Chương 382: Ngự kiếm đón gió đi, ngao du khắp đất trời

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,290 lượt đọc

Chương 382: Ngự kiếm đón gió đi, ngao du khắp đất trời

12:11

Lưu Dũng hỏi được tung tích của thi thể, xông vào xem xét.

Chỉ thấy trước Linh đường ánh nến chập chờn, đặt trong đó là một cỗ quan tài không lớn lắm. “Các ngươi là ai?”

Lục Nhân Giáp đứng dậy, hắn vẫn luôn túc trực bên linh cữu của Lý Bình An.

Ánh mắt sắc bén của Lưu Dũng quét qua chỗ quan tài, không thèm nói nhảm với người kia, lao tới muốn mở nắp quan tài ra.

“Sư huynh ta đã đi rồi, các ngươi còn muốn làm gì!”

Lục Nhân Giáp đã hoàn toàn nổi giận rồi, giận đến bốc lửa luôn rồi.

Hắn vơ lấy cây nến dài bên cạnh, chuẩn bị lao tới liều mạng với đối phương.

Lưu Dũng dùng một tay ấn hắn xuống, dễ dàng còn hơn bắt gà con.

“Ngươi vừa gọi là gì? Sư huynh?

Đành chịu, chỉ đành nói với Ngải tướng quân: “Tìm! Nhất định phải tìm được tiên sinh!” Ngải tướng quân đứng bên cạnh lúc này mới tỉnh mộng, “Vâng.vâng”

Hắn thầm mừng trong lòng, may quá mình không giết được vị Lý tiên sinh này của Lưu Dũng

Nhìn dáng vẻ sốt ruột của Lưu Dũng, nếu vị Lý tiên sinh này thật sự chết trong tay mình. Vậy thì hậu quả….

Rất nhanh, Ngải tướng quân đã gọi họa sĩ đến vẽ chân dung Lý Bình An.

Để cho thuộc hạ cầm theo chân dung, đi khắp phố hỏi thăm.

Đợi sau khi đám người kia rời khỏi.

Lục Nhân Giáp ngồi chết trân dưới đất, lúc này mới bò lại xem xác dê trong quan tài kia.

Sư huynh của ta… biến thành dê rồi? Đừng bảo đây mới là chân thân của sư huynh ta nhé? Hắn chỉ có thể nghĩ tới khả năng này thôi.

Dù sao xác của sư huynh cũng do mình hắn thu dọn mà.

Lưu Dũng điều động toàn bộ số người mà mình có thể sai sử, đi nghe ngóng tung tích của Lý Bình

Rất nhanh đã thu được rất nhiều tin tức, chỉ là thật giả khó phân.

Hai ngày trôi qua, vẫn không có thu hoạch thực tế nào cả.

Lưu Dũng phiền muộn thở dài một hơi, thôi chắc là ý trời. Hết cách rồi.

Lưu Dũng nâng chén rượu lên, đang muốn uống một ngụm. Bỗng nhiên chén rượu lại nổi lên gợn sóng.

Lưu Dũng hất chén rượu đi, ánh mắt sắc lạnh, khí tràng ngoại phóng. Nơi hắn ở là một khách điếm, xung quanh đều có binh sĩ trấn giữ.

Kẻ xông vào nhất định không phải là người thường, phải chăng là dư nghiệt Đại Vũ? “Cộc cộc cộc!”

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, là binh sĩ dưới lầu nghe thấy có động tĩnh nên lao tới.

Trong căn phòng tối tắm bỗng sáng lên ánh đèn.

“Lưu tướng quân, nhiều năm không gặp từ khi chia tay đến nay không gặp vấn đề gì chứ?”

Thanh âm trong trẻo theo gió rót vào tai, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Lưu Dũng sững sờ, kinh hỉ vạn phần.

“Nghe bảo mấy ngày này Lưu tướng quân đang tìm ta, không mời mà tới mong tướng quân lượng thứ”

“Quấy rầy tiên sinh rồi. Lưu Dũng áy náy nói.

Lúc này, ngoài của truyền đến tiếng vệ binh.

