Chương 388: Loại bỏ tâm ma trong lòng
1340 chữ
Vân Thư thở hổn hển, xoa xoa trái tim đang đập bình bịch, cố ép mình tỉnh táo.
Lúc này, Lý Bình An cũng phát hiện lý do tâm cảnh Vân Thư bất ổn.
Hay là Vân Thư bị thương rồi để lại di chứng?
Sau khi chiến tranh kết thúc, các chiến sĩ sẽ rời khỏi chiến trường trở về quên hương, quay lại với cuộc sống thường nhật.
Nhưng có một vài người có tâm lý cho rằng mình vẫn đang trên chiến trường, lúc nào cũng ở trong trạng thái cao độ chuẩn bị chiến đấu.
Trạng thái này được lặp lại thường xuyên, cuối cùng khiến tinh thần của bọn họ gần như sụp đổ, hình thành chướng ngại, trạng thái này có tên là di chứng chiến tranh.
“Vân Thư!”
Lý Bình An bỗng gọi nàng.
Thanh âm vừa lọt vào tai, tựa như làn gió tươi mát thổi đến, máu và lửa đã biến mất không còn chút dấu vết.
Thần sắc trong ánh mắt Vân Thư dần dần khôi phục.
“Sư huynh”
“Vân Thư, ngươi nghĩ thế nào về cuộc chiến tranh này?”
“Ta…từ sau khi ta đến chiến trường, ta mới nhận ra chiến tranh không đơn giản như những gì ta tưởng tượng”
Vân Thư suy sụp tinh thần.
“Hết người này đến người khác chết trước mặt ta, hết tên địch này đến tên địch khác chết dưới kiếm của ta”
Lo lắng cùng bất an.
Lý Bình An đã bắt được cảm xúc của Vân Thư.
Đóa hoa nuôi trong nhà, trải qua thử thách nơi chiến trường, chứng kiến hiện thực chiến tranh tàn khốc.
Chịu đựng tất cả, tiếp nhận, lo nghĩ cùng sợ hãi đều là những thứ thuộc về chiến tranh, trở thành góc khuất của chiến tranh.
Sự đau xót này có thể xuyên qua thời gian, không gian thậm chí xuyên qua cả thời đại. Nàng cảm thấy, có lẽ mình có thể thoát khỏi nỗi khổ này.
Nhưng muốn thoát khỏi trạng thái trói buộc tinh thần mà nàng cũng không tài nào hiểu nổi, là chuyện khó càng thêm khó.
“Sư huynh, ngươi nói xem chiến tranh có ý nghĩ gì? Chỉ vì tước đoạt sinh mạng của người khác sao?”
Lý Bình An cười ấm áp.
Bing go!
Dựa theo tình huống của Vân Thư, nói thẳng ra là giết quá nhiều kẻ thù, chứng kiến nhiều cái chết mới sinh ra cảm giác như mình mang tội.
“Nói thẳng ra chiến tranh là để sinh tồn, tài nguyên nhiên liệu nhiều như vậy.
Ngươi nghĩ xem nên chia sao cho đủ?
Bắt đầu từ trang sử đầu tiên của loài người, loài người đã phải tranh giành không gian sinh sống với
mãnh thú, tranh đoạt địa bàn với Yêu tộc.
Về sau lại tranh chấp với những kẻ cùng loài, thế hệ đi trước ngã xuống.
Mới đánh lùi hàng ngàn quân xâm lăng, bảo vệ đất nước.
Mỗi dân tộc đều muốn mở rộng địa bàn sinh sống, không liên quan đến đúng sai? Lý Bình An vừa nói vừa thi triển thức thứ nhất của Lục Bí, Thiên Cổ.
Tùng tùng !
Trong tiếng trống, ẩn chứa điều thần kỳ ảo diệu.
Tiếng trống không lớn, nhưng lại lất át tất cả những thanh âm khác của đất trời.
Trong cảm nhận của Vân Thư, tiếng trông kia như được phát ra từ nơi đáy lòng. Thiên cổ chấn động, tiếng mưa rào như ôm lấy Vân Thư.
“Nhắm mắt, nhập định.
Vân Thư bất giác nghe theo lời Lý Bình An.
Thần thức của Vân Thư, như đang đặt mình ở một nơi xa lạ.
Quay đầu lại, chỉ có sự mờ nhạt, một mảnh trăng tròn sáng trong treo trên đỉnh kia.
Tựa như trong lúc này, nơi này, trở về với thời Thượng Cổ hỗn loạn.
Giết chóc, máu tươi, chiến tranh.
Sát ý đặc đặc bao phủ thiên địa.
