Chương 304: Chém nó cho ta

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,455 lượt đọc

Chương 304: Chém nó cho ta

2117 chữ

Lý Bình An cùng trâu già tạm thời ở lại nơi làm việc trên lâm trường. Thời gian ban đầu, đám người vẫn tôn trọng hắn bởi vì xác con hổ kia vẫn còn. Mọi người vốn tưởng đối phương là cao nhân gì, tới đây để chém yêu trừ ma nhưng dần dà họ phát hiện việc kì lạ.

Lý Bình An ở nơi làm việc của lâm trường, khi thì xuống sống băng bắt cá, khi thì dắt trâu lên rừng săn thú rừng. Có khi rảnh rỗi còn cùng đám người đi lâm trường đốn củi hoặc uống rượu ăn thịt rừng, trò chuyện với mọi người. Hắn không hề làm việc đàng hoàng. Người không biết rõ còn tưởng hắn tới để trải nghiệm cuộc sống.

Những người khác không quan tâm dù sao bọn họ cũng nghĩ tin tức trong lâm trường có yêu quái là do Phú Quý nói bừa. Nhưng Phú Quý thì khác, hắn sốt ruột muốn cứu tôn tử của mình, dù hắn biết rõ tôn tử đã chết từ lâu. Chỉ còn lại nỗi nhớ trong lòng khiến hắn sống tới ngày hôm nay.

“Lý tiên sinh, ngài xem khi nào chúng ta đi tìm yêu quái kia?” Phú Quý mặc giáp đầy đủ, cầm xiên thép, phía sau còn đeo cung dùng để đi săn.

“Đến lúc đó rồi nói” Lý Bình An luôn dùng câu nói này để có lệ trả lời hắn.

Đến lúc đó, cuối cùng thì lúc nào mới đến lúc đó. Lòng Phú Quý nóng như lửa đốt. Lúc trước hắn còn phấn khởi đi tới mộ một chuyến, nói chuyện này cho bạn già và nhi tử đã chết đi. Nói cho bọn họ biết hắn nói đúng, thật sự có yêu quái bắt tôn tử đi. Hắn nhất định sẽ cứu tôn tử ra, cho người thân một lời giải thích rõ ràng.

“Phú Quý, ta thấy ngươi bị người ta gạt rồi” Một người nói.

Lão Phú Quý buồn bực uống rượu, không để ý tới người kia.

Người kia nói tiếp: “Ngươi nhìn vị Lý tiên sinh kia đi. Hắn ăn uống liên tục, Một bữa ăn, hắn ăn lượng cơm đủ để năm người ăn, nếu tiếp tục như vậy, hắn sẽ ăn hết của người”

Phú Quý nói: “Chỉ cần hắn có thể bắt yêu quái kia, tìm được tôn tử của của ta. Đừng nói ăn hết, dù hắn muốn mạng của ta cũng được”

Người kia nhếch miệng: “Vâng! Ta thừa nhận Lý tiên sinh có chút bản lĩnh. Nếu không cũng không thể giết con hổ kia, nhưng mấu chốt là bây giờ người ta cũng không ra sức.”

Phú Quý buồn không nói gì nữa.

Đám người biết tiếp tục khuyên Phú Quý cũng vô dụng nên đã tập trung tới chỗ lão quản lí để bàn

chuyện này. Bây giờ mọi chuyện đã rõ. Trên lâm trường này vốn không có yêu quái gì cả. Có lẽ vị Lý tiên sinh này thấy Phú Quý dễ bị gạt nên tới chỗ này ăn uống chực. Nói không chừng còn có ý đồ xấu khác. Loại người như vậy thì không nên giữ lại trên lâm trường.

“Nhất định phải đuổi hắn đi!” Một người kiên định nói.

“Heo nhà ta ăn cũng không nhiều bằng hắn, cả ngày không làm việc, ăn nhờ ở đậu, không thể để hắn tiếp tục như vậy.

“Còn nữa, chúng ta cũng không biết rõ lai lịch của hắn.

Đám người nói chuyện xôn xao.

Tuyết như lông ngỗng nhẹ lại bắt đầu rơi. Lý Bình An vừa ngâm nga bài hát, vừa tạo quả cầu tuyết trong đống tuyết. Hiếm khi thấy trâu già không ở cạnh hắn.

“Lý tiên sinh” Lão quản lí dẫn theo mấy người tới.

Lý Bình An thả quả cầu tuyết xuống: “Lão quản lí, người tìm ta có chuyện gì vậy?”

Lão quản lí nói bóng nói gió nói nhưng Lý Bình An hiểu hắn muốn nói gì. Đối phương không muốn cho hắn ở lại nữa: “Lý tiên sinh, các huynh đệ biết ngươi có bản lĩnh, nhưng các huynh đệ cũng

không có cách nào, quy củ như thế” Lão quản lí cười áy náy.

