Chương 384: Diệu thủ hồi xuâ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,067 lượt đọc

Chương 384: Diệu thủ hồi xuâ

1766 chữ

Gió nhẹ không hanh, năm tháng ngắn ngủi.

Cỏ cây theo gió đung đưa, xào xạc xào xạc.

Mấy cây cổ thụ như một đám mây xanh, tạo thành một mảnh mát mẻ thoáng đãng.

Lý Bình An và lão Ngưu chạy quanh phòng, về đến nhà quả nhiên cảm giác khác hẳn.

Bắt đầu từ sáng sớm, trong lòng có một loại cảm giác khó diễn tả thành lời.

Vừa dễ chịu lại vừa thấy lười biếng, trong đầu chẳng có cái gì, lại có cảm giác vui không thể tả.

Tựa như chú mèo đang nằm trên mái nhà sưởi nắng, rửa mặt cảm giác vui thích đến không thể nói

Ăn uống no say, tắm rửa một phen.

Tựa trên đầu gường, cầm một quyển sách, lật ra vài trang.

Thời đại mãnh liệt bồng bột như sóng biển vội vàng lướt qua.

Lại như chẳng ảnh hưởng gì đến hắng.

12:12

Quét dọn sân bãi, ăn xong lại đi ngủ, rồi tới Chủ Phong báo cáo hành trình những năm này của mình, nộp văn thư.

Đều là những việc lặt vặt.

Không đáng nói, nhưng cũng là một phần quan trọng của cuộc sống.

Ba ngày vội vã trôi qua.

Lý Bình An chuẩn bị một ít lễ vậy, để tới vấn an trưởng lão và đệ tử của các Phong khác.

Thuận tiện dẫn Nhuận Thổ đi tạ tội với những đệ tử bị nó bắt nạt.

Ở Đại Vũ, Lý Bình An không chỉ học được thuật luyện đan.

Người ta nói món ngon, bánh ngọt mới là đặc sản của Đại Vũ.

Vì vậy, Lý Bình An còn thỉnh giáo mấy sư phụ làm bánh.

Học thêm được khối nghề.

Vừa hay, cây hoa quế ở Thông Thiên Phong đã nở.

Lý Bình An bảo lão Ngưu và Nhuận Thổ đi nhặt hoa quế đi, sau đó rửa qua cho bớt đắng, rồi ngâm với mật đường.

Hấp chín bột gạo, trộn lẫn bột gạo nếp, quét một ít dầu đường.

Còn thả vào đó thêm một ít gia vị đặc biệt của hắn.

Sau đó đặt vào từng hộp, mang theo những hộp bánh hoa quế này đến vấn an trưởng lão Lưu Tông Thành của Trúc Diệp Phong.

Lúc trước, mình ở Trúc Diệp Phong luyện dược.

Kết bạn với trưởng lão Lưu Tông Thanh chuyên nghiên cứu độc đan, đồng thời Lưu Tông Thành cũng dạy cho hắn rất nhiều thuật luyện dược khác.

“Lưu trưởng lão, đã lâu không gặp. Kể từ khi chia tay đến giờ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Tuy nói là người quen cũ, nhưng Lý Bình An vẫn phải cung kính hành lễ một cái.

Không thể phá hư quy củ được.

Lưu Tông Thành nhìn thấy hắn, mặt mày hớn hở kéo hắn đi uống rượu.

Lý Bình An từ chối rồi hẹn sang ngày khác, hôm nay hắn còn phải đi thăm những người khác. Cho nên hai người chỉ ngồi ôn chuyện.

Lý Bình An rời khỏi Trúc Diệp Phong, đến Tiểu Quỳnh Phong, thăm Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu một phen.

Hay người đều là bạn tốt của hắn.

Lúc trước, khi Lý Bình An vừa tới Thục Sơn liền có duyên làm quen với hai người họ.

Sau đó Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu kết thành đạo lữ, rồi sinh được ba nam ba nữ.

Ôi nhắc đến tiền mừng, Lý Bình An lòng đau như cắt.

Tùy Vũ nổ ra đại chiến, đệ tử Thục Sơn tiến Bắc.

