Chương 386: Lúc đó cứ ngỡ là thường thôi.
Lần này, Tùy – Vu đại chiến.
Thục Sơn ra sức chi viện, không ít đệ tử hy sinh trên chiến trường.
Sau khi đại chiến kết thúc, phần đa những người sống sót trở về đều mang nội thương.
Vì để bổ sung nhân lực.
Lần thu nhận đệ tử này, Thục Sơn lấy số lượng lớn, không cần nói cũng biết.
Không chỉ có các đại gia tộc, môn phái ở Trung Châu, ngay cả ở Vân Châu xa tít vạn dặm kia cũng nhận được thông tin về buổi tuyển chọn này.
Trên Nhập Tiên Phong, có hàng nghìn hàng vạn người đang tụ tập ở đó.
Ngoài một số người nghe thông tin mà tới, muốn gia nhập sư môn.
Thì còn lại một vài người được Thục Sơn mời đến, một số tiền bối tham gia với tư cách khách mời quan trọng.
Tập hợp trên đỉnh, cực kỳ náo nhiệt.
Không lâu sau, Thông Thiên Phong Lý Bình An dẫn theo lão Ngưu, Nhuận Thổ đến đây.
Đệ tử của các Phong khác đã sớm chiếm hết mấy chỗ đẹp.
Dựng cờ lên, trên mặt cờ là tên đỉnh viết thật to.
Nhìn kỹ, còn viết cả danh hào của Phong chủ, giới thiệu vắt tắt các trưởng lão, đệ tử của Phong. Chẳng uy phong chút nào cả.
Giống như đang khoe khoang thực lực thì đúng hơn, nhưng đó cũng là một cách thu hút các đệ tử
ưu tú.
“Đi nhanh hơn đi/”
Nhuận Thổ vội vàng dắt theo ba con dê cái con.
Lão Ngưu thì dắt theo năm con trâu (:D)?
Ở giữa là một đám vịt, bên cạnh là một đám gà mái.
Lý Bình An cầm cờ lớn, đi đằng trước.
Đề tên ba chữ ‘Thông Thiên Phong thật lớn.
Hết cách rồi, ai bảo người của Thông Thiên Phong ít quá chi.
Đành phải dẫn theo toàn bộ gà con, vịt con, dê trâu đến tăng thêm khí thế. Mấy người xung quanh nhìn đến ngây người.
Chỉ thấy một đám gia súc, ra cầm bước đến, lại còn bước đi rất đều.
Lý Bình An ôm cờ lớn, vừa lôi đàn nhị ra kéo lên một khúc tâm tư.
Đám người không tự giác tránh sang hai bên.
Mẹ nó có khí thế thật chứ!
Tiếng chuông khoan thai, báo hiệu phồn hoa hôm nay.
Lý Bình An liên tục chào hỏi mấy người quen.
Sau đó tìm một vị trí rồi cắm cờ xuống.
Rút ghế ra, ngồi xuống.
Người đến bái sư, to mò nhìn sang.
Còn chưa tới lúc sàng chọn, bọn họ đương nhiên phải nhân cơ hội này nhìn cho kỹ.
Rất nhiều đệ tử của các sơn phong đang giới thiệu Phong của mình như thế nào, như thế nào.
12:13
Khiến Lý Bình An không khỏi nhớ về khoảng thời gian thi đại học, người của các trường đến trước của dựng lều, ra sức kêu gọi các tân sinh viên chọn trường mình.
Lý Bình An bật cười, cuộc sống thật là thú vị.
Bảng hiệu của các Phong khác, vây chật như nêm cối. (con kiến chui không lọt)
Lại quay sang nhìn Thông Thiên Phong của mình.
Chim bay qua còn chẳng buồn để lại vật bài tiết ra, nói trắng ra là chim không thèm ị.
“Đi vòng quanh xem thử”
Nhuận Thổ, lão Ngưu ra sức hô lên.
Lý Bình An ngồi ngay ngắn tại chỗ, vận chuyển Quy Tức Công.
Tịnh dưỡng hơi thở khắp toàn thân, không thể để thể xác và tinh thần một giây nghỉ ngơi.
Hai vai khẽ động, như sóng biến chập trùng, lúc chìm lúc nổi.
