Chương 306: Thanh nhã, thật thanh nhã

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,839 lượt đọc

Chương 306: Thanh nhã, thật thanh nhã

1286 chữ

Lý Bình An để lại một câu và một đám người xốc xếch thì thoải mái rời đi.

Nhuận Thổ quay đầu, trừng mắt nhìn Tần Thịnh.

“Đại ca… Ngươi tìm ta sao?”

Trong chớp mắt, đã trôi qua gần nửa tháng. Ngoài phòng, tuyết càng rơi càng lớn, mặt hồ cũng chậm rãi kết băng.

Lý Bình An vươn tay ra, tuyết rơi vào lòng bàn tay hắn. Hắn bóp nhẹ, cảm giác mềm mại trơn nhẵn. Bông tuyết tinh xảo hình sáu cạnh cũng không hòa tan mà được một dòng khí bao vây trong lòng bàn tay hắn.

Đông đi xuân tới, dùng nước tuyết pha trà. Một bát nước trà, một mùi thơm ngát ngấm cả vào lòng người xông vào mũi.

Vào đông nắng ấm, tuyết trắng mênh mang. Dùng tuyết nấu một bình trà.

Một mùi hoa, một luồng ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi đẹp đến mức khiến tinh thần người ta thoải

mái.

Tần Thịnh núp trong bóng tối, run rẩy khóe miệng.

Mẹ nó! Tiểu tử này thật rảnh rỗi.

Lý Bình An mặc áo xanh, đứng đón gió. Khuôn mặt tuấn tú nho nhã. Hắn thản nhiên mỉm cười.

Nhìn thì rất tùy ý, nhưng có thể cảm giác được một loại khí chất siêu phàm thoát tục.

Lý Bình An uống trà, trà tại lượn vòng trong miệng, chợt cảm thấy miệng mũi thơm ngát.

Uống trà phân ba giai đoạn, giai đoạn thứ nhất là thử trà ấm. Giai đoạn thứ hai là thưởng thức mùi trà, giai đoạn thứ ba mới là uống trà.

Tần Thịnh trừng mắt, suýt nữa vỗ tay khen đẹp.

Thanh nhã, bà mẹ nó, thật thanh nhã!

Ngay khi Tần Thịnh đang cảm thán, Lý Bình An đã đi ra khỏi phòng.

Hôm nay là ngày Lý Bình An khiêu chiến đệ tử nội môn. Thanh Phong đã sắp xếp xong xuôi, tên đệ tử kia sẽ ở trên đài đấu võ cố ý thua Lý Bình An.

Điều khiến Tần Thịnh bất ngờ là, Lý Bình An chỉ có một người, nhưng lại rót hai chén trà.

Hắn chỉ uống một chén, sau khi uống xong thì đội mũ rộng vành đi vào trong tuyết. Bên tay trái là con Lão Ngưu, bên tay phải là Nhuận Thổ lanh lợi.

Tần Thịnh đi ra khỏi chỗ tối, nhìn bóng lưng Lý Bình An rời đi.

Hừ một tiếng, thanh nhã thì làm được cái gì.

Hắn cũng chỉ là người nghèo.

Người tu hành dựa vào những này sao? Loè loẹt.

Người tu hành dựa vào thực lực! Người mạnh thì được tôn vinh.

Mặc dù không thiếu có người lấy trà nhập đạo, nhưng Tần Thịnh cho rằng những thứ này chỉ là đường ngang ngõ tắt.

Hắn có thể lặng lẽ chui vào phòng Lý Bình An, thậm chí có thể nhìn rõ động tác của đối phương. Mà đối phương không hề phát hiện, nếu như mình muốn giết chết hắn thì dễ như trở bàn tay.

Thanh nhã thì có tác dụng gì?

Tần Thịnh an ủi bản thân, cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều.

Nhưng là trong đầu vẫn là nhớ tới hình ảnh Lý Bình An lấy tuyết pha trà, ngửi trà, rót trà.

Cảnh đẹp ý vui.

Tần Thịnh vội vàng tát mình một cái, đưa tay cầm chén trà trên bàn.

Hắn uống một hơi cạn sạch chén trà nóng, có một hương vị dễ chịu không thể tả. Hắn chỉ cảm thấy trong miệng ngọt, chứ không đắng chát.

Hắn bèn rót thêm một chén. Lại uống, yết hầu thoải mái, miệng ngọt. Trong cơ thể không còn khô nóng, miệng đầy hương thơm.

Mùi hương này mang theo một cảm giác mát mẻ, còn mang theo một hương vị ngọt ngào thẳng vào nội tạng, tạo cảm giác dễ chịu khó tả.