Tư Đồ Lôi có trong danh sách nhóm thứ ba.

May thay, ở chiến trường vẫn giữ được cái mạng.

“Lý sư huynh!”

Tần Diệu Diệu đang hướng dẫn con gái tu hành, thấy Lý Bình An bèn hành lễ.

Đã nhiều năm trôi qua, Tần Diệu Diệu đã sớm không còn là cô gái đáng yêu ngọt ngào như lúc trước.

Một thân áo tím, dáng người nở nang, mang theo khí chất của người đã có chồng.

“Nhanh, gọi Lý sư bá.”

Con gái Tần Diệu Diệu hành lễ, cùng hô lên: “Lý sư bá.

Lý Bình An khẽ cười, cảm thán một câu: “Đã lớn như vậy rồi à, thời gian không chờ đợi ai mà

“Sư huynh nói gì vậy, đã qua lâu như vậy rồi, sư huynh vẫn trẻ như xưa.”

“Tư Đồ Lôi sư đệ đâu?”

Nghe thấy Lý Bình An nhắc đến Tư Đồ Lôi, biểu cảm của Tần Diệu Diệu có chút kỳ quái.

“Hắn…hắn đang nghỉ ngơi, để ta đi gọi hắn.

Một lát sau, Tư Đồ Lôi nhìn hơi suy sụp bước ra.

“Lý sư huynh. Tư Đồ Lôi từ đằng xa cố nở

Lý Bình An nhận ra Tư

Diệu Diệu cũng quái.

ոս

Đồ Lôi có gì đó sai sai, không chỉ có Tư Đồ Lôi mà ngay cả dáng vẻ của Tần

Hai người họ hình như có gì khó nói.

Bọn họ không nói, Lý Bình An cũng không hỏi.

Đưa bánh quế, rồi rời đi.

Tiếp theo hắn tới nhà lao thăm đám người lão Chu.

Còn có nhóm đầu tiên Bắc tiến Lưu Nhị Cẩu và Vân Thư.

Bây giờ đại chiến kết thúc, tất cả đều kết thúc.

Hai người họ đều đã về lại Thục Sơn.

Căn cơ của Nhị Cẩu bị thương tổn, kiếp này không cách nào khôi phục.

Trong phòng trúc.

Lưu Nhị Cẩu sắc mặt ôn hòa, nói: “Sư phụ bảo, thương thế của ta không thể khôi phục, có thể giữ được tu vi đã là một kỳ tích, không dám có yêu cầu xa vời khác”

“Chớ có nhụt chí, nhất định có cách chữa thương mà. Lý Bình An khuyên nhủ hắn.

Lưu Nhị Cẩu cười khổ, “Không cần khuyên ta đâu, thân thể của ta ra sao ta tự biết mà.

Chỉ sợ rằng tu vi của ta không còn cách nào tăng lên nữa rồi”

Nói rồi, hắn quay sang nhìn Lý Bình An.

“Tại hạ có một chuyện muốn nhờ Bình An huynh.

“Cứ nói đừng ngại.

“Nếu ngày nào đó Lý huynh đắc đạo thành tiên, nếu lúc đó Lưu Nhị Cẩu ta may mắn còn sống, mong Lý huynh có thể kể cho ta nghe phong cảnh sau khi thành tiên nó như thế nào”

Lưu Nhị Cẩu trịnh trọng hành lễ với hắn.

Trong thời khắc này, hắn như đem chấp niệm của cả đời mình giao phó cho người khác.

Lý Bình An yên lặng một hồi, rồi đáp ứng.

Vân Thư gặp quá nhiều cảnh giết tróc trên chiến trường, sinh ra tâm ma, bây giờ đang bế Lý Bình An không quấy rầy nàng.

Biến hóa khôn lường, thế sự vô thường mà.

Thời gian dài đằng đẵng, bất quá thời gian trôi quá nhanh, chỉ là bỗng nhiên mà thôi.

Mấy ngày này về Thục Sơn, Lý Bình An chỉ làm duy nhất hai chuyện.

Một là thăm hỏi bằng hữu, hai quản lý Thông Thiên Phong.

