Chương 387: Khảo sát
1462 chữ
Mấy canh giờ sau.
Mấy vạn người trên sân, giờ chỉ còn lại hơn bốn nghìn vị thiếu niên nam nữ vượt qua bài kiểm tra thứ nhất.
Những người không vượt qua thì cúi đầu ủ rũ ra về.
Những thiếu niên nam nữ vượt qua bài kiểm tra thần sắc hưng phấn, đón chào bài kiểm tra thứ
Đề bài của vòng thứ hai là xâm nhập vào một khu rừng trúc đã được bố trí trận pháp.
Trong đó có mấy trưởng lão, nhân cơ hội này thó trước mấy đệ tử có tài năng.
Khác với bọn họ, Thông Thiên Phong Lý Bình An bây giờ đang trong trạng thái mặc kệ đời, nhâm nhi tách trà cùng Lưu Nhị Cẩu đánh cờ.
Có một người, xuyên qua mây bước xuống.
Thân pháp người này vừa nhanh vừa nhẹ nhàng.
Một bộ bạch y lụa mỏng, như trong khói sương.
Quanh thân được bao phủ bởi một tầng sương mù nhẹ, như thật như ảo, tựa như không phải người cõi trần.
Thật sự là gió phật ngọc thụ, tuyết khỏa quỳnh bao. (Hình dung người con gái rất đẹp, đẹp tựa tiên nữ)
Đệ tử đứng đầu Tiểu Quỳnh Phong, Vân Thư.
Vừa xuất hiện, liền hấp dẫn ánh mắt của những người xung quanh.
“Vị kia là ai vậy? Đẹp quá”
“Ngươi không thấy trên đó viết gì à, đệ tử đứng đầu Tiểu Quỳnh Phong, Vân Thư
“Sư tỷ ~”
Mấy đứa thiếu niên lập tức bày ra vẻ mặt say mê, chìm vào ảo tưởng.
Cùng sư tỷ tu hành, cùng nhau tiến bộ, sau đó làm vài chuyện trẻ con không nên biết bla bla.
Song tu ~
Chậc chậc, thử hỏi có thiếu niên nào có thể cưỡng lại nổi sức hấp dẫn như vậy chớ.
Dù mục đích chính là tu hành cầu đạo, nhưng mà tu hành với mấy ông già làm sao tuyệt với bằng tu hành với sư tỷ xinh đẹp.
Cho nên mới có cái gọi là nam nữ tương xứng làm việc không mất sức
“Ta muốn vào Tiểu Quỳnh Phong”
“Ta cũng muốn!”
Vân Thư nhìn qua đám trẻ, sau đó hạ xuống chỗ Lý Bình An và Lưu Nhị Cẩu đang thưởng trà.
Rồi bước đến, “Lý sư huynh, bánh hoa quế ta nhân được rồi, rất thơm ngọt, cảm tạ tấm lòng của sư huynh
Lý Bình An cười cười, phất tay bảo không có gì.
Thần thức bỗng cảm nhận được hơi thở của Vân Thư có chút dị thường.
Lúc hắn quay về, từng nghe nghe ta bảo Vân Thư vì có tâm ma nên bế quan.
Không biết bây giờ ra sao rồi, nhưng mà tâm ma là bệnh không tiện nói ra. Người ngoài không tiện nói, giống như đang đứng nơi đông người.
Bỗng hỏi người khác, “Hết trĩ chưa?”
Bảo có xấu hổ chết người ta không
Vậy nên, Lý Bình An cũng không đề cập đến.
Chốc lát, nghe thấy tiếng chuông vang.
Vòng thi thứ hai đã bắt đầu rồi.
Khảo sát liên tục ba ngày, tổng cộng có ba vòng thi.
Trên ngọc đài, có mấy chục cái bồ đoàn.
Trên bồ đoàn, đều là những vị có công lực thâm hậu.
Ngoại trừ chưởng môn Thục Sơn đang bế quan ra, Phó chưởng môn, Chấp pháp trưởng lão Trương trưởng lão và những nhân vật quan trọng khác của môn phái cũng xuất hiện.
Đương nhiên có Phong chủ, trưởng lão của tất cả các Phong.
Theo lý thì, mấy trường hợp như vầy.
Trừ khi là có lý do đặc biệt, nếu không hầu như không có ai vắng mặt.
Mà lý do của Thanh Phong rất ư là đơn giản, chán lắm không đi đâu –
Đồ đệ của ta có tiểu Bình An là đủ rồi.
Lúc này trên bồ đoàn của Thông Thiên Phong, có một vị áo xanh đang ngồi ở đó.
Đệ tử đứng đầu Thông Thiên Phong, thay mặt tông môn làm việc kiêm người giám hộ của Thanh Phong, Lý Bình An.
Lý Bình An ngồi giữa một đám trưởng lão, Phong chủ tu vi cao thâm.
Sắc mặt bình tĩnh, chuyên tâm theo dõi.
Không kiêu ngạo không tự ti, khoác lên mình vẻ trang nghiêm của một vị Phong chủ.
