần Thịnh, Tần sư huynh luôn không thích những chuyện này. Sao hôm nay lại thay đổi rồi?
Trong quán trà, một vài đệ tử rảnh rỗi tụ tập, vừa uống trà, vừa tán gẫu. Gần đây, trên Thục Sơn không có việc gì đáng thảo luận. Bởi vậy việc đệ tử mới của Thanh Phong trưởng lão đầu nhận nhiệm
vụ ở tầng ba của Công Thiện Các đã trở thành đề tài nóng hổi.
“Các ngươi cược chuyện nào?”
“Ta cược 50 linh thạch, cược hắn không hoàn thành nhiệm vụ”
“Ta cược năm trăm” Một người cười nói.
“Sao ngươi cược nhiều vậy?”
“Ta nghe ngóng được Lý Bình An không phải tu sĩ”
Đám người thảo luận ầm ĩ.
Thông Thiên Phong, Thanh Phong nằm co trong góc giường, nhìn nội dung trên giấy, vẻ mặt vui
“Lần này ta có thể cược tất cả tiền, Bình An, tiểu tử ngươi đừng làm ta thất vọng. Tính toán thời gian, Bình An rời đi cũng hơn một tháng rồi, không biết mọi chuyện thế nào?”
Tuyết trắng mênh mông như sợi thô, thổi liên tục khiến người ta không thể mở mắt. Trên nhánh cây treo một tảng băng dài một tấc, ở trong màn đêm, nó phản chiếu ánh sáng rạng rỡ.
Ở đây thuộc về khu vực biên cương phía đông bắc Đại Tùy. Một lão đầu lôi kéo một con trâu đi trong trời tuyết, áo lông bay phất phới trong gió. Khí hậu rét lạnh, tuyết rơi một ngày một đêm,
còng cộng thêm gió lớn. Có nơi tuyết đọng dày tới hai mét, người bước một bước sẽ sụp xuống. Lúc này, nếu có người muốn đi trên tuyết thì phải rút chân ra, rồi run rẩy nâng chân lên, tiếp tục dẫm vào trong tuyết.
Khi gặp gió lớn, không thể chống quải trượng thì dùng sức của nửa người trên lớn hơn sức dưới hai chân để chống lại gió. Vào lúc này, mọi người sẽ khó hô hấp.
Bỗng nhiên, cách đó không xa xuất hiện một bóng dáng to lớn. Bóng dáng kia càng lúc càng rõ, nó là một con hổ dữ.
Cơ thể lão đầu cứng đơ tại chỗ, cơ thể vừa cứng đờ, nưng nhanh chóng chảy mồ hôi đầm đìa vì sợ. Đừng nhìn con hổ có cơ thể to lớn nhưng tốc độ của nó rất nhanh, bộ lông đen bay phất phới trong gió.
“Nghé Q!”
Con trâu vàng cảm giác được nguy hiểm, lập tức quay đầu chạy. Lão đầu té lăn trên đất, thấy con hổ dữ muốn nhào tới.
Một bóng người nhảy xuống, trượt trên tuyết.
Lưỡi đao mỏng như cánh ve mang theo lực lượng đáng sợ khiến người ta kinh ngạc run rẩy. Nhưng con hổ đang trên đà xông tới, không kịp khựng lại. Lưỡi đao xẹt qua bụng nó, mổ bụng dễ như trở bàn tay, không hề tốn sức. Mùi máu tươi bay theo gió, lão đầu kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng nhìn thấy vật sống, ta sắp đói chết rồi!”
Người mù ôm xác con hổ, lộ ra vẻ mặt say mê.
“Lão đầu, phía trước có người sinh sống không?”
Người mù vác con hổ hơn bốn trăm cân lên, sau đó đặt lên lưng con trâu.
Lão đầu gật đầu: “... Có có, phía trước là một nông trại, ta cũng đang tới đó làm việc. “Vậy làm phiền ngài dẫn đường cho ta.”
“Được, được, nhưng ta phải tìm trâu của ta”
Lão đầu quay đầu nhìn, vừa rồi con hổ tấn công hắn, đã hù con trâu chạy rồi.
Lý Bình An vỗ mông con trâu: “Trâu đi! Đi giao lưu trao đổi tình cảm với đồng loại của ngươi” Con trâu già lườm hắn.
Chỉ chốc lát sau, con trâu già đã đưa con trâu của lão đầu về.
Hai cái trâu nói chuyện rất hợp nhau, trò chuyện rất cởi mở. Nhưng việc khiến con trâu vàng không hiểu là, tại sao ánh mắt con trâu đen này nhìn nó rất kì lạ? Giống như… giống như muốn ăn thịt nó vậy.
“Phía trước là công việc trên lâm trường, rất nhiều người đang đốn củi ở trong. Công việc là đốn củi, rồi dùng chúng làm thành bè lớn. Vào đầu xuân nước sông đều tan ra, có thể dùng bè để di chuyển. Bè vừa là phương tiện di chuyển, vừa có thể chở hàng hóa, một công đôi việc. Sau khi tới hạ nguồn, cập bờ, sẽ bán gỗ cho người mua.”
Lão đầu tên Phú Quý đang giới thiệu những công việc trên lâm trường cho Lý Bình An nghe.
Trên đường đi, Phú Quý rất kính trọng Lý Bình An. Phú Quý lăn lộn nhiều năm, dù đã già, mắt mờ nhưng ánh mắt nhìn người vẫn rất chuẩn.
Không nói lúc trước đối phương chỉ dùng một đao giết con hổ. Chỉ nói trong mùa đông khắc nghiệt, tuyết lớn đầy trời như vậy mà đối phương không hề mặc áo khoác dày, chỉ mặc một bộ áo xanh đơn giản và một chiếc áo choàng.
Nếu người khác mặc như vậy thì đã sớm chết rét rồi.