Có một dòng nhiệt lưu nháy mắt đả thông toàn thân, khiến người ta tinh lực dồi dào, không chút mệt mỏi.
Quy Tức Công này quả nhiên là vô cùng kỳ diệu, xuất thần nhập hóa.
Chớp mắt bài trừ tạp niệm, dẫn động khí trong đan điền, lượn quanh toàn thân.
Ngay lúc hắn đang tĩnh tâm.
Nhân Thể Lục Bí, Thiên Cổ.
Sau khi đột phá Thiên Cổ, Lý Bình An vẫn luôn tìm cách tiếp tục.
Chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội.
Chợt nghe thấy tiếng trống vang vang, chí ý mênh mông.
Tiếng trống lúc cao lúc thấp, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, huyết mạch sôi sục, tinh thần phấn chấn.
Trong khuôn viên mười trượng, Chân khí xao động, nhưng lại rất hài hòa.
Như lúc trầm lúc bổng, sánh vai cùng nhau.
Khiến người ngưng thần tĩnh khí, dư âm vẩn quanh.
“Ầm ầm !”
Đám người xung quanh nghe thấy âm thanh này.
Vội vàng lùi lại, ba người đứng gần nhất thấy thế, đưa người nhảy lên lùi lại mấy trượng.
Sau đó lại nghe thấy vài tiếng thở dộc, hình như có tầm hơn bốn năm người, như bị dội gáo nước lạnh.
Toàn thân run rẩy, chạy trối chết.
Vừa chạy vừa kêu rên không ngừng.
Có ba bốn người ngã xuống không dậy nổi, mọi người thi nhau vây lại xem.
“Xảy ra chuyện gì thế?”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Lý Bình An bận rộn tập trung tinh thần.
Thầm than một tiếng, hỏng ~
Rồi mới đứng dậy, hòa vào trong đám người biểu cảm nghi ngờ, cùng nhìn theo.
Như thể muốn nói, “Ú? Xảy ra chuyện gì thế?”
Cũng may đây mới chỉ là khúc dạo đầu, dư âm cũng không quá lớn.
Thanh âm to, vang vọng toàn Phong: “Bản tọa là trưởng lão Thí luyện, những lời tiếp theo, các
ngươi hãy cẩn thận lắng nghe….”
Lý Bình An nửa chữ cũng không nghe vào tai.
Sau đó là đến trưởng lão Chấp sự và Tông chủ lên phát biểu.
Tuyên bố lần tuyển chọn đệ tử này, chính thức bắt đầu.
Ngay sau đó hàng vạn thiếu niên nam nữ theo sự chỉ đạo của đệ tử Thục Sơn mà xếp thành hàng dài, bắt đầu bài kiểm tra.
Trong số họ có người là dân thường, có người là vương công quý tộc, có thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, có thiếu niên cao to vạm vỡ, uy phong lẫm liệt.
Lý Bình An nhìn nụ cười rạo rực trên gương mặt họ, mình cũng mỉm cười theo.
Cứ bùi ngùi mãi, chợt nhớ lại lúc mình mới vào Thục Sơn.
“Lý huynh!”
Lưu Nhị Cẩu đứng gần đó chào hắn.
“Nhị Cẩu huynh
Lưu Nhị Cẩu vốn là tinh anh trong phái, sau đó vì chiến tranh mà căn cơ tổn hại.
Theo lý thuyết thì nếu vẫn như xưa, bây giờ Lưu Nhị Cẩu đã là người đại diện cho Phong của hắn. Công việc bận rộn, nhưng vấn rút thời gian đến gặp Lý Bình An.
Đoán chừng là sau khi bị thương, không còn ánh hào quang khi xưa.
Giờ trở thành người nhàn rỗi.
Nhưng mà Lý Bình An cũng là một người rảnh rỗi mà.
Pha ấm trà, vừa cùng Lưu Nhị Cẩu thưởng thức, vừa thảo luận khung cảnh náo nhiệt trước mắt.
Nhìn những gương mặt mới kia, trong ánh mắt Lưu Nhị Cẩu toát ra tình cảm khó diễn tả được.
Cuối cùng, chỉ còn lại tiếng thở dài khe khẽ.
Lúc đó cứ ngỡ là thường thôi –