“Không sao, lui xuống đi”

“Tướng quân, quả thật không sao chứ?”

Vệ binh đứng bên ngoài không yên tâm hỏi thêm một câu, kết quả vẫn bị Lưu Dũng đuổi đi.

“Tiên sinh, ngài ngồi xuống trước đi, ta rót cho ngài chén trà” Lưu Dũng khó nén kích động.

Mượn ánh trăng cùng ánh đèn, ngắm nhìn Lý Bình An.

Nhiều năm không gặp, có lẽ tháng năm đã bỏ quên tiên sinh rồi.

Trên người tiên sinh tỏa ra khí chất lười biếng nhàn nhạt, tựa như đứng ngoài quan sát lấy thế giới này,

Loại khí chất bình thản, không nóng không vội, thong thả du ngoạn hồng trần này, như năm tháng trải dài mà sinh ra.

Một người một trâu đứng bên cửa sổ, trong tay cầm một củ khoai lang nướng.

Lão Ngưu đang bóc vỏ khoai lang ngon lành.

“Thôi thôi, không uống trà đâu?

Lý Bình An đoạt lại củ khoai lang nướng từ tay

lão Ngưu.

Bẻ ra thành hai nửa, chia cho Lưu Dũng một nửa. Lão Ngưu hờn dỗi nháy nháy mắt.

cảm thụ

Đầu tiên hai người nói chuyện phiếm vài câu, tự ôn chuyện cũ.

Sau đó Lý Bình An mới hỏi, “Lưu tướng quân sai người tìm ta có chuyện gì?” Lúc đầu, Lý Bình An cảm thấy kế hoạch của mình khá thành công.

Sau khi thành công rồi, mình có thể rời khỏi đây.

Chuyện đó thì…

Ai ngờ lại gặp phải Giáo cục Lưu Dũng.

Lại phát hiện Lưu Dũng sai người đi tìm mình, nên mới hiện thân gặp hắn.

Lưu Dũng chắp tay quỳ xuống, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Ôi, Lưu tướng quân ngươi làm gì vậy?” Lý Bình An hơi kinh ngạc.

Lưu Dũng trầm giọng nói: “Lưu Dũng muốn nhờ tiên sinh một chuyện

“Lưu tướng quân, ngươi cứ đứng lên đã, nếu có khó khăn cứ nói, nếu đủ khả năng tại hạ quyết không từ nan.

Lý Bình An đưa tay định đỡ hắn dậy.

“Tiên sinh, bây giờ chỉ có ngài mới có thể cứu bách tính kinh thành

“Cứu bách tính? Vì sao lại nói vậy?”

Lưu Dũng nói rõ từ đầu đến cuối chuyện Liễu Vận muốn đồ thành cho Lý Bình An.

“Nếu là tiên sinh, có lẽ sẽ có thể khiến nữ hoàng thay đổi chủ ý”

Lý Bình An trầm mặc một lát, hơi bất đắc dĩ nói: “Lưu tướng quân, ta hiểu tâm tình của ngươi. Nhưng việc này quá quan trọng, không phải chuyện hai chúng ta có thể xử lý”

Lý Bình An khéo léo khuyên hắn.

Mông to đến đâu thì mặc quần xà lỏn rộng đến đó. (Ý là đủ khả năng làm đến đâu thì làm đến đó.) Thân là một người hiện đại xuyên đến, thâm tâm hắn rất ghét những chuyện như đồ thành. Nhưng mà, mình không ở vị trí của người ta tốt nhất không nên can dự.

Tầng lớp thống trị của Đại Tùy tự có suy nghĩ của bọn họ, nếu chỉ đơn giản xuất phát từ tâm lý trả thù.

Mà chọn cách đồ sát toàn bộ nhân dân trong thành, đây không phải phong cách hành sự của Liễu Vân.

Khả năng cao là có lí do khác.

Ví dụ như, để khao các binh sĩ vất vả một trận, nhanh chóng bổ sung tài nguyên trên các mặt. Tài nguyên của một tòa thành, đủ để tẩm bổ cả mọi đội quân.