Lý Bình An gật đầu: “Hiểu rồi, vậy ta về thu dọn”

11:38

Đám người kinh ngạc khi thấy Lý Bình An sảng khoái rời đi. Bọn họ nghĩ hắn sẽ tìm lý do đổ thừa để không đi.

“Tên này cứ đi như vậy sao?”

“Không đi thì làm gì, hắn còn dám quậy với chúng ta sao?”

Lý Bình An thu dọn hành lý, vừa đi ra cửa thì gặp lão Phú Quý.

“Lý tiên sinh, ngài nói thật cho ta biết, ngài có tìm được yêu quái kia không? Hay những lời ngài nói trước đó đều là lừa ta, ngươi nói cho ta biết một câu nói thật, được không? Không có ai tin lời ta nói, nhi tử và bạn già của ta đến chết cũng không tha thứ cho ta. Thật sự có yêu quái đúng không, ngài nói cho ta biết được không?”

Lão Phú Quý lôi kéo Lý Bình An tay, giọng nói giống như cầu xin.

Lý Bình An im lặng một lát, vỗ bờ vai hắn, nhưng cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Lý Bình An thu được tin tức trâu già truyền đến, hắn nhanh chóng chạy tới. Bóng người lấp lóe thì

đã tới một chỗ trên sườn núi phía đông. Trâu già đang ở đó chờ hắn: “Nghé… ..”

“Ở chỗ này sao?”

Trâu già gật đầu.

“Làm rất tốt, trở về thưởng ngươi một cân thịt bò khô”

(Hắn khóa chặt hơi thở)

Lý Bình An dò xét hơi thở trong lòng đất, khu vực lọt vào trong tầm mắt ngoài tuyết trắng mênh mông còn có cái chết âm u. Quả nhiên hắn phát hiện một vật sống đang hoạt động, tên kia đang tại cắn nuốt sự sống trên vùng núi lớn này. Nếu để cho nó thành công thì có lẽ sinh linh trên vùng đất này sẽ bị diệt sạch.

“Cuối cùng cũng tìm được ngươi”

Lý Bình An dùng chân chà chà núi. Hồ lô rượu bên hông lướt qua một mảnh ánh sáng, hút tuyết rơi xuống từ không trung.

Lý Bình An ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn, trong miệng nói lẩm bẩm. Vận chuyển chân khí, ngưng tụ một giọt tinh huyết trên đầu ngón tay, sau đó cong ngón tay búng ra. Chân khí bao vây lấy tinh huyết nhỏ lên ngòi Hiệp Khách Bút. Chỉ một thoáng, Hiệp Khách Bút hấp thu hết tinh huyết. Hắn lấy máu tươi làm mực, dùng Hiệp Khách Bút viết mấy chữ “chém”

Mưa phùn phát ra một luồng ánh sáng chói mắt chợt lóe lên rồi tắt, sau đó một tiếng kiếm kêu vang khắp không gian. Gió tuyết trong phạm vi mấy trượng đều bị cắt nát.

“Bang -!!!”

Một tay Lý Bình An kết kiếm quyết, hơi nâng lên. Kiếm thế ngưng tụ, càng lúc càng mạnh. Gió tuyết đầy trời đều bị xoắn nát, gió thay đổi thành một luồng gió nhẹ. Nếu đứng trong đó sẽ có cảm giác mùa xuân về hoa nở, giống như ánh sáng của mặt trời là do một chiêu kiếm này tạo ra.

“Xin tiên sư, mau chóng thu thần thông” Lúc này, có một lão đầu chui ra khỏi mặt đất: “Ta là Sơn Thần ở đây, xin tiên sư mau chóng thu Thần Thông”

“Sơn Thần?” Lý Bình An nhíu mày, “Ta là đệ tử kí danh của Thục Sơn, lần này đến đây để chém yêu, mong người tạo cơ hội để ta thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ”

Sơn Thần nói: “Tiên sư, yêu kia… Tiên sư, yêu quái kia cũng không phải yêu quái bình thường. Thực lực của nó rất mạnh, hơn nữa còn có chỗ dựa, đắc tội không nổi, đắc tội không nổi”

“Các ngươi nhìn bên kia xảy ra chuyện gì vậy?”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Mau nhìn mau nhìn kia!”

Đám người làm việc trên lâm trường phát hiện cảnh tượng kì lạ nên nhao nhao ngẩng đầu nhìn. Ngay sau đó một tiếng kêu quái dị đột nhiên vang lên, giống như một con thấy lớn nào đó cảm thấy nguy hiểm nên kêu gào.

