Chương 389: Chỉ là thủ đoạn lấy lòng ta thôi
1575 chữ
“...A.”
âm thanh vang mãi.
Vân Thư từ trong trạng thái nhập định khôi phục tinh thần, như biến thành một người khác. Chỉ cảm thấy lòng mình rất bình yên, cô đơn cùng thê lương lúc trước giờ đã biến đi đâu. Từ nơi sâu thẳm trong linh hồn nàng, cảm giác vui sướng như vừa có được cuộc đời mới. Trái tim tưởng như đã lặng từ lâu, bây giờ đã được sống lại.
Nụ cười trên mặt nàng, giống như một cánh bướm phá kén bay ra,
“....Sư…sư huynh…Ngươi.
Toàn thân Vân Thư thấm đẫm mồ hôi, không còn chút sức lức, cả người mềm nhũn tựa trên vai Lý
Chư vị trưởng lão, thủ tọa ngồi đây hai mắt tròn xoe, ánh mắt phức tạp nhìn họ. Chậc chậc –
Đám đệ tử bây giờ bạo thế cơ à?
Lý Bình An ho nhẹ một tiếng, mặt không đổi sắc nhẹ đẩy Vân Thư ra.
Ai ngờ Vân Thư lại ngã chổng vó xuống đất, tư thế thật sự là bất nhã.
Cũng may sư phụ nàng Lưu Vân đạo trưởng kịp thời đỡ lại.
“Sư…sư phụ.”
“Không cần nhiều lời”
Lưu Vân đạo trưởng hành lễ với Phó chưởng môn.
Lại liếc sang Lý Bình An, ánh mắt tràn đầy kinh hãi. “Đa tại Bình An sư chất
“Sư bá khách khí rồi”
“Đại ân không lời nào cảm tạ hết, ngày sau tương báo.
Sau đó, Lưu Vân đạo trưởng nâng Vân Thư như bị chơi hỏng lên bay vút đi. Lý Bình An giả vờ trấn định, thong thả uống rượu.
Các vị trưởng lão, thủ tọa đều cảm nhận được khí trên người Vân Thư biến hóa.
Lại thấy Lưu Vân tự nhiên nói lời cảm tạ với tiểu bối, tuy rằng trong lòng vô cùng kinh ngạc, nhưng có lẽ có vài người đã đoán ra.
Ánh mắt nhìn Lý Bình An lại có thêm vài phần nghi ngờ cùng khen ngợi.
Đám đệ tử bên dưới cứ tranh luận mãi.
“Ê, chuyện gì xảy ra thế?”
“Biết đâu ý”
“Hình như Vân Thư sư muội bị vấy bẩn rồi”
“Thế sao Lưu Vân sư bá còn cảm ơn Lý Bình An chứ?”
Bị người ta chơi thì thôi đi, sư phụ mình còn đi cảm ơn hắn.
“Mẹ, Lý Bình An đúng là tên súc sinh!”
Lý Bình An: (o_o) ????
Chuyện này chắc chắn sẽ chiếm spotlight trang đầu tờ Thục Sơn.
Không lâu sau, những đệ tử qua ải đã tập hợp ở chỗ cao nhất của Nhập Tiên Phong.
Tổng cộng 312 người.
Các vị Phong chủ các phong, trưởng lão mặt không đổi sắc.
Người nào người ấy dáng vẻ tiên phong đạo cốt.
Nhưng thực tế, đã truyền âm chửi nhau rồi: “Mẹ mày, tiện tì!”
“Nhữ kia mẹ há tìm vong hồ.”
“Con mẹ ngươi muốn chết à?”
“Ngô có cố hữu giỏi như khanh, bây giờ mộ đã xanh cỏ”
“Đừng có điều, tên đệ tử kia nhất định thuộc về ta.
“Thật là náo nhiệt.
Lý Bình An không khỏi cảm thán một câu.