Cũng có thể là muốn nhanh chóng đạt được mục đích, đồ thành là phương pháp nhanh gọn nhất. Hoặc để ra uy, đe dọa.

Sau khi đồ thành, chĩa mũi nhọn vào những tòa thành khác cũng là một cách uy hiếp, để bọn họ biết mình có bao nhiêu lợi hại.

Tóm lại, chắc chắn có rất nhiều nguyên nhân.

Tổng hợp suy tính cẩn thận, cuối cùng khiển tầng lớp thống trị của Đại Tùy quyết định ra lệnh đồ sát kinh thành Đại Vũ.

Nhân từ không thành đại sự mà.

Lý Bình An biết, hiểu, nhưng cực kỳ không thích.

Nhưng mà trên thế giới này, có nhiều chuyện khiến ta không thích lắm.

Nếu như thấy gì không vừa mắt bèn cưỡng chế đòi thai đổi.

Cuối cùng chỉ có mình tự chuốc khổ mà thôi, cứ làm tốt việc của mình cái đã.

Hắn càng không ngây thơ mà tin rằng, Liễu Vận sẽ vì mấy câu của mình mà buông tha cho kinh thành Đại Vũ.

Đó là chuyện xưa, không phải bây giờ.

Lý Bình An không nghĩ là mình có đủ khả năng thay đổi thế giới đâu, chí ít trước mắt là thế.

Ai rảnh lo chuyện thiên hạ, lo cho thân mình vẫn tốt hơn.

Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, người khôn người đến chốn lao xao.

Lưu Dũng thờ dài, đã bình tĩnh trở lại.

Lý Bình An ăn hết sạch củ khoai, nhét vỏ khoai vào trong cái tẩu.

“Nếu gặp nữ hoàng, làm phiền Lưu tướng quân thay ta vấn an

“Tiên sinh..”

Lưu Dũng còn định nói tiếp cái gì, thế những đã chẳng thấy bóng dáng Lý Bình An đâu rồi. Thần thức quét qua, một li cũng chẳng cảm nhận được.

Cuối cùng hóa thành từng tiếng thở dài.

Đại Vũ Anh Tông năm 132, sau ba tháng đại phá kinh thành.

Cắt đứt số mệnh Đại Vũ, cùng nhiều yếu tố khác.

Quân đội Đại Tùy, đồ thành!

Trừ một số người được Đại Tùy bảo hộ ra, bất kể là cường hào phú quý điều bị tiêu diệt. Sử thi chép, xác chất thành núi, máu chảy thành sông, khắp nơi đều là xác người. Như đi dị vực du lịch, bỗng thấy La Sát.

Một người một trâu giẫm bùn đi trên đường núi, bọn họ đã rời khỏi kinh thành Đại Vũ. Trước khi đi, Lý Bình An và lão Ngưu còn về thăm sư môn một phen.

Quét sạch sân vườn, các phòng, sắp xếp lại sách Luyện đan và lò luyện đan.

Tưới nước cho hoa cỏ trong vườn, loại trừ sâu bệnh xong mới yên tâm rời đi.

Lý Bình An cũng không mang theo bất cứ vật gì.

Giống như lúc hắn đến, một người một trâu.

Lúc đi vẫn là một trâu một người.

Khép cửa lại, để lại tất cả cho Lục Nhân Giáp.

Xong chuyện này rồi, là lúc quay về Thục Sơn báo cáo.

Lý Bình An cất đi quyển sổ hành trình, nhìn đám mây trắng trên bầu trời xanh thẳm kia.

Bỗng nhiên có cảm giác muốn bay thẳng lên trời.

“Lão Ngưu, chúng ta không phải đi bộ đâu?”

“Ngưu?”

Một lát sau, lão Ngưu ngã chổng vó nằm trên lưng Lý Bình An, cơ thể cứng ngắc, không dám cử động.

Chậm đã chậm chút đã !

Lý Bình An chân đạp lên phi kiếm, bay tới phương xa.

“Ngự kiếm đón gió đi, ngao du khắp đất trời!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right