Chương 383: Về tông
Lập hạ.
Đẩu chỉ Đông Nam, duy vì Lập Hạ
Vào mùa này vạn vật sinh sôi, do đó có tên là Lập Hạ.
“Sư muội, muội nhìn xem phong cảnh đẹp quá!”
Bầu trời trong xanh, hai tu sĩ một nam
Trai tài gái sắc, nam tu sĩ nhẹ nhàng ôm
Gió mát thổi qua, ôi hài lòng quá.
một nữ ngự kiếm mà đi.
lấy vòng eo mềm mại của nữ tu sĩ.
Nhìn vào có thể nhận ra, nữ tu sĩ kia vừa mới học được Ngự không, nên chưa được thành thạo. Nên thân người khẽ chao đảo, suýt ngã xuống mấy lần.
May là bên cạnh có nam tu sĩ kia.
Thi thoảng có mấy tu sĩ khác lướt qua cũng không nhịn được quay đầu lại, nhìn đôi nam nữ xinh
đẹp này.
Nam tu sĩ đắc ý cười, chóp mũi đưa lại người sư muội khẽ ngửi mùi hương trên người nàng. Thế gian này còn gì vui hơn tự mình vui.
“Ngưu ngưu ưu!”
Nam tu sĩ bỗng sững sờ, tiếng trâu kêu?
Hắn còn tưởng là mình nghe lầm, sao lại có tiếng trâu xuất hiện giữa không trung được. Lúc này, từ phía xa có bóng người lao đến.
“Đường núi ở đây có mười tám ngã rẽ, có chín con sông.”
Chỉ thấy một người áo xanh đang ngự kiếm bay đến, áo xanh phiêu đãng, tiếng ca văng vẳng.
Ở này không có gì kỳ lạ lắm đâu, khiến người ta cạn lời là tên này còn đang cõng một con trâu. Ôi…cái tạo hình quái dị gì đây?
Nam tu sĩ trừng rớt tròng mắt, cho dù hắn kiến thức nhiều nhưng giờ này quả thực bị dọa sợ rồi. “Ngưu nguu ~”
Chậm lại.
“Lão Ngưu, ngươi đừng lắc”
Một người một trâu vội vàng lao xa.
Nam tu sĩ nuốt nước bọt, tự nhiên sao thấy bọn họ vui vẻ thế nhỉ?
“Đệ tử Thông Thiên Phong Lý Bình An phụng mệnh sư tôn ra ngoài du lịch vài năm, hôm nay đã về.”
Lý Bình An cất cao giọng nói.
Trưởng lão đại trận hộ tông mở to mắt nhìn, “Ui, tiểu Bình An về rồi đấy à”
Lý Bình An cung kính hành lễ, “Chào Hàn trưởng lão”
“Tiểu Bình An, người đi lâu như vậy, lão phu sắp nhớ ngươi chết rồi!”
Nhân duyên của Lý Bình An ở Thục Sơn khá tốt, ít kết thù.
Bởi có cái gọi là thêm một người bạn thêm một con đường, thêm một kẻ thù thêm một bức tường mà.
Rút kinh nghiệm từ kiếp trước, Lý Bình An ngu gì mà học theo mấy nhân vật chính ngông nghênh trong tiểu thuyết, suốt ngày đối đầu với trời với người, đâu đâu cũng là địch.
Phiền rồi lại phiền hơn.
Cần gì phải làm thế chứ?
Tất cả mọi người đều là bạn bè, coi như chỉ là bạn bè ngoài mặt, thế thì vẫn tốt chán so với kết thù
chuốc oán.
Lý Bình An tặng cho Hàn trưởng lão một ít đặc sản Đại Vũ hắn mang về
Nói linh tinh vài câu, hẹn ngày khác cùng uống rượu.
Lúc này mới trở về Thông Thiên Phong.
Trên đường, lại gặp vài tiểu trưởng lão hắn quen biết, cùng rất nhiều đệ tử khác.
Lý Bình An hỏi thăm từng người, lão Ngưu thì phụ trách lấy đặc sản từ trong nhẫn trữ vật ra biếu.
Chủ yếu là xã giao.
Thông Thiên Phong.
“Lúc ấy ta chỉ tung một cước, đã đá bay tên pháp y kia ra tận ngoài đường. Nếu không nhờ đại ca ta can ngắn, ta đã đánh chết tên kia rồi.
