Chương 305: Có phải người cố ý gây chuyện không?
“A, đệ tử tiện nghi của ta, ngươi quả nhiên không làm sư phụ thất vọng”
Thanh Phong vỗ vai Lý Bình An, cười ha ha.
“Đi, sư phụ dẫn ngươi đi Công Thiện Các. Mang theo xác Chu Yếm để chuộc cái yếm của lão nương về, lần này ta lời to rồi”
Ở Công Thiện Các, sau khi mấy tên trưởng lão kiểm tra, xác định xác mà Lý Bình An mang về là Chu Yếm không sai.
Lưu Nhị Cẩu nói: “Lý huynh, không hổ danh là ngươi”
“Không có gì, may mắn thôi” Lý Bình An nói.
Lưu Nhị Cẩu chắp tay cười nói: “Xem ra ta nên sớm gọi là Lý sư huynh”
Tần Thịnh thưởng thức trà ở bên cạnh xem thường, chỉ là gặp may thôi.
Hắn liếc qua Lý Bình An. Đừng nhìn tiểu tử này bình tĩnh, nhưng bây giờ trong lòng có lẽ đang rất tự hào. Ra vẻ ung dung không vội, cho là mọi chuyện đã tính trước.
Lúc này, lại nghe Lưu Nhị Cẩu nói: “Không bằng chúng ta tổ chức tiệc chúc mừng Lý huynh.
Trong lòng Tần Thịnh cười khẽ, liếc qua Lý Bình An.
Lưu Nhị Cẩu làm như thế, ngược lại quá hợp ý Lý Bình An. Có lẽ tên này đang lo lắng không có cơ hội để khoe khoang với toàn thế giới đó.
Tần Thịnh nhấp một ngụm trà, khinh thường nghĩ: “Thật thô tục, đúng là thô tục. Dạng người này không xứng để hắn chú ý”
Lý Bình An cười từ chối sự nhiệt tình của Lưu Nhị Cẩu: “Được rồi, cũng không phải chuyện lớn gì. Hôm nào có rảnh, ta mời mọi người ăn gì đó, ta cáo từ trước”
Khi Lý Bình An nói xong câu đó, Tần Thịnh biểu lộ đột nhiên cứng đờ, nhìn qua bóng lưng Lý Bình An: “... A, tiểu tử này thú vị!”
Có đệ tử ở bên cạnh từ đầu tới đuôi thấy sắc mặt của Tần Thịnh luôn thay đổi thì thở dài, hình như đã thành thói quen: “Tần Thịnh sư huynh lại suy nghĩ lung tung cái gì?”
Rất nhanh, các đệ tử đánh cược đều thu được tin tức này. Trừ việc hơi kinh ngạc thì đã bắt đầu trận đánh bạc mới.
Dựa theo quy định, sau đó, Lý Bình An còn phải khiêu chiến một đệ tử nội môn, đồng thời còn phải xếp hạng 100 trong số đệ tử Thục Sơn. Sau khi thắng thì có thể chính thức bái vào Thục Sơn, trở thành đại đệ tử của Thông Thiên Phong.
Lúc ăn cơm trưa, Lý Bình An ngồi trong phòng ăn ở Tạp Dịch Phong, gọi một bầu rượu, mấy cân thịt bò, còn có tám đĩa thức nhắm. Ăn một miếng thịt, uống một ngụm rượu. Nhàn nhã giết thời gian. Sau khi trở về, hắn tắm nước nóng thư giãn. Để con trâu làm đệm cho mình rồi ngủ một giấc ngon lành.
Cuộc sống thế này cho dù là thần tiên cũng không hưởng thụ được.
“Ai, người kia là Lý Bình An
“Ừ, là hắn, ngươi không thấy trên mắt hắn có đeo miếng vải đen sao?”
“Ai, có cần đi hỏi hắn phải khiêu chiến đệ tử nội môn nào không?”
“Thật ngượng ngùng, ta không đi đâu”
Lý Bình An không để ý những người khác bàn tán, hắn chăm chú ăn đồ ăn.