Chủ yếu là tranh giành một tên đệ tử Kiếm Linh Căn, một tên Hỏa Linh Căn.
Như đang tranh giành bảo bối, mấy vị đứng đầu kia thủ đoạn nào cũng đã dùng.
Uy hiếp dụ dỗ, may còn chưa cướp luôn đấy.
Lúc này, người nói là thủ tọa (người đứng đầu tòa núi) Trúc Diệp Phong.
Đang chém gió với tên Kiếm Linh Căn kia nào là mình kiếm thuật siêu quần, đi theo mình tiền đồ vô lượng.
Bên cạnh là Tiểu Quỳnh Phong trưởng lão, gật đầu phụ họa theo.
“Không sai, điểm ấy lão phu hoàn toàn đồng ý.
Nhưng mà trong cơn nóng giận, hắn từng chém đệ tử của mình thành chín khúc.
Tên Kiếm Linh Căn kia nuốt nước miếng cái ực.
Rất nhanh Tiểu Quỳnh Phong trưởng lão và thủ tọa Trúc Diệp Phong đã bắt đầu động tay động
chân.
Quay lại với Thông Thiên Phong nào.
Kể cho Thanh Phong khung cảnh thú vị ấy, Thanh Phong nhịn không được cười hahaha.
Thế là, ngày thứ hai cũng đi theo đồ đệ mình đến xem trò vui.
Thanh Phong lưng đeo hồ lô rượu cực to, cưỡi trên đầu lão Ngưu. “Nhanh, qua bên kia!”
“Qua bên kia”
“Ù hú – lứa đệ tử này được phết.
“Đùi trắng ghê, đồ đệ có muốn ta tới làm mai cho ngươi lấy về làm dâu không?” Lý Bình An chỉ cười.
Quần áo lộng lẫy, thiếu niên khuôn mặt tuấn lãng, đứng giữa đám người.
Ngắm nhìn xung quanh, biểu cảm có chút kiêu ngạo.
Chính là con trai Tiêu gia đại danh đỉnh đỉnh, Tiêu Diệp.
Trong tứ đại gia tộc của Đại Tùy, Tiêu gia có tiếng nhất.
Tiêu Diệp lại là cực phẩm Hỏa Linh Căn, theo lý thì dựa vào thực lực của Tiêu gia.
Hắn là sẽ không phái hắn tới Thục Sơn tu hành, mà sẽ nỗ lực bồi dưỡng, dạy bảo sau này có khả
năng hắn sẽ trở thành chủ Tiêu gia.
Nhưng Tiêu Diệp tính tính cao ngạo, chẳng thèm ngó đến những con em thế gia khác, cảm thấy gia tộc đang ngăn cản sự phát triển của hắn.
Nên mới chọn đến Thục Sơn.
“Kẻ này thiên phú bất phảm, còn là cực phẩm Hỏa Linh Căn, chậc chậc ~ quá hợp với lão phu. “Biến! Đây rõ ràng là đồ đệ của lão phu
“Đồ nhi!” Có người hét to.
Đối diện với sự nhiệt tình của các vị trưởng lão tu vi cao thâm, biểu hiện của Tiêu Diệp có phần lạnh
nhạt.
Mặc dù ánh mắt của hắn không kiêu ngạo, nhưng lạnh tanh không chút nhiệt độ, dáng vẻ nhìn ai cũng đều thờ ơ.
Thục Sơn, chẳng qua cũng chỉ có vậy.
Tiểu Diệp có hơi hối hận.
“Này, ngươi giẫm trúng hồ lô đường của ta rồi!”
Hử? Ai đang nói chuyện đấy.
“Này! Tiểu tử ngươi nhìn đi đâu đấy.
Tiêu Diệp cúi xuống nhìn, chỉ thấy một đứa bé đang chống eo, nổi giận đùng đùng nhìn hắn.