Nhuận Thổ bắt chéo chân, cầm trong tay một nắm hạt dưa.
Xung quanh là mấy tên đệ tử trẻ tuổi, ai nấy cũng đều kính nể nhìn nó.
“Ồ, Nhuận Thổ ca, vậy đại ca Lý Bình An và Ngưu ca của ngươi không ra tay giúp ngươi sao? Có đứa
bé hỏi.
“Đại ca ta á? Hắn chỉ được cái miệng thôi.
Còn Ngưu ca của ta ư? Nhìn thấy trâu cái là bất động, không có tương lai!
Lần trước cũng bởi vì con mụ trâu cái bỉ ổi kia, mới bị người đuổi kịp dần cho một trận
Chỉ một lát sau, lại có mấy tên đệ tử trẻ tuổi đến.
Cung kính hành lễ với Nhuận Thổ, “Nhuận Thổ sư huynh”
“Nhuận Thổ sư huynh, đây là thuế tháng này”
Mấy tên đệ tử trẻ tuổi lũ lượt dâng linh thạch lên.
Nhuận Thổ gật đầu, “Để ở đây đi?
“Nhuận Thổ sư huynh, mấy hôm trước đệ tử của Trúc Diệp Phong cũng ép chúng ta nộp linh thạch”
“Các ngươi không nhắc tên ta à?”
“Có, vốn không bị đánh đâu, nhưng nhắc đến tên ngài mới bị ăn đánh.
“Tức chết ta mà!”
Nhuận Thổ vỗ bàn đứng dậy.
“Đi! Theo ta đi giáo huấn đám tiểu tử không biết trời cao đất rộng đó.
Vừa dứt lời đã có hai cái bóng đen xuất hiện.
Một cước đạp Nhuận Thổ té xuống đất.
“Ôi mẹ ơi, ai…Đại ca? Ngưu ca?”
Lão Ngưu một tay vơ lấy Nhuận Thổ, hành hung cái mông nó một trận.
Đám đệ tử trẻ tuổi sợ ngây người, hai mắt trừng to.
“Về hết đi, giải tán giải tán.
“Ngưu ca, nhẹ thôi…dạo này ta mọc trĩ, a~”
Thanh âm tiêu hồn không ngừng vang lên.
Mấy tên đệ tử liếc nhìn nhau, ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, sau đó cáo từ rời đi. “Này, chờ”
Lúc này, Lý Bình An bỗng nhiên gọi họ lại, trả lại đống linh thạch vừa nộp lên cho bọn họ. “Những ngày này ta du lịch bên ngoài, chưa quản giáo tốt tiểu đệ, đắc tội nhiều rồi. Mong rằng sau khi mấy vị trở về, thay ta gửi lời xin lỗi đến sư phụ của các vị.
Bọn họ đồng ý, ngờ ngợ rồi rời đi.
“Đại ca, Ngưu ca cuối cùng hai người cũng về rồi ~”
Nhuận Thổ rưng rưng nước mắt, bị lão Ngưu kẹp ở trong ngực không ngừng giãy dụa.
Lý Bình An đánh vào đầu của bí một cái, “Tiểu tử ngươi, ta mới đi ra ngoài được mấy năm đã kiếm thêm chuyện cho ta rồi.
Nhuận Thổ giải thích: “Đại ca, ta không dám mà.
Ngài không biết đâu, mấy năm trước Thanh Phong sư tôn bế
Cả Thông Thiên Phong chỉ còn mỗi ta, chán lắm. Nên ta mới nuôi mấy tên tiểu đệ.
Thu chút phí bảo hộ, vừa kiếm tiền tiêu vặt vừa giải sầu”
“Tiểu đệ? Tiểu tử ngươi còn nhận đàn em? Bao nhiêu đứa?”
Nhuận Thổ xòe ra năm đầu ngón tay.
“Ngưu~
Lão Ngưu lại đánh một cái vào mông nó, tiểu tử nhà ngươi dám nhận năm tên tiểu đệ.
Nhuận Thổ yếu ớt nói: “Là năm mươi tên.
Nhuận Thổ cười hê hê, “Đại ca, Ngưu ca, bây giờ ta là tu sĩ Ngũ phẩm rồi.
Mấy năm không gặp, thực lực tăng tiến thật nhiều.
Lại qua mấy năm nữa, liệu Nhuận Thổ có trở thành Thần thú hộ sơn của Thục Sơn không?