Thời gian chạy quá nhanh, chớp mắt đã được hơn nửa tháng.

Mấy ngày này, Thanh Phong vẫn đang bế quan, Lý Bình An cũng đã quay về.

Bắn hắn nhiều, hắn vừa về, người đến tìm hắn ăn cơm uống rượu xếp thành hàng dài.

Buổi trưa hôm đó.

Tư Đồ Lôi mang theo ít rượu tới thăm Lý Bình An. Hắn người ngồi ngoài sân.

Dưới bóng cây mát, gió nhẹ thổi.

“Chao ôi!”

Trên bàn rượu, Tư Đồ Lôi than thở.

Vài ngày trước, Lý Bình An phát hiện ra điều khác lạ.

Theo thông tin bí mật, suốt mấy hôm này Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu cãi nhau to.

Chuyện này khiến một vài người cảm thấy có thời cơ rồi đây.

Có một đám người ở Thục Sơn, không thích tìm đạo lữ xinh đẹp trẻ tuổi.

Mà lại thích tìm hoa đã có chủ rồi cơ.

Lý Bình An cũng tò mò hỏi thử vì sao bọn họ lại làm thế.

Đáp án của bọn họ rất đơn giản, thay vì chọn một mảnh đồng chưa khai khẩn, bọn họ thích cách đồng đã qua canh tác hơn cơ.

Văn vẻ, Lý Bình An nghe đã thấy chán.

Tư Đồ Lôi lớn tiếng than.

“Bình An, đã là vợ chồng mấy chục năm rồi, nàng còn muốn…chao ôi”

“Nữ nhanh mãnh liệt như hổ mà ”

“Ngươi cảm thấy ta có khổ không? Chưa nói đến lớn tuổi rồi”

“Mà còn bị thương trên chiến trường…trong thời gian ngắn như vậy….cũng đâu phải lỗi của ta”

“Khụ khụ thuj~”

Lý Bình An suýt không nhịn được, phun hết rượu ra ngoài.

Gì?

Ta có thể nghe chuyện này được sao?

Tư Đồ Lôi càng uống càng hăng, nói hết muộn phiền trong lòng.

Lý Bình An hiểu rồi, hóa ra là chuyện ấy không thuận lợi.

Hắn nhấp một ngụm trà, bạn bè như vậy.

Kẻ tinh thông y thuật như Lý Bình An phải ra tay giúp hắn kiểm tra một phen.

Tư đồi hiếu kỳ hỏi: “Kiểm tra? Kiểm tra kiểu gì?” “Cởi quần ra trước.

“Dai ca.”

Nhuận Thổ vui vẻ chạy về, vừa mở cửa ra.

Đập vào mắt nó là cái lưng trần của Tư Đồ Lôi.

Đại ca Lý Bình An thì ngồi xổm trên đất. Nhuận Thổ:

Lặng lẽ đóng cửa lại

Trong một sơn động nhỏ của Tiểu Quỳnh Phong.

Tư Đồ Lôi từ từ phun ra một hơi nóng từ lỗ mũi.

Sau khi Lý Bình An kiểm tra, hắn phát hiện Tư Đồ Lôi là do nội thương cùng ngoại thương.

Dẫn đến dương khí hao tổn, không thể hồi phục.

Nếu như chữa muộn, e rằng vĩnh viễn không thể khỏi.

Tư Đồ Lôi bỗng có cảm giác như mình vừa được sống lại, tựa như từ mầm non qua một đêm đã biến thành đại thụ che trời.

Thế là vội vàng về lao về tìm vợ mình.

Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu mang theo một ít đặc sản của Tiểu Quỳnh Phong tới cảm tạ Lý Bình

Còn tặng thêm một lá cờ.

Trên lá cờ đề bốn chữ: “Diệu thủ hồi xuân”

Lý Bình An vui vẻ nhận lấy.

Không lâu sau đó, Thanh Phong rời núi.

Sắp tới ngày Thục Sơn chiêu sinh rồi, lại biết tin đồ đệ thân yêu đã về.

Thế là, nàng liền xuất quan sớm hơn dự kiến.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right