Tiêu Diệp không nhìn thấy sau lưng đứa nhỏ này có đeo một hồ lô rượu to, tiện tay thò vào túi móc
ra một ít linh thạch vứt cho nàng.
“Ngươi đang sỉ nhục ai đấy!” Thanh Phong giận tím mặt.
Tiêu Diệp hơi nhăn mày.
“Ngươi cho ta thêm mấy viên nữa đi, địa chủ”
Một giây sau, Thanh Phong lao vào ôm đùi hắn.
Tiêu Diệp:
“Ta mặc kệ, ngươi không cho ta linh thạch thì ta không đi đâu?
Lúc này, đột nhiên có một đôi bàn tay kéo nàng dậy.
Lý Bình An thở dài, bất đắc dĩ nói “Mới bảo đừng chạy loạn mà”
Hắn lấy linh thạch trong tay Thanh Phong trả lại cho Tiêu Diệp, nói.
“Mạo phạm rồi, vẫn mong rộng lòng tha thứ”
Tiêu Diệp không nhịn được mỉa vài câu: “Ồ lại để một đứa bé đến làm chuyện này, nực cười, sư tôn của các ngươi đâu.”
“Nàng chính là sư tôn của ta, thủ tọa Thông Thiên Phong”
Lý Bình An nâng Thanh Phong lên quá đỉnh đầu rồi nói.
Thanh Phong khoanh tay, gật đầu, ý bảo Lý Bình An nói không sai.
Tiêu Diệp:.....
Chết rồi! Mình đến lộn chỗ rồi.
Giờ hối hận chắc vẫn kịp.
Tiêu Diệp nghĩ như vậy.
“Đồ nhi đồ nhi, ta muốn thu nhận hắn.” Thanh Phong chỉ vào Tiêu Diệp.
Tiêu Diệp nhếch miệng, dáng vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Thì ra là vậy –
Hồ lô đường gì chứ, tiền bồi thường gì chứ.
Chỉ là thủ đoạn bắt chuyện với mình mà thôi.
Nói cho cùng vẫn là nhìn trúng thiên phú của mình, muốn nhận mình làm đệ tử.
Lý Bình An: “Vì sao?”
“Bởi vì hắn có tiền? Thanh Phong thành thật nói.
Tiêu Diệp thầm nghĩ: “À, giả dúi”
Lý Bình An gõ đầu nàng: “Đừng làm mất tương lai của người ta”
Sau đó, làm thủ thế với hắn.
“Đạo hữu, rất xin lỗi”
Lý Bình An đặt Thanh Phong lên đầu lão Ngưu, rồi rời đi.
Tiểu Diệp đứng tại chỗ, lại hừ một tiếng.
Chẳng qua chỉ là thủ đoạn lấy lòng ta thôi –
Hãy chờ xem, tý nữa nhất định bọn họ sẽ viện cơ quay lại.
Ba, hai, một…
Một…một…
Hai canh giờ sau.
Tiêu Diệp vẫn đứng tại chỗ.
“Hừ! Các ngươi đã thành công gợi lên sự hứng thú của ta.
Người áo xanh vừa nãy có nhắc đến Thông Thiên Phong.
Tiêu Diệp hỏi thăm mới biết, Thông Thiên Phong là một trong mười bốn phong của Thục Sơn.
Chỉ là các Phong khác đều có cờ lớn, còn có rất nhiều đệ tử vây quanh.
Sao lại không thấy Thông Thiên Phong đâu nhỉ.
Tìm một vòng, Tiêu Diệp mới tìm được Thông Thiên Phong.
Chỉ thấy dưới gốc cây liễu, gà mái, vịt, mấy con dê.
Một con lửng, một loli, một gã mù, một con trâu.
Đang ngồi thành vòng tròn, ăn lẩu.
Bên cạnh là một cây cờ lớn, đề tên “Thông Thiên Phong”. Tiêu Diệp: Quào…bức tranh này ảo diệu quá!