Chương 381: Ra đi vĩnh viễ
1282 chữ
“Ngải tướng quân, tại hạ đã luyện chế xong số đan dược mà ngài cần Trong Lục Phủ.
Lý Bình An cầm hộp đựng đan trao tận tay vệ binh.
Ngải tướng quân mở hộp ra, xem qua một lượt.
Sau đó nhấc lên một viên đan, chăm chú kiểm tra một phen.
Mặc dù không thể xưng là hoàn mỹ, nhưng cũng khá ổn.
Mà bảo tốt cũng chẳng phải.
Nói chung là, tạm được.
Ngải tướng quân hơi mất hứng.
Nếu như tên này quả thực có năng lực luyện đan, có lẽ mình sẽ chừa cho hắn một mạng, dùng vào việc khác.
Nhưng bây giờ….
Ngải tướng quân gõ tay lên bàn, cố ý hỏi: “Lúc trước ta đồng ý với ngươi điều gì?”
“Tướng quân nói, chỉ cần tại hạ luyện đan cho tướng quân, tướng quân sẽ bảo vệ sư môn của ta. Ngải tướng quân gầm gừ nói: “Bản tướng quân nói lời sẽ giữ lời, hứa bảo vệ sư môn ngươi nhưng không bảo vệ ngươi.
Ngươi đâu, bắt tên Luyện đan sư này lại cho ta!”
Hắn hét một tiếng ra lệnh cho đám quân, chớp mắt vô số binh khí lạnh lẽo kề lên cổ Lý Bình An.
“Lý Bình An ngươi còn muốn nói gì không?”
“Tại hạ chỉ mong rằng, sau khi tại hạ chết tướng quân sẽ thực hiện lời hứa”
Lý Bình An bình thản đáp, ngữ khí không chút oán trách.
Ngải tướng quân nhìn Lý Bình An, thấy vẻ mặt hắn vẫn như cũ, dường như hắn đã đoán được kết quả này, không khỏi kinh ngạc trong lòng.
Đến lúc này rồi, ngay bên bờ vực thẳm.
Lại còn có lòng quan tâm sư môn, thật sự là hiếm gặp.
“Yên tâm”.
Dứt lời, Ngải tướng quân phất tay.
Lý Bình An bị mấy tên vệ binh dùng đao áp giải khỏi Đường hạ.
Người làm của Lục Phủ chứng kiến một màn này, tò mò thi nhau nhìn xem, không hiểu đã có chuyện gì xảy ra.
“Chậc, xảy ra chuyện gì thế?”
“Biết đâu”
“Vị tướng quân Đại Tùy kia muốn ra tay đại khai sát giới?”
Rất nhanh, Lục Nhân Giáp nhận được tin tức vội vàng chạy đến.
Cổ Lý Bình An bị đao kiếm vây quanh, phạm vi hoạt động hạn chế, chỉ đành gắng sức hơi nghiêng sang một bên.
Nhìn Lục Nhân Giáp cười, nói, “Chuyện chấn hưng sư môn phải giao cho ngươi rồi.
“Sư huynh… sư huynh.
Vành mắt Lục Nhân Giáp thấm ướt nước mắt.
Vệ binh áp giải Lý Bình An tới một chỗ bí ẩn tương đối hẻo lánh, lúc này đang định vung đao lên
chém.
Bỗng nhiên, có tiếng ai đó vang lên.
Lục Nhân Giáp bưng một bát mì Dương Xuân đế.
Sư huynh là vì sư môn mà chết, là chết vì đại nghĩa.
Mà điều duy nhất hắn có thể làm là để cho sư huynh trước khi chết được ăn một bữa no. “Này! Ngươi làm gì?”
Vệ binh ngăn Lục Nhân Giáp lại.
“Mấy vị quân gia, cho dù muốn giết cũng phải để cho người ta ăn một bữa no đã chứ”
Mấy tên vệ binh liếc nhìn nhau, cũng không nói thêm gì, thả cho Lục Nhân Giáp đi qua. Lý Bình An cầm đũa, thong thả thưởng thức bát mì Dương Xuân.
“Ừm, sợi mì hơi cứng”
“Ta đoán chắc vớt hơi vội.
“Còn nữa, ít muối quá, không có vị gì cả…
Mấy tên vệ binh không khỏi cau mày, trong lòng thầm nghĩ. Tên này bị gì thế? Không biết mình sắp chết à?
Còn nghĩ đến mì cứng hay mềm mặn hay nhạt nữa. “Ăn xong rồi?”
“Ừm? Lý Bình An gật đầu.
