Chương 385: Hồi âm
1196 chữ
Sáng sớm, mặt trời như gái mới về nhà chồng, đỏ mặt bẽn lẽn hồi lâu mới bước ra ngoài.
Mấy ngày nữa là đến ngày Thục Sơn chiêu sinh.
Phong chủ Thông Thiên Phong, Thanh Phong xuất quan,
Trên bàn bày một đống đồ ăn, còn có cả bánh ngọt.
Một nồi gà non hầm nấm, cá chép sốt cà chua, một đĩa rau dưa, lạc xào…còn có một nồi thịt bò kho tương nặng ba cân.
Đỏ rực căng óng, mùi thịt bay khắp nơi.
Dường như nơi đây là nơi tập hợp đủ nhất mỹ vị trong thiên hạ.
Thanh Phong nhai từng miếng thịt bò kho, nhồm nhoàm nói: “Ôi cái gọi là vị ngon chỉ trên trời mới có, thế gian khó bắt gặp”
“Đồ nhi ngoan, những ngày này ngươi không ở đây, vi sư nhớ ngươi chết mất. Thanh Phong kute nháy mắt, đáng yêu nói.
ο Θεός
“Tiểu Bình An, mau kể vi sư nghe.
Lần này ra ngoài có gì hay ho không, vi sư ở Thục Sơn sắp chán chết rồi”
Lý Bình An bình tĩnh nhai lạc, kể cho Thanh Phong nghe những chuyện hắn gặp mấy năm này. Quan trọng nhất là hắn còn học được thuật luyện đan.
“Sư phụ, đồ nhị chuẩn bị xây một phòng luyện đan ở gần đây, ý ngài thế nào?”
“Tốt tốt, Thông Thiên Phong của chúng ta quá vắng vẻ mà”
Thanh Phong không chút do dự đáp ứng luôn.
Lý Bình An lại tiếp lời: “Mấy hôm nữa là tới ngày Thục Sơn chiêu mộ đệ tử rồi, sư phụ có kế hoạch gì không?”
“Kế hoạch?” Đôi mắt Thanh Phong lộ ra vẻ khờ khạo khó tín, “Ăn cơm rồi đi ngủ, đánh Nhuận Thổ
Nhuận Thổ….
Lý Bình An bất lực rồi.
Thôi hỏi nàng cũng như không.
Sư phụ này của mình, ngoài đánh nhau ra chẳng làm được gì khác. Lý Bình An lo lắng nghĩ, Thông Thiên Phong quá ít người.
Hơn nữa còn là hoa tàn liễu gãy.
Mù lòa, loli, Lão Ngưu, lửng ~
Ôi cái tổ hợp gì đây.
Vì tương lai phát triển, Thông Thiên Phong cần nhận thêm vài đệ tử.
Lý Bình An đã đưa ra quyết định, thế nhưng vẫn cần thương lượng với Thanh Phong.
Nếu hôm ấy gặp hạt giống tốt, mình có thể thay sư phụ nhận đệ tử không?
Thành Phong chẳng thèm để ý, phất phất tay, “Tùy ngươi, tùy ngươi.
Nói xong, lại tiếp tục ung dung uống rượu.
Ăn cơm xong, Nhuận Thổ thu dọn bát đũa.
Lý Bình An suy nghĩ làm sao để xây phòng luyện đan.
Phòng luyện đan, không phải muốn xây là xây được ngay đâu.
Cũng không thể dùng loại gỗ phổ thông xây dựng được.
Cần phải xây trên linh mạch, sau đó dùng “Dẫn linh trận” dẫn linh khí từ linh mạch vào lò.
Lão Ngưu ghi lại những vậy liệu cần chuẩn bị, để đi mua.
Ngày đó, Lý Bình An và lão Ngưu bắt đầu xuất phát.
Dạo một vòng quanh chợ đen.
Tính thử, xây một phòng luyện đan cần bao nhiêu viên linh thạch.
Chắc phải cần hơn hai nghìn viên.
Chuyến này đi Đại Vũ, chiếm được ba trăm viên linh thạch từ mỏ Linh sản.
Chế tạo một phòng luyện đan, cần hơn hai nghìn viên.