Phong chủ của những Phong khác thầm tán thưởng.
Đáng tin hơn Thanh Phong nhiều
Thanh Phong thì điên quá, may thay đệ tử của nàng lại là người bình thường.
Điểm này đủ khiến nhiều người bất ngờ.
Còn đám đệ tử Thục Sơn nhìn thấy Lý Bình An ngồi phía trên, tò mò nhìn lên.
Nhưng cũng chỉ thế thôi.
Ngược lại chẳng có chuyện gì xảy ra giống như trong tưởng tượng của Lý Bình An, sẽ có vị trưởng lão, thủ tọa hoặc có tên đệ tử phẫn nộ đứng ra.
Chỉ vào mặt mình, giận dữ nói: “Phi! Ngươi không xứng ngồi ở đây?
Thậm chí ngay cả tiếng mỉa mai cũng không nghe thấy.
Lý Bình An bỗng thấy buồn cười.
Tự cười mình đọc lắm tiểu thuyết quá, trong đầu cứ nghĩ đến mấy cái linh tinh.
Tất cả những người được ngồi ở đây đều là người có giáo dục, còn lâu mới làm mấy chuyện trẻ con như vậy.
“Lý sư huynh”
Vân Thư rót cho Lý Bình An một chén rượu.
Lý Bình An nói một tiếng cảm ơn.
Vân Thư gật đầu đáp lễ.
Tiếp theo là rót cho thủ tọa và những trưởng lão khác. Đây là sư tôn sắp xếp cho nàng.
Sư tôn để nàng đứng trước thủ tọa, các vị trưởng lão.
Không chừng sẽ có vị nào đó nhìn ra mấu chốt trong tâm ma của nàng.
Người ta vẫn có câu kẻ trong cuộc thì mê người đứng ngoài thì tỉnh mà.
Sau khi rót rượu xong, Vân Thư mới trở lại vị trí của mình.
Cùng mọi người chờ đợi đám đệ tử mới nhập môn.
Các vị trưởng lão, thủ tọa thầm thì tranh thuận, ai nhìn trúng mầm non nào.
Giống như đang thương lượng, vừa giống như đang tranh luận.
“Hỏa Linh Căn Trương Đức Hải, được lắm được lắm, rất hợp bái nhập làm đệ tử của bổn tọa”
“Ồ – đám học trò của ngươi có đứa nào là Hỏa Linh Căn sao?”
༤
“Ta không tiếp thu tinh hoa được à?”
“Gỗ mục không tác thành tượng, rác rưởi không xây nên tường”
“Mẹ ngươi, tiện tỳ!”
Đến lúc tranh cái kịch liệt nhất, suýt nữa đã động thủ.
Chuyện như này chẳng hiếm, vì mấy mầm non mà ẩu đả. Ra tay choảng nhau, có khi đánh liền mấy ngày mấy đêm. âu đã thành lệ rồi.
Lý Bình An thích thú ngồi xem màn kịch này, còn nhâm nhi hạt dưa.
Thật đặc sắc –
Lúc này, một mầm non máu me chạy tới.
Đám thủ tọa, trưởng lão thi nhau trố mắt nhìn.
Đây là mầm non đầu tiên vượt qua ải đó, đương nhiên thu hút sự chú ý của mọi người rồi.
Lý Bình An bỗng cảm nhận được hơi thở của Vân Thư không ổn.
Hắn đã phát giác từ trước đó rồi.
Nhưng lúc đó cực kỳ nhỏ, không kiểm tra kỹ thì còn lâu mới phát hiện.
Tựa như một chấm đen, lúc này đang nhanh chóng mở rộng.
Lý Bình An mở pháp nhãn, “Hơi Thở Khỏa Định”.
Nhận ra khí của Vân Thư đang biến hóa.
Không khỏi nhíu mày, hắn không ngờ được tâm cảnh của Vân Thư lại bất ổn đến vậy.
Thân là bằng hữu của nàng, Lý Bình An cảm thấy lúc nên giúp vẫn phải giúp.
Dù cho không giúp được, cũng nên cổ vũ một câu.
(Tâm hự của tác giả: Buổi tối tới quán bar uống rượu với ông chủ,
Ông chủ còn dẫn theo bồ iu của gã, tôi bảo ồ phải mau tìm bạng đồng hành thôi nếu không cô đơn
chết mất.
Thế là nhìn trúng hai cô em đang uống rượu rất xinh, sau đó tôi đến bắt chuyện chơi đùa với người
Chơi vui lắm còn add wechat nữa.
Đến lúc trả liền, đậu xanh tự nhiên nằng nặc đòi trả cho ngươi ta.
Hai cô không ngừng bảo thôi không cần đâu, rất ư là khác sáo.
Ai biết uống nhầm bùa mê thuốc lú gì, tôi cứ đòi phải trả cho bằng được.
Hơn một triệu một trăm nghìn.
Hồ ly sít, ngộ muốn chết.
Đây là gái thành phố ư? uống kinh thế?)