Vân Thư hốt hoảng nhìn khung cảnh này, rồi bất giác nhận ra mình đã từng trải qua cảm giác này. “Vân Thư, ngươi thân là đệ tử Thục Sơn đương nhiên phải lấy làm trừ ma vệ đạo là nhiệm vụ của mình, vì sao còn chưa động thủ!”
Một giọng nói vô cùng uy nghiêm từ phía trước truyền đến, giọng kia được trộn lẫn với nguồn năng lượng nồng hậu, không ai có thể kháng cự.
“Ta…Nhưng bọn họ cũng không phải người trong Ma đạo, bọn họ cũng giống chúng ta, chẳng qua chỉ là người tu hành bình thường mà thôi.
Vân Thư nắm chặt chuôi kiếm, vẻ mặt mờ mịt.
“Giết giết!”
La giết vang lên chấn động thiên địa, bầu không khí ngập tràn mùi máu và hung tàn, một nguồn uy áp âm trầm đột nhiên bay lên.
“Ta… ta không thể….ta không thể”
Tựa như có gông cùn đang giam cầm thần kinh của nàng, trói buộc tứ chia của nàng, khiến nafg không thể động đây.
Tu hành là một chuyện, ứng dụng tu hành để giết người trên tiền tuyến lại là một chuyện khác.
Nhất là khi ngươi dùng vũ khí đâm vào người kẻ địch, thời khắc đó ngươi cảm nhận được rõ ràng thế nào là khi một sinh mệnh mất đi.
Nhìn ánh mắt khẩn cầu, bất lực của kẻ sắp chết, hơi thở đang nóng bỗng chốc nguội tanh.
Cuối cùng chỉ có ngươi tự hốt hoảng rồi tự bĩnh tĩnh.
Lý Bình An không ngờ tâm cảnh của Vân Thư lại nghiêm trọng đến vậy.
Hắn hít sâu một hơi.
Lúc này, Lý Bình An bỗng nhận ra có một người phụ nữ xinh đẹp tầm hơn ba mươi tuổi đang đứng từ xa trông hắn.
Phong chủ Tiểu Quỳnh Phong, cũng là sư phụ của Vân Thư.
Người phụ nữ kia lông mi cong như trăng lưỡi liềm, nhưng đuôi lông mày lại sắc như dao, chăm chú nhìn mình, khí trên người bắt đầu biến hóa.
Liếc nhìn Lý Bình An, trong ánh mắt mang theo vài phần tức giận.
Kiềm lại lửa giận, sau đó lại nhìn đồ nhi của mình.
Bây giờ muốn thu tay đã không còn kịp nữa rồi.
Lý Bình An bỗng cảm thấy hơi hối hận, lúc đầu chỉ định khuyên bằng hữu một câu mà thôi.
Ai ngờ lại đến mức này.
Nếu mà thất bại, e rằng tình huống của Vân Thư sẽ càng nghiêm trọng.
Chỉ sợ Phong chủ Tiểu Quỳnh Phong sẽ bạo phát tại chỗ mất.
Lý Bình An đành phải thông cảm hơn, cường hóa ý niệm,
Trong cảm giác của vẫn thư, từng dáng hình thân thương xuất hiện.
Sư phụ, đồng môn Thục Sơn, là cha mẹ của nàng.
Nàng nhìn thấy Đại Vũ phá tan biên giới, nàng nhìn thấy Thục Sơn biến thành phế tích, nhìn tổ quốc nàng bị xâm chiếm.
“Phải giết kẻ đã tổn thương mình, tổn thương những người mình yêu thương, mình chỉ mong người thân của mình được an bình.
Vân Thư, ngươi còn do dự gì nữa, rút kiếm đi!
Dùng sát khí của ngươi, mở đường máu đi!”
Mỗi một câu, đều như một đòn nặng đánh thẳng vào trái tim của nàng.
Nàng nâng kiếm, không phải để giết người.
Mà vì dân tộc, vì tín ngưỡng của mình.
Kiếm
quang chói mắt như nắng mặt trời, xé toang bầu trời tăm tối, xua tan toàn bộ mây đen.
12:14
Một kiếm sáng chói kia, như lấy mạng sống của mình để trả giá, đẩy kiếm thể lên một độ cao chưa từng có.
Tựa như cánh ưng đang cất cánh bay xa, theo gió theo sóng, mang theo khí thế khai thiên lập địa/ “A”
Vân Thư phát ra tiếng kêu kỳ quái.
Mọi người đầu tiên là sửng sốt một giây, sau đó thì nhau phóng thần thức, đưa mắt nhìn sang.