Phú Quý đột nhiên nghĩ tới chuyện gì, sắc mặt hắn nhanh chóng thay đổi. Cả đời này hắn không thể quên được âm thanh này, đó là âm thanh của con yêu quái đã bắt tôn tử của hắn.

Hắn chạy như điên về chỗ phát ra âm thanh.

- Phú Quý trở về! Nếu không sẽ bị tuyết lở chôn vùi!

“Bắt hắn về!”

Mấy người vội vàng đuổi theo, đè lão Phú Quý xuống.

“Thả ta ra, ta muốn bắt yêu quái, là yêu quái!”

Phú Quý khàn giọng hô to.

Sơn Thần còn đang cực khổ khuyên bảo Lý Bình An: “Tiên sư, nghe ta khuyên, không đắc tội yêu

quái này nổi. Đây là thú nuôi của hoàng tộc nuôi nhốt ở đây. Tuy giết vài người, nhưng bây giờ nó đã hối cải để làm người tốt. Tiên sư, ngài rộng lòng, tha cho nó lần này đi”

Không đợi hắn nói xong, Lý Bình An đã ra tay.

“Đi! Chém nó cho ta”

Hối cải để làm người? Chuyện đó liên quan gì tới ta.

Sông núi đột nhiên nổ tung, hình thành sóng lớn tối tăm mờ mịt kéo dài đến trong rừng rậm, nhưng vẫn tiếp chứ không dừng lại. Vô số núi đá cỏ cây nổ tung bay vụt, nương theo năng lượng đánh thẳng tới, tạo thành một luồng khí thế kinh khủng.

Ầm ầm —!!

Ngay lập tức, đất rung núi chuyển, rất nhiều ngọn núi lay động.

Con Chu Yếm dưới đất nhanh chóng bỏ chạy vào chỗ càng sâu. Ánh kiếm sáng chói chui xuống dưới đất, lấy tốc độ nhanh chóng đuổi theo nó. Một lát sau, Chu Yếm bị ánh sáng nuốt hết.

Lý Bình An vung tay lên, mưa phùn ánh kiếm bay về trong hồ lô rượu. Kiếm ý khắp nơi bỗng nhiên biến yếu, bị một trận gió thổi tan.

Lý Bình An thở phào, lực lượng dần dần thu về huyệt Nê Hoàn.

Sơn Thần kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, vốn định quay người rời đi nhưng Lý Bình An lên tiếng: “Sơn Thần dừng bước, tại hạ còn một yêu cầu quá đáng”

Hôm sau, Phú Quý phát hiện trước cửa nhà có một bàn tay khổng lồ. Bàn tay đó rất lớn, bằng cỡ miệng giếng, hiển nhiên không phải của con người.

“Ta đã nói có yêu quái mà! Ta đã nói có yêu quái mà!” Phú Quý nằm rạp trên mặt đất, bắt đầu khóc

Những người khác thấy bàn tay này cũng hoảng sợ:

- Trên lâm trường này thật sự có yêu quái sao?

- Yêu quái này bị ai giết vậy? Tay lớn như vậy, nếu là cơ thể thì chẳng phải là. . .

- Nói nhảm, chắc chắn là Lý tiên sinh.

Lý Bình An vừa bị bọn họ đuổi đi thì xảy ra chuyện này. Trên đời này có chuyện trùng hợp như vậy sao?

Có người lo lắng nói: “Chúng ta đối xử với Lý tiên sinh như vậy, sẽ không bị trả thù chứ?” “Thôi đi! Ngươi cho rằng Lý tiên sinh hẹp hòi giống như ngươi sao” Lão quản lí quát khẽ: “Người ta

rộng lượng, sẽ không chấp nhặt với chúng ta”

“Người giỏi thì không khoe khoang, đây mới là cao nhân!”

Ban đêm, trong giấc mộng của Phú Quý có một lão giả tự xưng là Sơn Thần nói cho hắn biết, tôn tử của hắn đã đầu thai chuyển thế, bảo hắn cứ yên tâm.

Ngày thứ hai tỉnh lại, đám người không phát hiện Phú Quý. Tìm một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy hắn đã chết trên mộ của gia đình.

Trước khi chết, hắn đã kể mọi chuyện cho người thân của mình. Phần chấp niệm trong lòng đã tan nên không còn lý do để sống tiếp.

Một người một trâu đi trên đường xuống núi. Lý Bình An lớn tiếng hát: “Một tiếng cười vang vọng biển cả, sóng cuồn cuộn hai bên bờ, chìm nổi theo sóng nhớ hôm nay..”

Trâu già ở bên cạnh đánh nhịp.

Đi một lần đánh một lần, đi một lần đánh một lần.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right