Lý Bình An hơi không nỡ.
Lại cùng lão Ngưu tính toán tiếp, tính rồi lại lược bớt tính rồi lại lược bớt. Dựng phòng luyện đan không cần mua linh mộc.
Có thể đổi sang mua hạt giống, mình tự trồng.
Thế thỉ chỉ tốn chút thời gian và sức lực thôi.
Còn lò luyện đan mình dùng mua lại cái cũng được.
Cuối cùng rút xuống còn một nửa, một nghìn linh thạch là đủ. Lý Bình An nhai bánh nướng, cùng lão Ngưu ngồi dưới gốc cây. Tựa như không phải người tu tiên cầu đạo.
Mà chỉ là nông dân tay lấm chân bùn.
Không có cái gọi là tranh giành bảo vật, ân oán tình cừu.
Nắng chiều ngả về phía tây, gió mát nhẹ thổi.
Kỳ thật tu hành còn không khổ bằng làm nông.
Ngày ngày vất vả, dầm mưa dãi nắng, hôm nào về cũng lấm lem.
Chỉ chờ vụ mùa bội thu.
Lão Ngưu lau mồ hồi trên trán.
Tay cầm quạt quạt cho mát.
Lý Bình An ngẩng đầu nói: “Thời tiết này nên ăn cái gì đó mát mát. Ăn một bát mình kiều mạch trộn rau, thả ớt, mù tạt cùng ít dấm.
Đầu hạ ăn món đó là hết sảy ~
Trở lại Thông Thiên Phong, người đưa thư của Thục Sơn đến báo cho hắn.
Hắn có nhiều thư lắm, mau đến nhận đi.
Lý Bình An mở ra xem thử, đều là bằng hữu gửi cho hắn.
Khoảng thời gian kia, hắn ra ngoài du lịch, rồi lên tiền tuyến sau đó lại tới Đại Vũ.
Bằng hữu của hắn không biết tin, vì vậy cứ tiếp tục gửi thư đến Thục Sơn.
Trong đó A Lệ Á là người gửi nhiều thư nhất, kể tình hình của nàng cho hắn, còn có tu vi của nàng
tiến triển đến đâu rồi.
Cuối dòng thư còn oán trách viết, “Sao không viết thư cho ta ~”
Lý Bình An bật cười, vẫn còn trẻ con lắm.
Bọn Trường Thanh, Tần Thời, Vương Nghị đều gửi thư cho hắn.
Còn có một bức thư không đề tên, những năm này Lý Bình An thường xuyên nhận được những lá
thư với kiểu cách này.
Lão Ngưu nhìn chữ, cảm thấy chắc là thư của Liễu Vận.
Trong đó màu mè nhất là thư của Cảnh Dục.
Một bức thư mười sáu tin, dài mười tám trang, trang nào cũng viết đến hết tờ.
Khá lắm, sửa lại một tí khéo thành tiểu thuyết dài kỳ được đấy.
Lý Bình An tóm lược lại nội dung.
Sáu mươi phần trăm là Cảnh Dục khoác lác mình ở trên chiến trường thế nào thế nào các kiểu.
Bốn mươi phần trăm còn lại là giận dữ mắng cái tên thần bí nào đó đã đoạt mất công lao của hắn, cướp đi mỏ Linh sản. (mỏ Linh thạch nhé ;)))
Còn nói ám hiệu sai cho hắn, hại hắn bị kẻ địch phát hiện.
Đồng thời tuyền bố, hắn mà biết tên đó là ai, hắn đào luôn mộ tổ nhà tên ấy.
Lý Bình An và lão Ngưu nhíu mày.
Chuyện này…sao nghe quen thế nhỉ.
Lý Bình An cầm bút lên, bắt đầu viết thư hồi âm cho từng người. Nhưng mà viết gì cho phong thư không đề tên kia đây.
Nghĩ lại thì, chẳng biết viết gì cho phải.
Cuối cùng chỉ gửi đi bốn chữ, “Tất cả đều tốt”
Nhập Tiên Phong, đây là nơi Thục Sơn chuyên dùng để chiêu mộ đệ tử.
Lúc này, có hàng nghìn thiếu nam thiếu nữ tụ tập ở đây.