Trà ngon!

Lúc này, Tần Thịnh chợt phát hiện dưới chén trà có một tờ giấy. Chữ viết chặt chẽ, bút lực khoẻ mạnh, nét chữ cứng cáp: “Tặng chén trà này cho quân tử trên xà nhà.

Tần Thịnh: ...

Chủ phong, Luận Võ Đài.

“Tới rồi!”

Nhìn khắp Luận Võ Đài thì có tới mấy trăm đệ tử tới xem náo nhiệt. Thậm chí còn có một số vài trưởng lão cấp thấp.

Dù sao việc này liên quan tới Thông Thiên Phong, hơn nữa còn là Thanh Phong thu đệ tử mới sau mấy trăm năm.

Lần này đệ tử đấu với Lý Bình An tên là Trương Tiểu Kính. Hắn là đệ tử nhập thất của Tiểu Phong Đường, xếp hạng 92 trên bảng đệ tử.

Hắn mặc áo bào rộng màu trắng, không có nếp nhăn, phối hợp với cây quạt bạch kim trong tay càng khiến người ta cảm thấy bễ nghễ thiên hạ.

Ừ, tạo hình coi như không tệ. Hèn gì Thanh Phong sẽ chọn hắn.

Thanh Phong giơ ngón tay cái với Lý Bình An, thấp giọng nói: “Yên tâm đi, vi sư đã sắp xếp xong hết rồi. Hai ngươi lên đài sẽ bắt đầu đánh giả, sau 30 hiệp hắn sẽ làm bộ thua ngươi.”

Lý Bình An gật đầu: “Ta hiểu rồi”

Sau khi lên Luận Võ Đài, hai người thi lễ lẫn nhau một cái. Sau đó bọn họ bước ra. Trong chốc lát, trên toàn bộ lôi đài lặng ngắt như tờ, có thể nghe rõ tiếng con muỗi bay. Không có ai nói chuyện, không có ai động, ánh mắt mọi người đều nhìn lôi đài chăm chú.

Đánh

Trương Tiểu Kính rất chuyên nghiệp chuyện này, kĩ thuật đánh giả rất đơn giản.

Vừa mới bắt đầu, hai người thăm dò lẫn nhau, mỗi một chiêu nhìn như đánh rất mạnh, khó phân thắng bại.

Chiêu thức vững chắc, tấn công và phòng thủ cũng dần dần có thế hơn thua.

Người này tiến người kia lui, mơ hồ tạo thành thế tổng hợp đòn tấn công.

Hai bên giống như đã biết trước sự biến hóa chiêu thức của đối phương, tự mình đánh đòn phủ đầu, người này cũng không thể làm gì được người kia.

Thanh Phong trưởng lão ở dưới đài dẫn đầu vỗ tay khen tốt. Nàng mừng thầm trong lòng: “Không sai, đánh như vậy mới đúng. Quả nhiên, có tiền là có thể sai khiến ma quỷ”

Mấy vị trưởng lão cấp thấp khác đều nhìn ra mánh khóe, nhưng không ai vạch trần cả.

Giang hồ không phải chỉ có chém giết, mà là đạo lí đối nhân xử thế.

Dù Thanh Phong ngốc nghếch, nhưng nàng rất mạnh. Không cần thiết đắc tội nàng, nếu nàng muốn thu đệ tử vậy cứ để nàng thu đi. Chỉ là bọn họ lườm Thanh Phong.

Thanh Phong ngược lại rất tự hào ưỡn ngực lên, tiền lão nương cũng không phải đồ chơi.

Mấy người xấu hổ, ngươi còn kiêu ngạo?

Ba mươi hiệp đã qua, dựa theo cam kết. Trương Tiểu Kính sẽ cố ý thua cho Lý Bình An. Nhưng, Trương Tiểu Kính lại vững chắc đánh hiệp thứ 30. Sau đó, yêu cầu nghỉ ngơi giữa trận.

Thanh Phong nghi ngờ nhíu mày, thừa dịp giữa trận nghỉ ngơi, chạy đến chỗ Trương Tiểu Kính, thấp giọng hỏi: “Ê, tiểu tử ngươi có chuyện gì vậy? Không phải đã nói qua 30 hiệp thì sẽ bị đệ tử của ta đánh sao?”

Trương Tiểu Kính cười hì hì, vuốt mồ hôi trên đầu: “Thanh Phong trưởng lão, ngài xem bây giờ ngài đã làm Phong chủ. Giá tiền có phải nên… Hì hì… Tăng thêm hay không?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right