Lúc này một tên vệ binh rút binh khí ra, lập tức máu phun ra.
Lý Bình An ôm lấy cổ họng, nghẹn ngào phát ra tiếng.
Không cam lòng, lảo đảo mấy bước, sau đó ngã xuống “ầm” một tiếng.
Mấy tên vệ binh thu đao rời đi.
Lục Nhân Giáp rưng rưng nước mắt nhìn gia đình khiêng Lý Bình An thả vào trong quan tài, chuẩn
bị chôn xuống.
Ngải tướng quân ngồi trên ghế mây, điều khiển khí huyết quanh thân.
Trước mặt là hộp đan dược do Lý Bình An điều chế.
Mồ hồi xuất hiện trên cơ thể của hắn, có thể nhìn ra dường như hắn đang rất chật vật. Lấy ra hai viên thuốc, ăn vào.
Một lát sau, hắn thở ra một ngụm trọc khí.
Hừ một tiếng, “Trình độ của tên Luyện đan sư này đúng là tầm thường”
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng của một tên vệ binh.
“Tướng quân, tướng quân!”
Ngải tướng quân hơi nhíu mày, lúc mình tu luyện, cực ghét bị người khác quấy rầy.
Vệ bình của mình tất nhiên là biết, chắc là có chuyện nhất định phải bẩm báo.
“Chuyện gì?”
“Lưu tướng quân tới, nói muốn gặp ngài”
“Lưu tướng quân? Lưu tướng quân nào?” “Trung Lang tướng Lưu Dũng”
Ngải tướng quân sắc mặt hơi biến.
Lưu tướng quân? Sao hắn lại tới tìm mình?
Tính ra, người này có thể coi là người trực tiếp lãnh đạo hắn.
Có nhiệm vụ tác chiến gì à?
Chưa kịp nghĩ nhiều, Ngải tướng quân vội vàng thay áo bào, bước nhanh ra ngoài.
Lưu Dũng cởi áo giáp, lo lắng đi vòng quanh điện.
“Ti chức tham kiến Trung Lang tướng”
Ngải tướng quân đi tới, quỳ một chân xuống.
“Không cần đa lễ, ta hỏi ngươi.
Ngươi có gặp qua một người khá trẻ mù hai mắt, còn dẫn theo một con trâu không?”
Lưu Dũng đi thẳng vào vấn đề.
Ngải tướng quân sửng sốt, “Luyện đan sư…Lý Bình An?”
Lưu Dũng không để ý đến ba chữ Luyện đan sư, vội gật đầu: “Đúng đúng! Chính là Lý Bình An Lúc trước hắn bất ngờ phát hiện câu đối do Lý Bình An viết, thông qua câu đối tìm được nơi ở của Lý Bình An, rồi lại phát hiện nơi đó bị mấy tên binh sĩ Đại Tùy canh giữ.
Hỏi mới biết, Lý tiên sinh bị Ngải tướng quân mời đi.
Ngải tướng quân hoảng hốt trong lòng, hòi dò: “Ngài…ngài tìm hắn có chuyện gì ạ?”
“Nói ta biết ăn ở đâu? Hay là Lý tiên sinh đã đi rồi?”
“Cũng coi là vậy…. ra đi vĩnh viễn rồi.
Lưu Dũng biểu cảm ngưng trọng, có vẻ như không hiểu hàm ý của câu nói này. Ngải tướng quân nuốt nước miếng một cái, trong lòng thầm than hỏng rồi.
Lưu Dũng gọi gã mù kia là Lý tiên sinh? Xem ra có quan hệ với tên đó. “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!?” Thanh âm Lưu Dũng lạnh đi vài phần. Ngải tướng quân vội vàng quỳ xuống, bẩm báo rõ ngọn ngành.
“Tổ chức đáng chết! Thật sự không biết ví Lý tiên sinh này lại có quan hệ như thế với ngài, ti chức tội đáng muốn chết”
Lưu Dũng giận mắng: “Ngu ngốc, đưa ta đi tìm hắn”
Tìm…tìm hắn?
Ngải tướng quân thấp thỏm trong lòng, đừng bảo là Lưu Dũng tức đến chập mạch rồi nhé?
Bây giờ khéo gã mù kia đã đến cầu Nại Hà mất rồi, bảo đi đâu tìm đây?
“Trung Lang tướng, sợ rằng thi thể của người kia hiện tại đã nguội”
Lưu Dũng lườm hắn, “Chỉ bằng ngươi mà đòi giết Lý tiên sinh? Nằm mơ đi!”