Lúc này, Tần Thịnh bỗng nhiên đi tới.
Những người khác vội vàng hóng chuyện khi thấy Tần Thịnh nổi giận đùng đùng.
“Ai, ta nghe nói Tần Thịnh sư huynh bởi vì việc của Lý Bình An mà thua 50 viên linh thạch”
“Không phải trước giờ Tần Thịnh sư huynh không tham gia đánh bạc sao? Chẳng lẽ bởi vì thua 50 viên linh thạch mà giận dữ?”
“Làm sao có thể, 50 viên linh thạch chẳng là gì với huynh ấy cả.
“Vậy tình huống trước mắt là chuyện gì?”
Nhóm người hóng chuyện tò mò.
Lúc này, Lý Bình An đã ăn hết đồ ăn trong mâm. Hắn mới cảm thấy no đủ, lười biếng dựa vào ghế. “Phanh!”
Tần Thịnh đập bàn, khiến tất cả mọi người giật nảy mình.
“Có chuyện gì sao?” Lý Bình An ngẩng đầu.
Tần Thịnh gần từng chữ: “Lý Bình An, khiêu chiến ta đi!”
Giọng nói vang lên, một luồng khí thế uy nghiêm tản ra từ trên người hắn để toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn hắn.
Tần Thịnh… tới để đưa thư khiêu chiến sao?
“Tại sao ta phải khiêu chiến ngươi?” Lý Bình An hoang mang.
“Không phải ngươi muốn khiêu chiến một đệ tử nội môn sao? Ta Tần Thịnh có thể tiếp nhận khiêu chiến của ngươi!”
Sau chuyện ở Công Thiện Các, Tần Thịnh luôn ngủ mơ, trong giấc mơ hắn thấy Lý Bình An. Đó là một loại cảm giác từ trước đến giờ chưa có. Còn nữa, Lý Bình An thật sự hoàn thành nhiệm vụ. Chuyện này càng khiến Tần Thịnh sinh ra cảm giác muốn học hỏi.
Mỗi làm suy nghĩ tới đây, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một bóng ma bao phủ hắn. Chợt có một loại cảm giác khẩn trương, bất an xông lên để hắn không thể tập trung.
Tần Thịnh không biết mình bị cái gì. Thế là hắn quyết định tự mình tìm hiểu Lý Bình An.
Lý Bình An sửng sốt, sau đó không chút do dự từ chối. Lý do từ chối của hắn rất đơn giản, Thanh Phong đã sắp xếp xong xuôi cho hắn rồi, Thanh Phong mua chuộc một đệ tử nội môn. Đến lúc đó,
hắn sẽ cố ý thua Lý Bình An trên lôi đài.
Nếu đã như vậy, Lý Bình An tự nhiên không có lý do vô duyên vô cớ tiếp nhận khiêu chiến khó hiểu của Tần Thịnh.
“Ngươi sợ!” Tần Thịnh trừng mắt nhìn hắn.
Lý Bình An không chút do dự gật đầu, đứng dậy muốn rời khỏi.
Tần Thịnh tiếp tục chặn đường Lý Bình An, sắc mặt lạnh lùng. Lý Bình An lạnh nhạt nói: “Ngươi đến gây chuyện sao?”
“Ngươi nói đúng rồi!”
Không khí xung quanh lập tức lạnh lẽo. Đông đảo quần chúng hóng chuyện, nhao nhao nghe ngóng tin tức.
“Tần Thịnh sư huynh và Lý Bình An có ân oán sao?”
“Ai, các ngươi đoán ai sẽ thắng?”
“Đương nhiên là Tần Thịnh sư huynh, Tần Thịnh sư huynh là đệ tử xếp hạng 50 vị trí đầu của tông
môn, thì làm sao lại thua Lý Bình An?”
“Ngươi gây chuyện gì rồi?” Lý Bình An cúi người ôm lấy Nhuận Thổ: “Tra cho ngươi!” Nhuận Thổ: ...